Cách nào làm sống lại sông Tô Lịch?

Rác chất đống bên bờ sông Tô Lịch.


(LĐ) – Nước sông Tô Lịch đã và đang bị ô nhiễm nghiêm trọng, nước đen, bốc mùi hôi thối rất khó chịu, gây bức xúc cho hàng trăm nghìn người dân sống hai bên bờ sông từ nhiều năm nay.

Hướng tới 1.000 năm Thăng Long – Hà Nội, TP lập phương án cải tạo, nâng cấp sông Tô Lịch để giải quyết những vấn đề bức xúc về tiêu thoát nước, ô nhiễm môi trường và cảnh quan trong khu vực.

Hàng trăm cống nhỏ dân sinh đổ ra sông

Đúng vậy,chỉ là bền vững khi không cho nước thải hoặc nước thải đã qua xử lý vào sông Tô lịch. Còn thau rửa bằng nước Sông Nhuệ thậm chí bằng nước Sông Hồng có khác chăng ý tưởng vụ thay nước Hồ Tây đã bị phản đố kịch liệt.
Lê Nguyên Hùng

Là một trong 4 con sông tiêu thoát chính của TP, song sông Tô Lịch chính là sông mẹ của 3 con sông còn lại (Kim Ngưu, Lừ, Sét). Cũng vì thế, từ nhiều năm nay, môi trường sông Tô Lịch đã ô nhiễm nghiêm trọng và bị coi là sông chết do phải gánh lượng nước thải chưa qua xử lý quá lớn.

Thống kê sơ bộ cho thấy, dọc tuyến sông Tô Lịch dài 14,6km có hơn 10 cửa xả lớn thu gom nước thải, khoảng 200 cống tròn đường kính 300 – 1.800mm và hàng trăm cống nhỏ dân sinh đổ ra sông. Đây chính là nguồn gây ô nhiễm chính cho sông Tô Lịch.

Theo Sở Tài nguyên và Môi trường Hà Nội, trung bình một ngày đêm, sông Tô Lịch phải tiếp nhận trên 100.000m3 nước thải sinh hoạt và công nghiệp. Trong đó, khoảng 1/3 là nước thải công nghiệp chưa qua xử lý.

Mặc dù toàn bộ chiều dài 14,6km đã được cải tạo, nạo vét và kè 2 bờ, song tình trạng ô nhiễm của sông Tô Lịch vẫn được đánh giá là rất nghiêm trọng với các chỉ số vượt tiêu chuẩn cho phép rất nhiều lần, hoàn toàn không thể sử dụng trong sinh hoạt, sản xuất, trồng trọt.


Theo Sở TNMT Hà Nội, nguyên tắc đầu tiên trong quá trình làm sống lại sông Tô Lịch là “không cống hóa mà để dòng chảy tự nhiên”. Tiếp đó, để làm nước sông bớt ô nhiễm, sở này đề xuất xây dựng hệ thống cống bao dọc sông để thu gom nước thải về trạm xử lý tập trung tại cuối nguồn. Đồng thời, trên từng đoạn sông, sẽ xây dựng các trạm xử lý nước thải quy mô nhỏ, tập trung vào hơn 10 cửa xả lớn. Các trạm nhỏ này sẽ đặt ngầm dưới lòng sông, có quy mô tùy theo lưu lượng nước cần xử lý.

Liên quan tới các cơ sở sản xuất, khu đô thị dọc hai bên sông, ông Vũ Hồng Khanh – Phó Chủ tịch UBND TP – yêu cầu rà soát lại toàn bộ để ấn định lộ trình xử lý nước thải, không cho phép xả thải nước chưa qua xử lý ra sông. Ông Vũ Hồng Khanh khẳng định, TP sẽ chặn bằng được việc xả rác xuống sông: “Cùng với tuyên truyền, khuyến khích, sẽ có chế tài xử lý. Các quận, huyện dọc sông sẽ chịu trách nhiệm với TP…”.

Lấy nước sông Nhuệ để thau rửa sông Tô Lịch?

