Những ngôi làng chết chóc

Chẳng cần nhìn đâu xa ngoài dòng sông chảy qua Shangba để nhận thức được nạn ô nhiễm kim loại nặng, được các chuyên gia cho rằng đây là nguyên nhân khiến làng quê tại khu vực phía Nam Trung Quốc này biến thành những làng ung thư.

aa

Nước sông ở làng Shangba, thuộc tỉnh Quảng Đông, Trung Quốc, đã bị chuyển thành màu vàng đục sau khi nó chảy qua hồ ở gần Dabaoshan, 27/8/2009.

aa

Hồ bị ô nhiễm gần Dabaoshan. Nước sông hồ ở đây có đủ sắc màu, từ trắng đục tới vàng cam. Dòng nước sền sệt khiến cho sông không bao giờ gợn sóng được trước những cơn gió hiu hiu. Tại Shangba, dòng sông mang đến cái chết chứ không phải là thực phẩm nuôi sống người dân.

aâ

Một giếng nước ở gần Dabaoshan, bắc Quảng Đông. “Tất cả cá đều chết, thậm chí là gà vịt uống nước từ sông cũng chết. Nếu bạn thò chân xuống nước, bạn sẽ bị tấy mẩn, ngứa ngáy”, một nông dân ở đây cho biết. “Chỉ riêng năm ngoái, 6 người trong làng đã chết vì ung thư, tất cả đều khoảng 30-40 tuổi”.

aa

Những cây cỏ sắp chết tại một hồ bị ô nhiễm gần Dabaoshan. Căn bệnh ung thư đã phủ bóng xuống các làng ở khu vực này. Đất đai cũng bị ô nhiễm bởi các kim loại nặng được dùng để làm pin, các bộ phận máy tính và các thiết bị điện tử khác.

aa

He Kangcai, 60 tuổi, người dân làng Shangba, đang bị ung thư dạ dày. Mỗi năm, theo một nghiên cứu của Ngân hàng thế giới năm 2007, có 460.000 người chết sớm ở Trung Quốc, do sống trong môi trường nước, không khí bị ô nhiễm.

aâ

Người dân làng Shangba dùng nước giếng để uống. Nhưng các xét nghiệm của BioMed Central vào tháng 7 vừa qua cho thấy nước chứa lượng catmi quá mức cho phép. Catmi là kim loại nặng có thể gây ung thư và tổn thương tới gan.

aa

Bà lão Yun Yaoshun, 82 tuổi, đã phải chứng kiến con trai, 54 tuổi, và 2 cháu gái, 12 và 18 tuổi, chết vì ung thư

aa

Một con lạch với dòng nước nâu đỏ chảy từ một hồ ở gần Dabaoshan. “Trung Quốc có rất nhiều “làng ung thư” và số lượng các làng này đang tăng lên do ô nhiễm nước”, Edward Chan, một quan chức của tổ chức Hòa bình Xanh (Greenpeace) tại Trung Quốc cho hay. Không chỉ có nước, các kim loại nặng gây ung thư hiện còn đang xâm nhập vào thực phẩm.

aa

Không chỉ ở riêng các làng quanh Dabaoshan, nơi có một trong những mỏ sản xuất chì, zine, catmi và các kim loại nặng khác lớn nhất Trung Quốc, có một lượng lớn những người mắc bệnh ung thư khi tuổi đời còn trẻ.

aa

“Nếu xét nghiệm gạo, nó chắc chắn cũng sẽ bị nhiễm độc. Nhưng nếu không ăn, chúng tôi sẽ chết đói”, một nông dân cho biết. “Chúng tôi cũng mang bán loại gạo này ra thị trường nữa”.

aa

Một người dân ở làng Liangqiao lấy nước tù dòng suối không bị ô nhiễm ở gần Dabaoshan. Rất ít hộ gia đình ở các làng xuôi dòng nước từ mỏ Daboshan không bị ung thư “gõ cửa”. Hầu hết họ bị mắc ung thư dạ dày, gan, thận, ruột kết.

aa

Theo các chuyên gia, khắp Trung Quốc, có hàng trăm, thậm chí là hàng ngàn làng nhỏ khác đang phải gánh chịu hậu quả của thời kỳ bùng nổ kinh tế.

