Bạn đọc chia sẻ với HNX

HNX: Xin cảm ơn tất cả các bạn đã yêu quý và chia sẻ suy nghĩ với Hà Nội Xanh. Mình xin phép được đăng lại một số ý kiến liên quan đến văn hóa cư xử tại đây. Mong ngày càng nhận được nhiều thêm những sự ủng hộ của các bạn 😉

Bạn Cao Bích Ngọc:

Tôi không phải là người quá già cỗi để như người ta nói, nhàn rỗi mới lôi những cái chuyện văn hóa ra. tôi còn rất trẻ, nhưng với tôi, văn hóa ứng xử là cách để người ta đánh giá mình.

Văn hóa ứng xử, nó là cái quanh ta chứ không ở đâu xa xôi. Nhưng theo tôi, được giáo dục từ thuở bé cũng rất là quan trọng.

Tôi không có thói quen xả rác trên đường, bởi lúc đó bản thân tôi cảm thấy như có bao nhiêu con mắt thiếu thiện cảm đổ dồn vào mình. Tôi cứ cầm trên tay để tới chỗ nào có thùng rác trong trường, hoặc thậm chí tôi còn cho vào trong cặp của mình rồi về nhà tôi mới đem vứt đi. cách làm của tôi có người cho là tôi điên quá. Điên là ở chỗ mình đã ko làm theo cách của đám đông. Nhưng đó là những điều mà mẹ tôi dạy tôi, và từ đó tôi có thói quen làm thế.

Lần tôi đi Hạ Long chơi, ấn tượng của tôi về khách nước ngoài là họ có ý thức rất cao. Một anh tây trẻ mua chai nước lọc, tới khi uống hết anh ta liền dẫm bẹp nó rồi mới cho vào thùng rác. đó là do anh ta được giáo dục như thế, và nhớ đó tạo nên một thói quen như thế.

Cái văn hóa ứng xử không dễ tí nào. nếu ai cũng ý thức được thì có lẽ sẽ chẳng phải tốn nhiều nước bọt để gào thét, để đòi phải có hành vi ứng xử văn hóa. một hành vi đều xuất phát từ cội nguồn.

Bạn Mai Le:

Đúng là văn hóa ứng xử không phải tự nhiên mà có, nó không những cần phải được giáo dục mà còn phải được gìn giữ. Mình không phải là đã có nhiều kinh nghiệm sống, nhưng nhìn vào cách cư xử của nhiều bạn trẻ hiện nay ở Hà Nội, mình thấy thực sự đáng lo ngại. Ở những nơi công cộng, trên đường phố, những lời cám ơn, xin lỗi sao mà thật hiếm hoi … ngôn từ của một vài bạn trẻ đôi khi khiến mình cũng rùng mình vì nó quá tục tĩu. Giáo dục trong gia đình từ lúc bé là vô cùng quan trọng, nhưng không thể đủ. Chương trình học ở Việt Nam lại quá coi nhẹ việc dạy cho học sinh những quy tắc văn hóa ứng xử này.

Mong rằng những bài viết như thế này sẽ được phổ biến rộng rãi … sửa chữa bất cứ sai lầm nào đã là khó, với văn hóa ứng xử lại càng khó khăn hơn nhiều, nhất là khi những thói quen xấu đã là của số đông.

Bạn Hồng Lĩnh:

Một lần tôi đến một khách sạn 5 sao ở thủ đô một nước( không phải nước ta) để gặp một người là viên chức cao cấp trong một tập đoàn tài chính của VN, khi tôi đến thì chị đang ăn sáng,t ôi cũng mạn phép ngồi cạnh đế tiếp chuyện chị ấy. Khi bồi bàn đi qua, chị vẫy anh ta đến yêu cầu cho nước uống, bồi hỏi ” thưa bà, bà dùng cafe ạ?”, nét mặt cau có chị phẩy tay” No, tea”..Tôi thoáng nhìn thấy nét mặt khó chịu của anh phục vụ, nhưng rất nhanh anh ta lịch sự rót trà và quay đi. Tôi nghĩ ở VN mình có thể có một số người giàu có, có địa vị hơn thì xem thường những người phục vụ như thế, cho nên khi đi nước ngoài cũng vẫn cung cách cư xử như thế, làm cho mình trở nên bất lịch sự mà không biết rằng trong mắt người khác họ đã bị hạ điểm về sự văn minh trong ứng xử.

Trở lại với bữa ăn sáng nói trên, tất nhiên là mọi người cũng lấy hết thứ này đến thứ kia, ăn không hết bỏ lại rất nhiều, giấy ăn, khăn lau bằng giấy vứt lung tung trên bàn nhìn rất bẩn thỉu, luộm thuộm trong khi các bàn khác khách họ lấy đủ ăn, ăn hết họ xếp thìa nĩa, bát, đĩa, ly cốc uống nước rất gọn, khăn ăn sau khi dùng họ gấp lại gọn gàng. Tôi thực sự thấy ngượng với những nhân viên phục vụ khách sạn hôm đó.

Bạn Phan Phước Trí:

Dân Việt ta đánh mất cái Văn hóa ăn uống lâu rồi , phần bị mấy chục năm đói khổ bao cấp , mới thoát nghèo và hăng hái kiếm tiền quá không cập nhật văn hóa cho theo kịp vật chất . Ngày nay rất khó tìm ra một anh vừa giàu tiền bạc vừa giàu văn hóa .Có một lần vào quán ăn – gặp 1 bàn 4 người ( 2 Nam 2 Nữ ) mặc toàn đồ hiệu đi xe BMW sang lắm nhưng khi ăn xong họ xỉa răng rất thoáng và thỉnh thoảng đưa tăm lên mủi ngửi nữa.

Thế mới hay các Cụ xưa dạy rằng Giàu – Sang – Phú – Quý là 4 nấc thang từ thấp đến cao trong thước đo cuộc sống Con người . Tôi thấy có một số Gia đình họ luôn dạy dỗ con cháu văn hóa ứng xử luôn giữ cái nếp gia giáo nhưng khắc nghiệt lắm. Nhưng phần nhiều họ lại nghèo nên con cháu thấm nhuần nếp văn hóa ấy rất ít và sức lan tỏa của văn hóa lại kém ( do bản thân họ không phải là hình mẫu trong cuộc sống – họ nghèo kia mà ). Dân ta muốn lấy lại hình ảnh một dân tộc có văn hóa theo tôi nghĩ phải cần 15-20 năm nữa nếu có định hướng tốt .

Bạn Việt Hoàng

Xin lỗi nếu tớ dùng từ hơi mạnh nhưng các cụ nhà ta nói vẫn không sai cho đến tận bây giờ khi mà lối sống hiện đại đã len lỏi vào cuộc sống:” Miếng ăn là miếng nhục “.
Đôi khi ăn buffet mình vẫn bị đói vì thứ nhất mình lấy ít khi nào hết lại lấy nhưng các bác nhà mình đã kịp khua sạch từ đĩa lớn vào đĩa riêng rồi. Người đến muộn ko có đồ mà ăn trong khi các đĩa cá nhân khác vẫn còn dư thừa một cách đầy lãng phí.

Người nhà mình hay nói mình ăn uống rất chán. Ăn phải như hổ ” nam thực như hổ ” nhưng mình cảm thấy ăn như thế chả còn cảm giác ngon nữa.
Còn muốn tìm hiểu nhiều hơn về nết ăn thì cứ đến mấy quán phở, cơm bình dân vào giờ ăn thì thấy rõ 🙂
Quả thực là người VN nhưng mình rất xấu hổ về chuyện ” ăn ” của đồng bào.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: