Hãy biết yêu thương!

Một câu chuyện xúc động được kể bằng hai bàn tay tài tình và… chuyển động của cát.

Chỉ mấy phút ngắn ngủi, người nghệ sĩ tài hoa đã dùng cát “vẽ” lên một câu chuyện cuộc sống với đầy đủ tình yêu, sự mất mát, nỗi cô đơn cùng lời nhắn nhủ: “Đừng để đến lúc quá muộn!”

Hãy biết yêu thương!

Mời các bạn thưởng thức tài năng có một không hai của nữ nghệ sĩ xinh đẹp Kseniya Simonova, người chiến thắng trong cuộc thi Ukraine’s Got Talent 2009.

Phần 1:

Phần 2:

Не Опоздайте!(Đừng bỏ lỡ!)

Đó là cuộc đời của một họa sĩ lớn lên trong tình thương yêu của bố mẹ, đam mê nghệ thuật đến độ không kịp về khi cha mất, để người mẹ già mòn mỏi ngóng trông, nhìn con thành đạt qua màn ảnh nhỏ và héo hon đợi  chờ trong mùa đông lạnh giá… Khi người đàn ông trở về thì bố mẹ đã ra người thiên cổ, nghìn trùng xa cách.

Bonus: Một câu chuyện tình yêu trong chiến tranh thế giới thứ II:

(Bài lấy từ Blog Bad Daddy)


Rác đã đầy, ngày càng đầy thêm

Nhọc nhằn thu gom rác (ảnh chụp tại TT Trạm Trôi, huyện Hoài Đức). Ảnh: G.Hải

(LĐ) – Vì đâu mà rác thải ngập vùng ngoại thành như hiện tại? Có người đổ lỗi cho ý thức tuỳ tiện của người dân. Có người lại cho rằng, việc thu gom và xử lý rác ở nhiều địa phương hoàn toàn chưa có. Thế nên, rác đã đầy, lại càng bị chất đầy thêm.

Cần có thời gian

Việc đổ lỗi cho ý thức người dân và sự thay đổi chất liệu rác không phải là không có lý. Rác thải ở nông thôn trước đây chủ yếu có nguồn gốc hữu cơ như cây, lá, rơm, rạ…, người dân có thể tấp vào gốc cây và chỉ cần thời gian ngắn là nó mục thành phân bón. Nhưng với túi nylon, chai lọ bằng nhựa thì thời gian phân huỷ nó phải mất hàng trăm năm. Những chất thải vô cơ càng ngày càng được sử dụng một cách phổ biến, trong khi thói quen tuỳ tiện của người dân vẫn còn, thành ra rác có cơ hội tung hoành.

Tại xã Đông Phương Yên (huyện Chương Mỹ), mặc dù UBND xã đã đặt các thùng rác tại từng xóm, nhưng nhiều người dân vẫn vun rác quanh chân thùng, chứ chưa cho vào trong. Nhiều người vẫn quen đổ rác ra cống rãnh, ra ngõ đi chung.

Còn thôn Phú Hoà (xã Bình Phú, huyện Thạch Thất), anh Trần Huy Sáng – một người dân sống ngay kế bên đống rác ở gần sân bóng – kể: “Có lần bắt gặp tận tay có người dân ra quăng cả tảng rác lớn gần nhà mình, nhắc nhở họ thì bị vặn lại, rằng: “Tao đổ ngoài đường, chứ đổ vào nhà mày chưa?”. Nói rồi vứt và thản nhiên ra về. Thế thì còn biết góp ý thế nào”.

Ông Nguyễn Trọng Tỵ – Chủ tịch UBND xã Cát Quế (huyện Hoài Đức) – cho rằng, để thay đổi ý thức người dân thì cần phải có thời gian. Theo ông Tỵ, vấn đề rác thải và môi trường ở Cát Quế là vấn đề nan giải, không phải tới bây giờ địa phương mới đặt ra. Bởi đây cũng là một trong những làng nghề chế biến nông sản. Thời điểm mùa vụ, có khi có cả nghìn hộ làm nghề, lại thêm sinh hoạt của 16.000 dân, lượng rác thải ra hàng ngày không nhỏ.

Từ trước năm 2000, xã đã quy hoạch một bãi đổ rác chung cho người dân rồi thu 500 đồng/khẩu/ hộ gia đình phục vụ cho việc thu gom. Tuy nhiên, hiện rác vẫn bừa bãi. Ao làng cũng bị rác lấp thẳng băng. Ông Tỵ thừa nhận: “Khi đã sáp nhập về HN, mỗi khẩu giờ phải đóng 1.500 đồng tiền thu gom rác. Hiện giờ, chúng tôi vẫn còn đang trong thời gian tuyên truyền, vận động người dân, song để thu 1.500 đồng cũng còn gặp khó khăn”.