Phương án khác được Sở TNMT HN đề xuất là việc sử dụng hóa chất, hoạt chất, chế phẩm để xử lý nước bề mặt theo từng đoạn hoặc theo từng cống xả chính. Đồng thời, tiến hành nạo vét thường xuyên. Đây là giải pháp tình thế để có thể xử lý, phục hồi, làm sạch tạm thời chất lượng nước sông trong thời gian ngắn, phạm vi nhỏ, để chuẩn bị cho việc xây dựng và triển khai các phương án cải tạo lâu dài.

Ngày nào các công nhân vệ sinh môi trường cũng phải rất vất vả với công việc dọn rác trên sông

.

Một trong những biện pháp quan trọng khác để giảm ô nhiễm cho sông Tô Lịch – được Sở TNMT đề xuất là bổ cập nước cho sông. Theo ông Phạm Văn Khánh – Phó Giám đốc Sở TNMT Hà Nội – để cải thiện khả năng tiêu thoát, duy trì cân bằng nước và pha loãng nồng độ ô nhiễm, cần bổ cập thêm nước tự nhiên cho sông Tô Lịch.

Để làm được điều này, có một số phương án khác nhau như lấy nước từ hồ Tây, các hồ điều hòa, sông Hồng, sông Nhuệ. Trong đó, có thể lấy nước sông Hồng vào dòng chảy sông Tô Lịch theo hướng khai thông dòng chảy cũ hoặc đấu nối thông qua sông Nhuệ. Địa hình dòng chảy của các sông hiện tại cho thấy, có thể đảm bảo cao độ dòng chảy…

Đại diện Sở QHKT Hà Nội cho rằng, do ý tưởng lấy nước sông Hồng sẽ gặp nhiều khó khăn, có thể lựa chọn lấy nước sông Nhuệ để thau rửa sông Tô Lịch. Tuy vậy, nước sông Nhuệ phải được lấy từ đầu sông, chứ nếu lấy đoạn giữa thì không có ý nghĩa bởi chính sông Nhuệ – đoạn qua Hà Nội cũng đang bị ô nhiễm nghiêm trọng.

Ông Đỗ Viết Chiến – Phó Giám đốc Sở QHKT – nhận định, có thể dùng phương án lấy nước sông Nhuệ qua trạm bơm Xuân Phương, chảy qua mương ở đường Nguyễn Hoàng Tôn và đổ vào sông Tô Lịch ở đường Hoàng Quốc Việt.

Những cống thải trực tiếp ra sông Tô Lịch - thủ phạm gây ô nhiễm.

Đánh giá phương án này là “khả thi”, song Phó Chủ tịch UBND TP Vũ Hồng Khanh – Phó Chủ tịch UBND TP – yêu cầu xem xét lại quy hoạch toàn tuyến cũng như cân nhắc kỹ các yếu tố liên quan trước khi lựa chọn phương án để chính thức trình UBND TP thông qua. Theo dự kiến, đến tháng 6.2009 TP sẽ thông qua phương án cải tạo, nâng cấp sông Tô Lịch, sau đó sẽ đưa ra lộ trình cụ thể để “làm sống lại” sông Tô Lịch.

Như vậy, cho đến hôm nay vẫn chưa có phương án chọn để “làm sống lại sông Tô Lịch”, trong khi đó một số phương án đều đòi hỏi một núi tiền. Đây cũng là điều nan giải, cần phải có những giải pháp đồng bộ, khoa học và… táo bạo.

Nguồn: Lao Động Online

Xem thêm:  Hà Nội chi 600 tỉ  đồng cứu sông Tô Lịch

“Tiền không mua lại được môi trường khi đã ô nhiễm”


Chuyên gia Nhật Bản đang phát thiết bị và hướng dẫn người dân.
(LĐCT) – “Hà Nội hiện đang rất thiếu các bãi chôn lấp rác thải. Bãi rác Nam Sơn sẽ không còn chỗ trong năm tới, nếu Hà Nội không thực hiện nghiêm túc việc phân loại rác tại nguồn” – trưởng đoàn chuyên gia Nhật Yamaguchi tại dự án 3R trả lời PV Lao Động.

– Theo ông, đâu là điều quan trọng để dự án thành công?

