Theo Blog Xuân Bình
Kính gửi Ba của Phim và Bút,
Tôi là một người mẹ trẻ. Tôi mới nhận được cái link đến blog của anh từ một người chị làm cùng cơ quan. Tôi chưa biết anh là ai, qua bài viết này tôi đoán công việc của anh thiên về nghệ thuật (Phim và Bút-chụp ảnh, quay phim, vẽ…?). Tôi xin được mạo muội chia sẻ cảm giác của tôi sau khi đọc bài “Bao nhiêu năm làm kiếp con người” của anh.
Cảm giác của tôi là bực bội và chán. Vì sao? Vì tôi lại một lần nữa lại phải đọc về vấn đề nhức nhối rất xưa cũ này. Vấn đề mà hầu hết các bà mẹ và các em bé Việt Nam đều đã quen thuộc, nhưng chưa bao giờ tôi được đọc một giải pháp nào cả.
Tôi rất thông cảm khi “Bác và bố con ra ban công hút thuốc, tán gẫu. Từ trên cao các chi tiết của đời sống dưới đường phố bị thu nhỏ kích cỡ nên có phần đáng yêu hơn một tẹo”. Vì không chỉ riêng anh em nhà anh làm như thế, mà hầu hết đàn ông Việt Nam đều đã và đang làm như thế trước nỗi đau, nếu không muốn nói là nỗi nhục của phụ nữ và trẻ em Việt Nam. Phụ nữ chúng tôi đều biết rằng một trong những lý do mà đến lúc này, đầu thế kỷ 21, chúng tôi vẫn bị đối xử không hơn gì những con vật khi phải vào bệnh viện, đó là vì cách ứng xử của các anh trước vấn đề này. Chúng tôi không dám đòi hỏi, mà chúng tôi chỉ buồn.
Tôi nghĩ rằng, nếu tất cả đàn ông Việt Nam, thay vì ngồi tán gẫu và hút thuốc, thay vì ngồi “buôn dưa lê” ở quán nhậu, hãy dành thời gian đó để nghĩ xem phải làm gì để giải quyết vấn đề nhức nhối này. Tôi tin là các anh, những tài năng của đất nước, sẽ có được một kế hoạch hành động cụ thể, để Việt Nam chúng ta có thêm nhiều bác sĩ giỏi, để chúng ta có thể xây thêm nhiều bệnh viện. Và các anh sẽ biến kế hoạch này thành hiện thực.
Chúc anh nhiều sức khỏe, làm việc tốt và hiệu quả!
PS: Thông thường, tôi sẽ tò mò đọc tiếp những bài viết khác của anh, để biết anh là ai. Nhưng tôi chẳng hiểu sao hôm nay tôi chán đến mức không muốn biết điều đó. Tôi hiểu đây là cảm giác tiêu cực, một biểu hiện của sự mất niềm tin và bế tắc. Nhưng tôi sẽ tự mình thoát ra khỏi cảm giác này. Tôi sẽ phải tin rằng những tài năng của Việt Nam sẽ không bế tắc mãi được.
- Hpleiku
Trích bài viết “Bao nhiêu năm làm kiếp con người”:
Bác đến thăm khi con đã được hai ngày tuổi. Con đừng trách bác đến thăm muộn nhé. Đã lâu bác không ra đường vào giờ cao điểm. Hôm đó, trên đường đến bệnh viện, bác phải rất khó khăn để vượt qua những con đường ngùn ngụt người đi, ầm ầm tiếng các loại động cơ, quá nhức óc vì tiếng còi xe, ngột ngạt khói bụi, phố phường xộc xệch…Cũng như những tháng ngày khác trong năm, mùa thu quánh lại quá nhiều nỗi lo âu, mỏi mệt trên bao gương mặt người.
Nơi con chào đời cảnh tượng cũng chẳng có gì đẹp đẽ hơn ngoài đường nếu không muốn nói rằng còn có nhiều điều vô cùng tồi tệ. Cho đến bây giờ khi ngồi viết những dòng chữ này bác vẫn choáng váng bởi khái niệm về bệnh viện phụ sản. Những căn phòng chật chội và cả hành lang nhập nhoạng, nơi nào cũng đầy ứa, ngổn ngang bà đẻ. Căn phòng của con kê sát ba chiếc gường inox lạnh tanh. Chân tường được ốp gạch men trắng, đầu gường hai mẹ con nằm có gắn một cái lavabo.
Bác điếng người vì ý nghĩ là con và biết bao sinh linh đã sống những ngày đầu tiên của kiếp người trong… toilet. Trong một không gian ngự trị bởi một thứ mùi tanh tanh đặc trưng, mẹ con và các phụ sản khác như dính bết xuống gường bởi họ choàng đắp trên người một kiểu áo quần cùng loại vải với chăn và ga. Những tấm vải rẻ tiền có in đoảng những cánh hoa màu gì đó tạm gọi là hồng hồng. Những cánh hoa đã thực sự úa tàn, tất cả đều không thể cũ và bẩn hơn. Trong vỏ lốt ấy các bà mẹ đều bay biến đâu mất dáng vẻ gợi cảm và kiêu hãnh của phái đẹp.
Không phải bây giờ các thiên thần bé nhỏ mới sinh ra trong điều kiện bĩ cực thế này đâu Mi ơi. Hai con bác, anh bé (Bút) sinh cách đây 4 năm ở một bệnh viện lớn, anh lớn (Phim) sinh cách đây 9 năm ở một nhà hộ sinh nhỏ nhưng các anh con cũng chung cảnh ngộ thê lương tựa như thế này!?
Ở nhà hộ sinh X, cái chốt của chiếc gường gấp bị hỏng. Khi bác bước chân lên để nằm với Phim, hai nửa của giát gường bất ngờ gập lại. Phim chưa đầy 5 giờ tuổi, tí nữa bị kẹp dí như mẩu bánh mì trong máy nướng bánh Cucina.
Ở bệnh viện Y, bác sỹ khám cho bác Huyền (khi mang bầu But) ghi hẳn vào bệnh án: nghi bệnh…. Phó chủ tịch Hội liên hiệp Phụ nữ Việt Nam??? Nơi bác Huyền nằm chữa bệnh phải gọi chính xác là lò… mổ. Bác rất tiếc là đã bỏ lỡ cơ hội chụp một dãy phụ sản kiễng chân trên ghế nhựa, gếch mũi lên lỗ tò vò để… thở. Ngoài trời dông gió lạnh người. Bên trong Lò Mổ, hai chiếc quạt công nghiệp chạy 24/24 cũng đang muốn …chảy mỡ.
….
Bác phải cúi người để chụp những bức ảnh đầu tiên về con. Tư thế ấy hình như giúp bác bẻ gập và cất giấu đi những ẩn ức, đau đớn. Lúc ấy bố con đăm đắm nhìn con và thở dài một câu Kiều: Hàng thần lơ láo phận mình ra sao? Bác và bố con cùng lúc nhìn nhau thảng thốt như lần đầu chúng ta bàn luận truyện Thiên thần sám hối của nhà văn Tạ Duy Anh. Câu chuyện kể về một thai nhi đã chần chừ khi chưa muốn chui ra khỏi bụng mẹ ấm êm để sống kiếp người sau khi cảm nhận thấy bao câu chuyện đau đớn, nhiêu nhương trong bệnh viện.



