Nghịch lý giá sữa và thuốc lá

Thật kỳ lạ, tại VN: sữa, mặt hàng mang tính chiến lược với sự phát triển của trẻ em thì đắt nhất thế giới, còn thuốc lá, mặt hàng độc hại cho sức khỏe con người lại rẻ có hạng…

...Chậm? (nguồn: Xóm nhiếp ảnh)

...Chậm? (nguồn: Xóm nhiếp ảnh)

Giá sữa ở Việt Nam đắt nhất thế giới, điều đó đã được Hội Tiêu chuẩn và bảo vệ người tiêu dùng VN xác định tại một cuộc hội thảo về sữa cách đây hơn một tuần.

Còn giá thuốc lá, Tổ chức Y tế thế giới (WHO) đã chia làm sáu mức, VN xếp hàng thứ năm. Theo đó, các nước đẩy giá thuốc lá lên cao ngất ngưởng trên 5 USD/gói 20 điếu gồm những nước thuộc Tây Âu, Canada, Singapore. Dẫn đầu trong nhóm “đắt đỏ” này là Anh với giá một gói thuốc lá khoảng 5 bảng Anh, tức khoảng 130.000 đồng VN! Mỹ nằm trong nhóm thứ nhì với giá bán từ 4-4,99 USD/gói! Còn VN nằm ở nhóm 5/6 với mức giá từ 1-1,99 USD/gói. Xem trong bản đồ giá thuốc lá của WHO, chỉ vài quốc gia có giá thuốc lá rẻ hơn ta là Argentina, Paraguay, Kazakhstan, Indonesia với mức dưới 1 USD/gói.

Kết hợp giữa bảng giá sữa và giá thuốc lá, chúng ta có một bài toán quy đổi thú vị như sau: tại VN, mức giá sữa bình quân là 1,4 USD/lít nên một gói thuốc lá gần bằng một lít sữa. Tại New York, một gói thuốc lá tương đương 10 lít sữa. Tại Ấn Độ, một quốc gia có giá bán thuốc lá tương đương VN, giá một gói thuốc lá hơn 2 lít sữa…

Thật kỳ lạ, sữa – mặt hàng mang tính chiến lược đối với sức khỏe người dân, với sự phát triển của trẻ em – lại đắt nhất thế giới; trong khi thuốc lá – mặt hàng độc hại cho sức khỏe con người – lại vào loại rẻ có hạng của thế giới! Đó là một nghịch lý tại VN, mà một khi chúng ta chưa xóa bỏ được điều kỳ dị đó thì chưa thể gọi là một đất nước văn minh!

Một kinh nghiệm mà tiến sĩ Bill O’Neill – tổng thư ký Hiệp hội Sức khỏe Anh – muốn chia sẻ với mọi quốc gia trên thế giới, đó là nhà nước hãy tích cực làm giàu ngân sách bằng cách đánh thuế thuốc lá thật cao. Kinh nghiệm của Chính phủ Pháp cho thấy cứ mỗi khi ngân sách thâm thủng, việc “gỡ” lại bằng thuế thuốc lá là biện pháp mà người dân hài lòng nhất. Bên cạnh đó, thống kê cũng đã cho thấy cứ tăng 10% giá thuốc lá sẽ có 4% dân ghiền bỏ thuốc.

Thế thì VN tại sao không nhanh chóng áp dụng kinh nghiệm đó?

H.T.

Theo TTO

Thải chất độc hại, đền 50 triệu USD, có thoát tội?

Sau ba năm trì hoãn, Tập đoàn dầu hỏa Trafigura cuối cùng đã đồng ý chi trả gần 50 triệu USD đền bù cho những người dân ở Bờ Biển Ngà bị mắc nhiều chứng bệnh vì các chất thải do tập đoàn này đổ ra từ năm 2006. Mỗi người trong số 30.000 nạn nhân sẽ được trả 1.546 USD

aa

Một phụ nữ chỉ các vết bỏng rộp do chất thải của Trafigura gây ra - Ảnh: Google News

Vụ việc xảy ra hồi tháng 8-2006 khi người ta phát hiện một con tàu vận chuyển chất thải hóa chất của Trafigura tới Abidjan, thành phố lớn nhất Bờ Biển Ngà, rồi xả xuống 15 điểm khác nhau. Trước đó con tàu định đưa hàng vào cảng Amsterdam (Hà Lan) nhưng không thành công.