Bãi đất 0,5ha mà xã Cát Quế dành để tập kết rác nằm tại khu vực 7, cách xa khu dân cư. Trong khi chưa có phương tiện và nhân công, người dân phải tự mang rác ra đó để đổ. Hỏi ông Tỵ, rằng người dân có sẵn sàng tự mang rác ra tận khu đất xa dân cư như thế để đổ không?

Ông trả lời: “Làm sao tôi biết được”. Nhưng có điều rất rõ ràng, cả ông Tỵ cũng biết, là đi trên đường làng Cát Quế, không khó để bắt gặp những đống rác lớn, lưu cữu lâu ngày.

Thiếu nhiều thứ

Ông Nguyễn Trọng Tỵ cho rằng, tự địa phương thì khó giải quyết được vấn đề rác thải, vì thiếu nhiều thứ. Thế nên, theo ông, các cấp thẩm quyền cần có sự hỗ trợ, giúp đỡ xã về bến bãi, xe chuyên dụng, thiết bị bảo hộ cho nhân công, kinh phí; hướng dẫn công nghệ xử lý. Nhất là với một làng nghề truyền thống như Cát Quế.

Tại xã Dương Liễu kế bên, việc thu gom rác đã được tiến hành từ năm 2003. Xã đã dành một diện tích 10.000m2 mặt bằng chôn lấp rác tại chỗ. Một đội thu gom rác 15 người với 4 xe chuyên dụng đảm bảo vệ sinh cho cả 13 thôn, mỗi năm được trả khoán 210 triệu đồng. Tuy nhiên, hoạt động của tổ thu gom dường như đang quá sức, nhất là vào thời điểm mùa vụ sản xuất, bởi lượng rác thải vọt lên tới hàng trăm tấn. Ông Nguyễn Danh Bảo – Chủ tịch UBND xã – than thở: “Tổ thu gom không kham nổi!”.

Ông Vũ Thanh Bình – Chủ tịch UBND xã Hiền Giang (huyện Thường Tín) – lại “kể khổ” những băn khoăn khác của địa phương mình: “Xã chúng tôi có 4 thôn. Theo quy hoạch, mỗi thôn sẽ có một điểm đổ rác thải. Song hiện chưa đổ tập trung được, vì chúng tôi chưa tạo được quỹ đất cho việc này. Nếu lấy vào đất nông nghiệp thì xã chưa có kinh phí thu hồi đất, bồi thường cho dân. Mà nếu cứ đổ rác tập trung rác mãi thì rồi cũng sẽ tạo thành “núi rác”, được chỗ nọ, hỏng chỗ kia, vẫn là mối nguy hiểm. Quan trọng là phải có nhà máy xử lý rác hoặc công nghệ xử lý rác thải”.

Trong khi chưa có chỗ đổ rác tập trung, người dân vẫn phóng tay vứt rác một cách tuỳ tiện. Ông Bình ngán ngẩm: “Cấm thì người ta đổ trộm, không ai ra đấy mà canh được. Đó là điều rất khó!”.

Hồ Văn đã trong xanh


Thuỷ sinh đã sống và cân bằng sinh thái cho nước hồ

(LĐCT) – Ngày 8.7, các nhà khoa học Khu Công nghệ cao Hoà Lạc đã chính thức bàn giao hồ Văn (Văn Miếu – Quốc Tử Giám – HN) cho khu di tích Văn Miếu – Quốc Tử Giám (Hà Nội). Nếu như hơn 1 năm trước, Hồ Văn bẩn thỉu, rác rưởi, hôi tanh… thì nay đã trong xanh và sạch sẽ.

Đó là thành công đáng khâm phục của nhóm các nhà khoa học trẻ với tâm huyết “cứu hồ Văn”.

Hồ Văn “xưa và nay”

Hồ Văn xa xưa đã từng xanh trong nằm ngay trước khu di tích Văn Miếu – Quốc Tử Giám. Hồ nước nên thơ này không chỉ được coi là yếu tố tụ phúc, mà còn là hồ sinh thái điều hoà cho cả một vùng không gian trang nghiêm, yên ả và thanh bình. Tuy nhiên cùng với tốc độ đô thị hoá, cùng với sự “buông thả” của lối sinh hoạt, ứng xử kém văn minh của con người, hồ Văn dần ô nhiễm, vẩn đục và trở thành “cái ao làng” hôi thối, bẩn thỉu.