KHÔNG CÓ CHĂM SÓC Y TẾ

Chỉ còn một vài gia đình ở vùng hạ lưu tính từ mỏ Daboshan là chưa bị ung thư sờ đến.

Thường xảy ra nhất là ung thư dạ dày, gan, thận và ruột kết, chiếm tỉ lệ khoảng 85 phần trăm. Chưa có số liệu về tỉ lệ ung thư tại những làng này, song nhiều tổ chức nhân quyền cho rằng tỉ lệ đó cao hơn nhiều so với tỉ lệ trung bình toàn quốc.

Báo cáo ‘Môi trường và Sức khỏe của Người dân Trung Quốc’, do Tổ chức Y tế Thế giới và Chương trình Phát triển Liên Hiệp Quốc công bố năm 2001, cho biết, “Tại Nam Trung Quốc, cộng đồng dân cư chủ yếu lấy nước uống từ sông hồ, tỉ lệ ung thư hệ tiêu hóa ở đó rất cao.”.

Toàn Trung Quốc, có hàng trăm, thậm chí hàng ngàn thôn làng nhỏ bé, vô danh đang phải gánh chịu khổ đau từ hậu quả bành trướng kinh tế nhanh chóng của quốc gia, đây là những làng mà nhiều chuyên gia cho rằng tỉ lệ và loại ung thư chỉ có thể do ô nhiễm mà ra.

Rất có thể đây là số phận của ngày càng nhiều người dân Trung Quốc, khi mà các khu mỏ và nhà máy khạc nhổ hàng chục triệu tấn chẩt thải mỗi năm vào hệ thống nước và không khí, nhằm đem lại thành quả tăng trưởng kinh tế cho Trung Quốc.

Theo truyền thông Trung Quốc chính thống, mặc dù không đưa ra số liệu chính xác, so với năm 2005, tử suất do ung thư năm 2006 đã tăng 19 phần trăm tại thành thị và 23 phần trăm ở nông thôn.

Gánh nặng y tế gây thiệt hại về kinh tế. Theo truyền thông Trung Quốc, chi phí chữa trị ung thư đã gần chạm mức 100 tỉ nhân dân tệ một năm (tức 14,6 tỉ USD), chiếm 20 phần trăm chi phí y tế toàn quốc.

CHẲNG ĐƯỢC ĐỀN BÙ

Tình trạng thiếu vắng hệ thống y tế quốc gia đã khiến hầu hết các nạn nhân phải tự trang trải chi phí y tế.

Theo một công trình xuất bản trong tạp chí Lancet tháng 10/2008, năm 2006, chi phí y tế chiếm đến 50 phần trăm thu nhập một hộ gia đình tại Trung Quốc do bảo hiểm y tế không thỏa đáng.

Trung Quốc không có hệ thống y tế quốc gia bao quát, hơn 80 phần trăm nông dân hoàn toàn không được bảo hiểm y tế, mặc dù Trung Quốc đã lên kế hoạch cải tổ toàn diện để đến năm 2011, hầu như mọi người dân đều có bảo hiểm y tế cơ bản.

Trong khi đó, cư dân làng ung thư đang phải chiến đấu với gánh nặng y tế, thường rơi vào cảnh nợ nần vì chi phí thuốc men và khám chữa bệnh hết sức bất thường.

“Một quan chức đã đến thăm và đền bù cho tôi được 20 nhân dân tệ (tức 2,93 USD),” Liang Xiti cho biết chồng chị chết vì ung thư dạ dày ở tuổi 46. Riêng tiền thuốc men cho anh đã lấy đi của gia đình 800 nhân dân tệ hàng tháng, chị nói.