Chỉ vài tuần sau, hàng chục ngàn người dân đồng loạt bị khó thở, tiêu chảy… Chính phủ sở tại nói có hơn 100.000 người bị ảnh hưởng và 17 người tử vong vì những chất thải này. Một báo cáo hồi tuần trước của LHQ cũng xác nhận có mối liên hệ giữa chất thải và nguyên nhân gây ra cái chết của các nạn nhân. “Có đầy đủ bằng chứng cho thấy những trường hợp tử vong và sức khỏe suy yếu nghiêm trọng có liên quan tới vụ xả chất thải” – báo cáo viết.

Phía Trafigura phản bác báo cáo này là vội vàng và không chính xác. Tập đoàn này cũng bác bỏ ý kiến cho rằng chất thải – cặn dầu trộn với chất ăn da – có thể gây ra những bệnh nghiêm trọng như bỏng da, chảy máu hay hô hấp, mà chỉ thừa nhận “chất thải có mùi rất khó chịu và việc xả chất thải trái phép đã gây khó chịu cho toàn thể người dân khu vực”.

Thỏa thuận hậu trường đạt được hôm 19-9 sẽ tránh cho Trafigura phải đối mặt với phiên tòa dự kiến diễn ra tại Anh vào ngày 6-10 tới. Tuy vậy, ông Denis Pipira Yao, chủ tịch Hiệp hội các nạn nhân chất thải độc hại – cơ quan đại diện các nạn nhân, vẫn phản ứng gay gắt: “Do người dân châu Phi nghèo, Trafigura dùng tiền để thoát tội. Chúng tôi không hài lòng với cách này và sẽ làm việc với các luật sư để làm cho ra lẽ”.

Năm 2007, Trafigura đã phải chi gần 200 triệu USD cho Chính phủ Bờ Biển Ngà để tránh bị truy tố. Hiện những rắc rối vẫn chưa hết với Trafigura – tập đoàn kinh doanh dầu lớn thứ ba thế giới, có doanh thu năm 2008 là 73 tỉ USD. Tổ chức bảo vệ môi trường Greenpeace tuyên bố sẽ tiếp tục kiện Trafigura với tội danh giết người và cố ý gây tổn hại cho cộng đồng. Hiện Trafigura cũng đang bị kiện tại Hà Lan vì tội nói dối về các chất thải của họ.

THANH TUẤN (Theo BBC, Reuters)

Nguồn: TTO

Xem thêm: Dân yêu cầu Vedan bồi thường 700 tỉ đồng

Thăm dò ý kiến: Có nên tăng thuế thuốc lá?

Có một dòng sông “chết lâm sàng”


Chúng ta vẫn thường nghe những cái tên gắn với nhau như sông Hoàng Phố gắn liền với Thượng Hải, sông Chao Phraya chảy qua Bangkok, sông Hằng (Ganga) và các phụ lưu gắn với nhiều thành phố linh thiêng (Delhi, Allahabad, Kanpur, Kara, Calcutta, Dacca…), sông Neva chạy khắp Saint Petersburg, sông Danube tạo nên cả một nền văn hiến Trung và Đông Âu dọc theo những tên tuổi lẫy lừng (Vienna, Bratislava, Budapest, Belgrade…), sông Seine của Paris “kinh đô ánh sáng”, sông Thames của London cổ kính, sông Hudson ở New York “chọc trời”…
Như một quy luật, mỗi thành phố có bề dày lịch sử – văn hóa thường gắn liền với tên của một dòng sông. Phải chăng, những dòng sông đẹp chính là mẹ của những thành phố kỳ mỹ đó.
Vậy, con sông của Thăng Long – Hà Nội ngàn năm tuổi có tên là gì? Đó chính là dòng sông Tô Lịch?
Sông Tô Lịch, ngày xưa là thế này:Sông Tô nước chảy trong ngần,

Con thuyền buồm trắng chạy gần chạy xa.

Thon thon hai mũi chèo hoa

Lướt đi lướt lại như là bướm gieo.

TỪ SÔNG TÔ LỊCH LINH THIÊNG XƯA…

Trước đây Tô Lịch là một phân lưu của sông Hồng, đưa nước từ sông Hồng sang sông Nhuệ.
Đại Nam nhất thống chí có ghi rằng:


Sông Tô ở phía Đông tỉnh thành là phân lưu của sông Nhị, chảy theo phía Bắc tỉnh thành vào cửa cống thôn Hương Bài, tổng Đông Xuân, huyện Thọ Xương, chuyển sang phía Tây huyện Vĩnh Thuận đến xã Nghĩa Đô ở phía Đông huyện Từ Liêm và các tổng thuộc huyện Thanh Trì, quanh co gần 60 dặm, tới xã Hà Liễu chảy vào sông Nhuệ.

Sông Tô xưa có hai cửa thông với sông Hồng. Cửa Thiên Phù ở phía bắc Hồ Tây, đón nguồn nước từ sông Hồng chảy vào. Cửa Hương Bài (giữa Chợ Gạo và Ô Quan Chưởng), còn gọi là Giang Khẩu sau đổi là Hà Khẩu, là cửa chảy ra. Trải qua bao biến cố lịch sử sông Tô Lịch mang nhiều tên gọi: Tô Lịch, Lai Tô, Hương Bài, Địa Bảo. Theo sách Việt điện u linh tập, Tô Lịch là tên một người hiền tài quê ở Thăng Long có nhiều công đức giúp dân làng nên khi mất dân thờ kính phong ông là Long Đỗ thần hoặc Tô Lịch Giang thần.

Vào thế kỷ VIII và IX, dọc bờ Nam sông Tô thuộc vùng đất nội thành Thăng Long có thành Giao Châu còn gọi là Đại La Thành, có cửa mở ra phía sông Hồng gọi là Đông La Môn. Có Tử Thành tức Thành con. Đến năm 858, Tử Thành được mở rộng. Về đời nhà Lý, ở phía Tây Bắc La Thành có chợ Hồng Tân xưa tức chợ Bưởi hiện nay. Sông Tô Lịch chảy qua đây, giao lưu với sông Thiên Phù. Nơi đây cũng có bến Hồng Tân sầm uất, thuyền bè xuôi ngược chở các nông sản ở các vùng quê ngoại thành ra; các loại nguyên vật liệu, lâm sản, đặc sản núi rừng theo thuyền bè từ miền ngược về; hàng hóa của phố xá kinh kỳ theo thuyền buồm, thuyền thoi từ bến Nứa chở đến. Nhánh sông này chảy qua các làng Thụy Chương (Thụy Khuê), đền Voi Phục (thờ Linh Lang đại vương con vua Lý Anh Tông đã có công đánh tan giặc Tống trên sông Như Nguyệt).
Đọc tiếp tại đây
Theo Tia Sáng

Việt Nam sắp có điện gió

Năm tuabin điện gió với tổng công suất 7,5MW của nhà máy sản xuất điện gió đầu tiên của Việt Nam đặt tại huyện Tuy Phong, tỉnh Bình Thuận vừa được đưa vào vận hành.

Nếu có đi ôtô dọc quốc lộ 1, ngang qua địa phận Tuy Phong (Bình Thuận), hành khách đều có thể dễ dàng nhìn thấy dãy chong chóng khổng lồ sừng sững đứng hướng ra biển. Đó là một phần “tổng hành dinh” của nhà máy điện gió Tuy Phong.

Tiềm năng rất lớn

Đây cũng là nhà máy sản xuất điện gió có quy mô lớn đầu tiên ở Việt Nam. Giai đoạn 1 nhà máy sẽ lắp đặt 20 tuabin, có chiều cao cột 85m, đường kính cánh quạt 77m, công suất 1,5MW. Tổng trọng lượng tuabin là 89,4 tấn, cột tháp là 165 tấn. Toàn bộ thiết bị do hãng chế tạo thiết bị phong điện Fuhrlaender của CHLB Đức cung cấp, tổng mức đầu tư là 816 tỉ đồng. Thông tin từ nhà máy cho biết, từ nay đến cuối năm 2009 sẽ có thêm bảy tuabin khác, với công suất 10,5MW, cùng vận hành để hoà vào lưới điện quốc gia. Đây là dự án do công ty cổ phần Năng lượng tái tạo Việt Nam (REVN) làm chủ đầu tư, có quy mô công suất 120MW với 80 tuabin sẽ hoàn thành vào năm 2011. Ông Trần Việt Tuấn, chủ tịch hội đồng quản trị công ty cổ phần Phong điện Fuhrlaender Việt Nam, đơn vị đối tác của REVN cho biết, Fuhrlaender cũng đã đầu tư 25 triệu USD xây dựng nhà máy sản xuất lắp ráp tuabin điện gió tại Tuy Phong để cung cấp cho các nhà máy ở Việt Nam và xuất khẩu. Ngoài chức năng chính là sản xuất, lắp ráp, đơn vị này sẽ tổ chức trường đào tạo công nhân kỹ thuật phong điện cũng như phát triển các nhà máy công nghiệp hỗ trợ.

Theo tính toán của các chuyên gia, Việt Nam có nhiều thuận lợi cơ bản để phát triển năng lượng loại này. Một khảo sát của ngân hàng Thế giới về năng lượng gió khu vực Đông Nam Á cho thấy, Việt Nam có tiềm năng gió rất lớn với tổng tiềm năng điện gió ước đạt 513.360MW, tức là bằng hơn 200 lần công suất của thuỷ điện Sơn La, và hơn 10 lần tổng công suất dự báo của ngành điện vào năm 2020 (khoảng 200.000 GWh). Hai vùng giàu tiềm năng nhất để phát triển năng lượng gió là huyện Sơn Hải (Ninh Thuận) và vùng đồi cát ở độ cao 60 – 100m phía tây Hàm Tiến đến Mũi Né (Bình Thuận). Gió vùng này không những có vận tốc trung bình lớn, mà còn có một thuận lợi khác, đó là số lượng các cơn bão khu vực ít và gió có xu thế ổn định. Trong những tháng có gió mùa, tỷ lệ gió nam và đông nam lên đến 98% với vận tốc trung bình 6 – 7m/s, tức là vận tốc có thể xây dựng các trạm điện gió công suất từ 3 – 3,5MW.

Tiết kiệm đất, tốt cho môi trường

“Việt Nam có tiềm năng gió rất lớn với tổng tiềm năng điện gió ước đạt 513.360MW, tức là bằng hơn 200 lần công suất của thuỷ điện Sơn La”

Vào tháng 7.2009, một thoả thuận hợp tác giữa bộ Công thương Việt Nam và tổ chức Hợp tác kỹ thuật Đức (GTZ) cũng đã được ký kết. Theo đó, GTZ sẽ hỗ trợ 1 triệu euro cho Việt Nam thực hiện dự án “Xây dựng khung pháp lý và hỗ trợ kỹ thuật cho điện gió nối lưới tại Việt Nam” trong giai đoạn từ 2009 – 2011. Dự án giúp Việt Nam triển khai một số chương trình như xây dựng khung pháp lý cho điện gió nối lưới và quy trình quy hoạch, chương trình thúc đẩy tiến bộ khoa học và tư vấn các dự án điện gió tại Việt Nam. Ông Guenter Riethmacher, trưởng đại diện GTZ tại Việt Nam cho rằng, tiềm năng phát triển năng lượng gió tại Việt Nam là rất cao nhưng hầu như chưa được khai thác. Để thu hút các nhà đầu tư nước ngoài vào lĩnh vực này, Việt Nam cần hoàn thiện hơn nữa các chính sách, cơ sở pháp lý trong việc phát triển năng lượng tái tạo, đặc biệt là năng lượng gió.

Theo báo cáo điều tra sơ bộ của bộ Công thương, 8,6% diện tích đất của Việt Nam được đánh giá là những vùng có tiềm năng lớn để phát triển năng lượng gió, nhất là các tỉnh phía Nam, ước tính sản lượng vào khoảng trên 1.780MW. Riêng tại các tỉnh Ninh Thuận, Bình Thuận, Trà Vinh và Sóc Trăng, tổng công suất khai thác ước tính có thể lên tới 800MW. Nếu so với các nguồn năng lượng gây ô nhiễm như nhiệt điện hay thuỷ điện, điện gió mang lợi ích về môi trường, chưa kể tiết kiệm được rất nhiều diện tích đất xây dựng. Cả nước hiện có hơn 20 dự án phong điện đã và đang triển khai tại các địa phương như Bình Thuận, Bình Định, vịnh Hạ Long, Côn Đảo, Phú Quốc, Lý Sơn, Lâm Đồng… Cũng theo bộ Công thương, Việt Nam đang có kế hoạch phấn đấu đến năm 2015, nguồn năng lượng tái tạo khai thác đạt mức 5%, năm 2030 đạt mức 10% trong tổng sản lượng điện khai thác trên toàn lưới điện quốc gia.

Diệu Thùy

Sẽ thiếu điện nghiêm trọng

Theo dự báo của tổng công ty Điện lực Việt Nam, nhu cầu điện sản xuất của Việt Nam vào năm 2020 sẽ là khoảng 200.000 GWh, vào năm 2030 là 327.000 GWh. Ngay cả khi huy động tối đa các nguồn điện truyền thống thì sản lượng điện nội địa của chúng ta cũng chỉ đạt mức tương ứng là 165.000 GWh (năm 2020) và 208.000 GWh (năm 2030). Lúc đó, nền kinh tế sẽ bị thiếu hụt điện một cách nghiêm trọng, và tỷ lệ thiếu hụt có thể lên tới 20 – 30% mỗi năm.

Theo SGTT