– Khó khăn nhất là thay đổi nhận thức của người dân, giúp họ hiểu về ý nghĩa của việc phân loại rác gìn giữ môi trường. Nhật Bản đã tiến hành dự án phân loại rác thải từ 60 năm trước, để có được môi trường trong sạch và hài hoà như hiện nay. Dự án sẽ không thể thành công nếu người dân không hợp tác. Việc phân loại rác còn giúp làm giảm hiệu ứng nhà kính đến 90%, do giảm lượng rác thải phải đưa vào các lò đốt.

– Dường như vẫn có sự vênh nhau trong quan điểm về tầm quan trọng của phân loại rác thải, khi chuyên gia Nhật muốn dùng từ “chiến lược” còn thành phố Hà Nội nghiêng về từ nhẹ hơn là “kế hoạch” cho giai đoạn sắp tới của dự án?

– Đúng là có sự không thống nhất ban đầu, nhưng cuối cùng hai bên đã đồng ý giữ tên đề án là “Chiến lược rác thải tại Hà Nội” đến năm 2020. Trong quan niệm của con người, rác là thứ vứt đi và là vấn đề cuối cùng được quan tâm. Nhưng nếu không giải quyết nó thoả đáng, rác thải sẽ là vấn nạn hàng đầu làm ô nhiễm môi trường sống của con người.

– JICA đã cung cấp khoản viện trợ 3 triệu USD giúp Hà Nội thí điểm dự án 3R. Khoản kinh phí này hẳn là một khó khăn cho VN nếu muốn tiếp tục dự án, thưa ông?

– Đúng là số tiền bỏ ra ban đầu rất lớn, nhưng nó là hợp lý nếu được sử dụng để gìn giữ môi trường sống. Bạn không thể dùng tiền mua lại được sự trong lành của môi trường một khi nó đã bị ô nhiễm. Dự án khi thực hiện có 11 tình nguyện viên và 9 chuyên gia Nhật Bản. Trong số kinh phí từ JICA, có gần một nửa là tiền lương và chuyển giao công nghệ từ các chuyên gia Nhật Bản. Vì vậy, khi dự án thí điểm kết thúc, Hà Nội hoàn toàn có thể nhân rộng mô hình và tiếp tục dự án này với số tiền ít hơn nhiều, vì các bạn không còn phải trả lương cho chuyên gia nữa. Chúng tôi đã chuyển giao hết vốn liếng mình có, và đây là giai đoạn các bạn tự quyết định đường đi cho mình.

– Xin cảm ơn ông!

Không dễ thay đổi thói quen sạch nhà… bẩn ngõ

Người Hà Nội tập phân loại rác kiểu Nhật

Vào 6h chiều, tại tổ dân phố số 7, phường Phan Chu Trinh. Hai thùng rác, một vàng (rác vô cơ), một xanh (rác hữu cơ) được đặt gọn ghẽ ở góc đường. Thay vì tiếng kẻng rác quen thuộc, với thời gian thu gom rác tại mỗi tổ dân phố chừng 15 phút như thông thường, người dân tại tổ 7 phường Phan Chu Trinh có hẳn gần ba giờ để nhẩn nha đổ rác. Yêu cầu duy nhất của sự ưu ái này là người dân phân loại rác tại nguồn: rác nhà bếp (rác hữu cơ) và các loại rác đem đi chôn lấp (rác vô cơ).

Phan Chu Trinh là phường đầu tiên được chọn thí điểm cho dự án 3R bởi hai nhân tố: Dân trí cao và mật độ dân cư thấp. Thế nhưng, sau hàng loạt các chiến dịch tuyên truyền rầm rộ, sự giám sát cộng hưởng từ các tổ trưởng dân phố, hội phụ nữ, đoàn thể… nhiều người dân vẫn chưa có ý thức phân loại rác triệt để tại nguồn.