Zhang Jingjing, một luật sư đang giúp đỡ dân làng cho hay, công ty mỏ địa phương vừa hứa sẽ cấp vài ngàn nhân dân tệ cho tất cả các dân làng mỗi năm.

Tuy nguồn tài trợ này chỉ vừa đủ trang trải chi phí y tế, Zhang phát biểu rằng đây là một bước đáng khích lệ.

“Điều ngày đồng nghĩa với việc công ty mỏ đã thừa nhận hành vi gây ô nhiễm môi trường. Nếu chẳng làm sai, họ đã không phải xì tiền ra.”

Theo Dân Trí

Bauxitevietnam

Xem thêm: Làng ung thư Việt Nam

Tâm sự của một cô gái Nhật về hàng quán VN

Tôi là người Nhật, sang VN được bốn năm và rất thích các món ăn của VN như bún bò, gỏi, lẩu, hủ tiếu… Tuy nhiên, khi tận mắt chứng kiến nơi nấu nướng và cách chế biến thức ăn tôi không yên tâm chút nào.

Ăn uống và xả rác ngay bên cạnh

Ăn uống và xả rác ngay bên cạnh

Tôi thường đi ăn ở nhiều khu vực khác nhau thuộc các quận 1, Tân Bình (TP.HCM). Phải thừa nhận là thành phố của các bạn có rất nhiều quán hủ tiếu ngon ở ven đường. Tuy nhiên, sau nhiều lần vào các quán này ăn và quan sát, tôi thấy người bán quán rửa rất nhiều tô, muỗng, đũa trong một xô nước đục ngầu mà lẽ ra họ phải thay nước từ lâu. Ngoài ra, trong lúc ăn tôi còn thấy người bán hàng thường dùng tay trần bốc thức ăn, sau đó lại cầm tiền thối lại cho khách, thậm chí có lúc tôi còn thấy họ nhặt lại thức ăn đã lỡ rơi xuống đất để bán cho khách!

Khi đi ăn lẩu, tôi thấy thực khách vô tư dùng tay trực tiếp bỏ rau và các món khác vào nồi lẩu (ở Nhật hoàn toàn không có chuyện này). Không ít lần tôi còn phát hiện trong mớ rau có lẫn những tạp chất khác, thậm chí có lúc còn thấy những chú sâu ngọ nguậy trong ấy. Như vậy chứng tỏ rau chưa được rửa sạch trước khi đem ra phục vụ thực khách. Mỗi lần chứng kiến những điều kể trên tôi lại “chia tay” với một quán ăn, không hẹn ngày quay lại!

Không dám ăn ở hàng quán, tôi thường đi chợ mua thực phẩm về nấu ăn ở nhà. Thế nhưng khi vào chợ tôi thấy nhiều loại thực phẩm tươi sống như cá, thịt, hải sản thường bày bán trên vật dụng đặt rất thấp, gần như sát mặt đất. Nhiều khu vực bán thực phẩm lầy lội, đọng nước, nhìn không an toàn chút nào. Dù rất thích ăn đồ tươi sống theo kiểu truyền thống Nhật, nhưng tôi không dám mua những thứ này để chế biến món ăn vì sợ đau bụng. Ở siêu thị hình như vấn đề hạn sử dụng trên thực phẩm vẫn chưa được quản lý chặt chẽ lắm, vì có lần tôi phát hiện thực phẩm quá hạn sử dụng và thực phẩm mới được bán trộn lẫn với nhau.

Ở Nhật vấn đề vệ sinh, an toàn thực phẩm được các nhà hàng, quán ăn đặt lên hàng đầu. Bát đĩa sau khi sử dụng xong được rửa và khử trùng rất sạch. Tôi nghĩ nếu người bán thực phẩm chế biến và hàng ăn ở VN đặt mình vào vị trí của khách hàng mà suy nghĩ một chút thì họ sẽ dần dần cải thiện được vấn đề về vệ sinh, an toàn thực phẩm.