Đã có một thời gian dài, hồ Văn như bị lãng quên. Nhưng sự ô nhiễm của hồ Văn đã làm “chướng tai gai mắt” ít nhất trong tâm trí của không ít nhà khoa học. Tâm huyết mày mò, nghiên cứu; sục cả chân tay xuống hồ để lấy mẫu nước bẩn thỉu về để phân tích, kiểm tra…

Hồ Văn đã hồi sinh.

Hơn một năm trước, nhóm các nhà khoa học thuộc Cty cổ phần Xanh, thuộc Khu Công nghệ cao Hoà Lạc đã bắt tay vào thử nghiệm “cứu” hồ Văn. Theo quan sát của PV báo Lao Động, sau quá trình xử lý nước bằng hoá chất LTH-100, đến nay nước hồ Văn đã trong xanh trở lại. Đặc biệt, hồ Văn đã không còn hiện tượng tảo lam, rác rưởi làm bẩn hồ nước; cũng không còn thấy cảnh nước hồ nổi váng đỏ vàng hay bốc mùi hôi thối như quãng thời gian hơn một năm trước đây.

Tại lễ bàn giao công trình xử lý ô nhiễm nước hồ Văn, tiến sĩ Nguyễn Phú Tuân – Chủ nhiệm công trình – cho biết, theo tính toán và kiểm tra, đến nay nước hồ Văn đã ổn định và đạt Tiêu chuẩn Việt Nam 5945-2005. Không dừng lại ở đó, nhóm các nhà khoa học này cũng lắp đặt hệ thống cung cấp ôxy, đưa một số giống cá và một số loài thực vật thuỷ sinh về trồng tại hồ Văn. Với sự tương tác để cân bằng sinh thái, hồ Văn không chỉ trong xanh, đẹp hơn mà còn sạch hơn.


“Bài thuốc” để cứu hồ Hà Nội

Theo ông Nguyễn Đức Hoà – Phó Giám đốc Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch Hà Nội,  thì việc cứu hồ Văn đã tăng giá trị nhiều mặt của khu di tích lịch sử-văn hoá nổi tiếng và đặc biệt quan trọng này. Đặc biệt ông Hoà cùng nhiều chuyên gia, nhà khoa học và người dân Hà Nội còn mong muốn thành công của việc xử lý nước hồ Văn sẽ được nhân rộng để cứu nhiều hồ của Hà Nội vốn đang bị ô nhiễm trầm trọng.

Theo các nhà khoa học, đây là điều mà họ hoàn toàn có thể làm được. Thứ trưởng Bộ KHCN Nguyễn Văn Lạng cho biết: Thành công này chứng tỏ sức mạnh của các nhà khoa học VN, họ có thể làm được nhiều việc, giảm chi phí so với công nghệ của nước ngoài. Việc động, thực vật thuỷ sinh sống được trong nước hồ là tín hiệu khả quan, mở rộng ứng dụng chế phẩm này vào việc xử lý ô nhiễm nước hồ ở Hà Nội.

Còn TS Tăng Thị Chính – Viện Công nghệ môi trường (Viện KH-CN VN) – thì khẳng định tính khả quan của việc sử dụng chế phẩm LTH-100 để xử lý ô nhiễm ở nhiều hồ khác của Hà Nội.

TS Chính cho biết: LTH-100 là axit hữu cơ, có tác dụng kích hoạt vi sinh vật phân huỷ, tạo thành thức ăn cho động vật thuỷ sinh. Do vậy, khả năng tái ô nhiễm sẽ được hạn chế. Các nhà khoa học cho biết bằng việc tìm ra “bài thuốc” cứu nước hồ Hà Nội, họ mong muốn sẽ biến mong muốn đó thành hiện thực. Đây là điều rất có ý nghĩa khi mà Đại lễ 1000 năm Thăng Long – Hà Nội đang tới gần.

Phạm Anh – Quang Hùng

Bảo tàng Thiên nhiên Việt Nam: Vẫn là giấc mơ xa?


Một số mẫu vật động vật quý hiếm đang được lưu giữ tại BTTNVN

.
(LĐ) – Đã được Thủ tướng Chính phủ thông qua dự án tiền khả thi vào năm 2002, nhưng Bảo tàng Thiên nhiên VN (BTTNVN) cho đến nay vẫn chưa khởi công xây dựng. Thậm chí, những năm gần đây, dự án  này đều phải nộp lại nguồn kinh phí được Nhà nước đầu tư với mức 1-1,5 tỉ đồng/năm…

Công trình lớn giữa lòng Hà Nội
Đây là dự án do Trung tâm Khoa học tự nhiên & công nghệ quốc gia thực hiện kể từ năm 1988. Trước đó, ý tưởng về việc hình thành một bảo tàng như vậy đã được Thủ tướng Phạm Văn Đồng đưa ra từ năm 1980 và giao cho Viện Khoa học VN nghiên cứu.

Sau 4 năm xây dựng, dự án tiền khả thi về BTTNVN đã hoàn thành và được Thủ tướng Chính phủ thông qua vào tháng 9.2002. Một thời gian sau đó, BTTNVN chính thức ra đời, mặc dù mới chỉ có bộ phận văn phòng đặt tạm tại đường Hoàng Quốc Việt (Hà Nội).

Theo dự án trên, BTTNVN về cơ bản có diện tích gần 10ha và chia làm hai khu trưng bày, trong đó 2/3 là trưng bày ngoài trời. “Đặc trưng lớn nhất của mô hình BTTNVN là việc sử dụng các máy móc thiết bị chuyên dụng để minh hoạ, chứ không phải là tái hiện theo kiểu dập khuôn – ông Phạm Văn Lực – Giám đốc BTTNVN – cho biết. Theo nguyên tắc này, khi thăm một sinh cảnh hoặc một tiêu bản về động vật quý hiếm, người xem sẽ được tiếp xúc với hàng loạt file dữ liệu, phim tư liệu, phim kỹ xảo 3D… có liên quan. “Máy chuyên dụng với kho dữ liệu được “số hoá” đặt bên cạnh mẫu vật, người xem có nhu cầu chỉ việc bật lên và quan sát” – ông Lực giải thích.

Là dự án được Chính phủ đầu tư, BTTNVN cũng sẽ nghiên cứu việc tổ chức các khu  thả động vật quý hiếm theo hình thức bán hoang dã, hoặc tái hiện các sinh cảnh độc đáo… trong nhà kính. Kinh phí xây dựng và tổ chức BTTNVN sẽ được Chính phủ huy động từ nhiều nguồn khác nhau.

Mọi việc đều trôi chảy, trừ… đất xây dựng
Hiện tại, BTTNVN đang lưu giữ hơn 1.000 mẫu động vật quý hiếm. “Theo nguyên tắc hoạt động, BTTNVN là nơi tiếp nhận tang vật từ các vụ buôn bán, vận chuyển trái phép động vật quý hiếm. Ngoài ra, Trung tâm Cứu hộ động vật hoang dã VN cũng là một “kênh” cung cấp cho chúng tôi những nguồn mẫu động vật này” – ông Lực kể.

Mọi công đoạn để xây dựng BTTNVN cho đến thời điểm này đều tương đối trôi chảy, ngoại trừ việc sở hữu mặt bằng diện tích để xây dựng. 9 năm trời kể từ khi dự án được Chính phủ thông qua, việc cấp đất để xây BTTNVN đã qua 4 lần thay đổi, nhưng vẫn giậm chân tại chỗ.

Cụ thể, vào năm 2002, dự án này được UBND TP.Hà Nội cấp cho 6,7ha đất tại Xuân La (huyện Từ Liêm). Tuy nhiên, vì lý do mặt bằng quá hẹp, dự án trên được yêu cầu dừng lại để tìm vị trí thích hợp hơn. Từ năm 2002-2007, dự án trên 2 lần được Sở Quy hoạch – Kiến trúc Hà Nội “nhắm” cho những vị trí tại khu vực Mễ Trì (huyện Từ Liêm).

Tuy nhiên, vì là nằm trong quy hoạch quanh Trung tâm Hội nghị quốc gia nên những lần cấp đất này đều phải dừng để chờ xem xét lại quy hoạch tổng thể của khu vực này. Lần gần nhất, năm 2008, BTTNVN dự kiến được đưa về xã Ngọc Liệp, Quốc Oai thuộc Hà Tây cũ (gần ngã ba Xuân Mai – Hoà Lạc). Để rồi, trong quá trình xem xét, việc giao đất cho BTTNVN lại phải huỷ, vì diện tích đất này đã được Chủ tịch tỉnh Hà Tây (cũ) cấp cho một doanh nghiệp tư nhân vào tháng 7.2008, tức là một tháng trước khi sáp nhập vào Hà Nội.

Ông Lực cho biết: Trong 3 năm gần đây, BTTNVN đều được Nhà nước cấp cho kinh phí từ 1-1,5 tỉ đồng/năm cho các việc tổ chức đo vẽ mặt bằng, khảo sát bước đầu, xây tường rào… Nhưng đều đặn, khoản tiền trên vẫn được bảo tàng trả lại, với lý do “không có đất thì không thể thực hiện các công việc này”.

Với diễn biến như kể trên, có lẽ phải rất lâu người dân Hà Nội mới được tận mắt chứng kiến sự ra đời của bảo tàng này.

Lê Nguyễn

Mau nhêênn…không thì …muộn mất!

ythuc

Nhân đọc bài Thật ngỡ ngàng! trên báo Lao Động