“Nhiều khi nói hôm trước, hôm sau mọi người lại vẫn đổ chung các loại rác. Tôi thấy mệt lắm. Nhất là nhiều gia đình thường xuyên thay người giúp việc. Các cháu cũ khi quen phân loại thì lại về mất, các cháu mới thậm chí còn chẳng biết thùng xanh (rác hữu cơ), thùng vàng (vô cơ) khác nhau thế nào thì làm sao phân loại được tại nguồn” – bác Phạm Hoàng Ngọc, tổ trưởng dân phố, bức xúc

Suốt 2 năm trời từ khi 3R được đưa đến phường Phan Chu Trinh, hầu hết các tổ trưởng dân phố như ông Ngọc đều túc trực bên những thùng rác vào giờ… ăn cơm để làm công việc vác tù và hàng tổng. “Nếu không có chế tài xử phạt sẽ rất khó. Dân mình cứ bảo phải học cách phát triển của Singapore, Nhật Bản, vậy tại sao chuyện cỏn con như đổ rác cho đúng cách, để sạch sẽ cho chính cộng đồng mình sinh sống mà lại không làm được?” – ông Ngọc bộc bạch.

Theo chị Nguyễn Hương Giang – cán bộ dự án phân loại rác thải tại nguồn, nếu không có sự tham gia của các tổ trưởng tổ dân phố, hội phụ nữ, không rõ khi nào ý thức người dân mới chuyển biến. Tuy nhiên, không phải ngày nào các tổ trưởng dân phố hay đại diện chính quyền cũng có mặt bên thùng rác để yêu cầu người dân phân loại cho đúng.

Là một người tâm huyết với dự án, ông Ngọc cho rằng dự án triển khai thí điểm để nhân rộng mô hình, nhưng lại chưa được thực hiện triệt để. “Bản thân phường còn lơ là với chuyện đổ rác hợp vệ sinh, nữa là các cấp chính quyền cao hơn” – ông cho biết.

Chỉ tích cực khi có phong trào

Dù mỗi gia đình tại các địa bàn thí điểm đều được phát hai thùng rác màu xanh và màu cam để phân loại rác thải, nhưng người dân đa phần vẫn đựng rác vào túi nilon. Còn các thùng rác được phát được… úp ngay ngắn bên ngoài căn hộ.

“Nhà chỉ có 30 mét, 1 thùng rác còn tìm mãi mới có chỗ để chứ có thêm một thùng nữa thì biết để đâu? Thùng rác hữu cơ vì thế vẫn lẫn đầy túi nylon đựng rác – chị Thu ở phường Thành Công than thở – Mỗi cuộc họp tổ dân phố, tôi chỉ nói với bà con thế này: Đừng quan tâm dự án dài, hay ngắn. Điều quan trọng là mình được tạo điều kiện để chung tay có môi trường sống hợp vệ sinh hơn, vì chính gia đình mình thôi. Chứ tâm lý “sạch rác nhà, còn hàng xóm mặc kệ” vẫn phổ biến lắm”.

Xem tiếp tại đây

Đổi máy tính lấy cây xanh

TT – “Hãy trồng 100 cây xanh rồi đến đây lấy máy tính”. Thầy giáo Jude Ndambuki đã giao kèo như vậy với những học sinh muốn có máy tính cá nhân. Máy tính này là hàng cũ, người Mỹ thải ra, ông nhặt về sửa lại và tặng cho đồng bào ở quê hương Kenya của mình.

Vì phát triển bền vững

Tám năm qua, mỗi khi không phải đứng lớp, người thầy dạy hóa, 51 tuổi, sinh sống ở ngoại ô New York, lại lọ mọ đến những bãi thải đồ điện tử tìm những chiếc máy còn có thể sử dụng. Ông tự tay sửa chữa từng chiếc máy tính, máy in và các thiết bị điện tử phục vụ học tập để chuyển đổi số phận của chúng. “Trẻ em ở Kenya có rất ít tài liệu học hành, đến bút chì còn khó kiếm. Từng lớn lên trong thiếu thốn và đói nghèo ở Kenya, tôi thấy nếu làm được việc gì khiến cuộc sống của bọn trẻ dễ chịu hơn thì tôi làm ngay”.