(Mỹ Loan ghi)

Theo TTO

HNX: Các bạn có sẵn lòng tẩy chay các hàng quán trông mất vệ sinh, dù thức ăn của họ ngon không?

Bạn đọc chia sẻ với HNX

HNX: Xin cảm ơn tất cả các bạn đã yêu quý và chia sẻ suy nghĩ với Hà Nội Xanh. Mình xin phép được đăng lại một số ý kiến liên quan đến văn hóa cư xử tại đây. Mong ngày càng nhận được nhiều thêm những sự ủng hộ của các bạn 😉

Bạn Cao Bích Ngọc:

Tôi không phải là người quá già cỗi để như người ta nói, nhàn rỗi mới lôi những cái chuyện văn hóa ra. tôi còn rất trẻ, nhưng với tôi, văn hóa ứng xử là cách để người ta đánh giá mình.

Văn hóa ứng xử, nó là cái quanh ta chứ không ở đâu xa xôi. Nhưng theo tôi, được giáo dục từ thuở bé cũng rất là quan trọng.

Tôi không có thói quen xả rác trên đường, bởi lúc đó bản thân tôi cảm thấy như có bao nhiêu con mắt thiếu thiện cảm đổ dồn vào mình. Tôi cứ cầm trên tay để tới chỗ nào có thùng rác trong trường, hoặc thậm chí tôi còn cho vào trong cặp của mình rồi về nhà tôi mới đem vứt đi. cách làm của tôi có người cho là tôi điên quá. Điên là ở chỗ mình đã ko làm theo cách của đám đông. Nhưng đó là những điều mà mẹ tôi dạy tôi, và từ đó tôi có thói quen làm thế.

Lần tôi đi Hạ Long chơi, ấn tượng của tôi về khách nước ngoài là họ có ý thức rất cao. Một anh tây trẻ mua chai nước lọc, tới khi uống hết anh ta liền dẫm bẹp nó rồi mới cho vào thùng rác. đó là do anh ta được giáo dục như thế, và nhớ đó tạo nên một thói quen như thế.

Cái văn hóa ứng xử không dễ tí nào. nếu ai cũng ý thức được thì có lẽ sẽ chẳng phải tốn nhiều nước bọt để gào thét, để đòi phải có hành vi ứng xử văn hóa. một hành vi đều xuất phát từ cội nguồn.

Bạn Mai Le:

Đúng là văn hóa ứng xử không phải tự nhiên mà có, nó không những cần phải được giáo dục mà còn phải được gìn giữ. Mình không phải là đã có nhiều kinh nghiệm sống, nhưng nhìn vào cách cư xử của nhiều bạn trẻ hiện nay ở Hà Nội, mình thấy thực sự đáng lo ngại. Ở những nơi công cộng, trên đường phố, những lời cám ơn, xin lỗi sao mà thật hiếm hoi … ngôn từ của một vài bạn trẻ đôi khi khiến mình cũng rùng mình vì nó quá tục tĩu. Giáo dục trong gia đình từ lúc bé là vô cùng quan trọng, nhưng không thể đủ. Chương trình học ở Việt Nam lại quá coi nhẹ việc dạy cho học sinh những quy tắc văn hóa ứng xử này.

Mong rằng những bài viết như thế này sẽ được phổ biến rộng rãi … sửa chữa bất cứ sai lầm nào đã là khó, với văn hóa ứng xử lại càng khó khăn hơn nhiều, nhất là khi những thói quen xấu đã là của số đông.