Dự án “Giúp Kenya” mà ông thực hiện không sinh lời, mà sinh ra những cây xanh. Ông nghĩ càng có nhiều cây xanh, đất nước 33 triệu dân của ông với thu nhập bình quân 1.200 USD/người sẽ càng có tương lai bền vững. Kết hợp giữa tái chế máy tính, phát triển giáo dục và bảo tồn môi trường, ông mong đợi thế hệ trẻ sẽ chia sẻ với ông niềm tin và cùng chung tay vì một tương lai giàu có hơn, nhiều màu xanh hơn cho Kenya. Đến nay, dự án “Giúp Kenya” đã cung cấp hơn 2.000 máy tính tới các trường học và trồng gần 200.000 cây xanh.

“Nhiều trường học tôi gửi máy tính tới chưa từng biết máy tính là gì. Vì vậy tôi hi vọng họ sẽ sử dụng máy tính để học tập và phát triển” – thầy giáo Jude nói. Ông cho rằng nếu không tạo ra cơ hội này, thì 20 năm nữa nhiều trường học ở Kenya cũng chưa thể đụng được đến một máy tính. “Như là cho bọn trẻ một cuộc sống mới – ông ví von – Máy tính cũ có cuộc đời mới, cây được trồng cũng là cuộc đời mới. Chúng liên quan cả với nhau”.

Cầu nối với quê hương

Xuất thân từ gia đình nghèo khó, đông anh em, Jude được cắp sách đến trường nhờ người anh hi sinh việc học. Ông trở thành hiệu trưởng một trường cấp II ở Kenya trước khi sang Mỹ học lên cao theo chương trình trao đổi giáo dục. Ở Mỹ, trở về nhà muộn sau lớp học ban đêm, ông đi ngang qua một chiếc máy tính bị vứt chỏng chơ cạnh nơi thu gom rác. Ông đem về nhà và thấy máy tính vẫn còn rất tốt. Ông chợt nghĩ tới việc thay đổi số phận của những đứa trẻ ở quê nhà.

UNESCO ước tính 98% trường tiểu học công và 80% trường công cấp II ở Kenya bị thiếu máy tính để học tập.

Ông nghĩ nếu bọn trẻ không được tiếp cận công nghệ, khoảng cách tụt hậu sẽ càng lớn. Thêm nữa, Chương trình Môi trường của LHQ ước tính 70% năng lượng của Kenya là từ than đá và chặt phá cây rừng. Cây càng bị chặt đốn nhiều, đất càng trở nên hoang hóa, xói mòn. Vì vậy ông cho rằng cần phải trồng cây.

Các học trò ở Mỹ cũng giúp thầy giáo gốc Kenya này sửa máy tính, cài đặt lại dữ liệu, đóng gói. Mỗi năm một lần, Jude lại chuyển những container máy tính gom được về quê nhà. Mỗi trường ông gửi trung bình năm máy tính. Hai năm một lần, ông trở về quê thăm những trường ông đã gửi máy, hướng dẫn họ những điều cơ bản trong sử dụng và bảo trì máy để dùng lâu dài. Ông cũng tham gia trồng cây cùng học sinh và giáo viên Kenya.

“Khi làm điều này, tôi cảm thấy mình có mối dây liên hệ thân thiết với những đứa trẻ ở Kenya. Đâu phải tôi đến Mỹ để hưởng cuộc sống sung túc mình tôi. Những chiếc máy tính cũ như những chiếc cầu nối trái tim và quê hương tôi” – ông hồn nhiên nói.

Hạnh Nguyên (Theo CNN)

HẠNH NGUYÊN (Theo CNN)

<!—->

Băng tan, người tàn


TTO – Đó là cuộc trình diễn được tổ chức tại Berlin, do Quỹ quốc tế Bảo vệ thiên nhiên (WWF) thực hiện với sự thiết kế độc đáo của nghệ sĩ người Brazil Nele Azevedo nhằm làm nổi bật vấn đề “nóng” hiện nay là sự nóng lên của toàn cầu làm băng ở Bắc cực tan chảy nhanh.

Xem tiếp »

<!—->

//

<!—-><!—-> Tự Hào Việt Nam Tuổi Trẻ Cuối Tuần Tuổi Trẻ Cười Media Online Việc Làm Tủ Sách Thiệp G