Bạn Hồng Lĩnh:

Một lần tôi đến một khách sạn 5 sao ở thủ đô một nước( không phải nước ta) để gặp một người là viên chức cao cấp trong một tập đoàn tài chính của VN, khi tôi đến thì chị đang ăn sáng,t ôi cũng mạn phép ngồi cạnh đế tiếp chuyện chị ấy. Khi bồi bàn đi qua, chị vẫy anh ta đến yêu cầu cho nước uống, bồi hỏi ” thưa bà, bà dùng cafe ạ?”, nét mặt cau có chị phẩy tay” No, tea”..Tôi thoáng nhìn thấy nét mặt khó chịu của anh phục vụ, nhưng rất nhanh anh ta lịch sự rót trà và quay đi. Tôi nghĩ ở VN mình có thể có một số người giàu có, có địa vị hơn thì xem thường những người phục vụ như thế, cho nên khi đi nước ngoài cũng vẫn cung cách cư xử như thế, làm cho mình trở nên bất lịch sự mà không biết rằng trong mắt người khác họ đã bị hạ điểm về sự văn minh trong ứng xử.

Trở lại với bữa ăn sáng nói trên, tất nhiên là mọi người cũng lấy hết thứ này đến thứ kia, ăn không hết bỏ lại rất nhiều, giấy ăn, khăn lau bằng giấy vứt lung tung trên bàn nhìn rất bẩn thỉu, luộm thuộm trong khi các bàn khác khách họ lấy đủ ăn, ăn hết họ xếp thìa nĩa, bát, đĩa, ly cốc uống nước rất gọn, khăn ăn sau khi dùng họ gấp lại gọn gàng. Tôi thực sự thấy ngượng với những nhân viên phục vụ khách sạn hôm đó.

Bạn Phan Phước Trí:

Dân Việt ta đánh mất cái Văn hóa ăn uống lâu rồi , phần bị mấy chục năm đói khổ bao cấp , mới thoát nghèo và hăng hái kiếm tiền quá không cập nhật văn hóa cho theo kịp vật chất . Ngày nay rất khó tìm ra một anh vừa giàu tiền bạc vừa giàu văn hóa .Có một lần vào quán ăn – gặp 1 bàn 4 người ( 2 Nam 2 Nữ ) mặc toàn đồ hiệu đi xe BMW sang lắm nhưng khi ăn xong họ xỉa răng rất thoáng và thỉnh thoảng đưa tăm lên mủi ngửi nữa.

Thế mới hay các Cụ xưa dạy rằng Giàu – Sang – Phú – Quý là 4 nấc thang từ thấp đến cao trong thước đo cuộc sống Con người . Tôi thấy có một số Gia đình họ luôn dạy dỗ con cháu văn hóa ứng xử luôn giữ cái nếp gia giáo nhưng khắc nghiệt lắm. Nhưng phần nhiều họ lại nghèo nên con cháu thấm nhuần nếp văn hóa ấy rất ít và sức lan tỏa của văn hóa lại kém ( do bản thân họ không phải là hình mẫu trong cuộc sống – họ nghèo kia mà ). Dân ta muốn lấy lại hình ảnh một dân tộc có văn hóa theo tôi nghĩ phải cần 15-20 năm nữa nếu có định hướng tốt .

Bạn Việt Hoàng

Xin lỗi nếu tớ dùng từ hơi mạnh nhưng các cụ nhà ta nói vẫn không sai cho đến tận bây giờ khi mà lối sống hiện đại đã len lỏi vào cuộc sống:” Miếng ăn là miếng nhục “.
Đôi khi ăn buffet mình vẫn bị đói vì thứ nhất mình lấy ít khi nào hết lại lấy nhưng các bác nhà mình đã kịp khua sạch từ đĩa lớn vào đĩa riêng rồi. Người đến muộn ko có đồ mà ăn trong khi các đĩa cá nhân khác vẫn còn dư thừa một cách đầy lãng phí.

Người nhà mình hay nói mình ăn uống rất chán. Ăn phải như hổ ” nam thực như hổ ” nhưng mình cảm thấy ăn như thế chả còn cảm giác ngon nữa.
Còn muốn tìm hiểu nhiều hơn về nết ăn thì cứ đến mấy quán phở, cơm bình dân vào giờ ăn thì thấy rõ 🙂
Quả thực là người VN nhưng mình rất xấu hổ về chuyện ” ăn ” của đồng bào.