Tản mạn ..(p2): Thiên nhiên có sức mạnh tựa như phép thiêng

Tham lam làm người ta trở nên lú lẫn và độc ác với chính mình

Bước xuống phố sáng tinh mơ Dạo qua góc công viên ... có bao điều Người người chào bình minh đang đến (Lời: Trích bài hát Nồng nàn Hà Nội - Ảnh: Blog YouMe)

"Bước xuống phố sáng tinh mơ ..Dạo qua góc công viên ... có bao điều ,,Người người chào bình minh đang đến" (Lời: Trích bài hát "Nồng nàn Hà Nội" - Ảnh: Blog YouMe)

Bạn đã bao giờ nhìn thấy những người già tập dưỡng sinh trên một hè phố còn may mắn đủ rộng và ít hàng quán chưa? Họ tập dưỡng sinh nhưng giống như những chiến binh đang vung gươm ở giữa sa trường. Bởi quanh họ là tiếng xe động cơ gào rú, là mù mịt khói xả từ khí đốt, rồi bụi đường, rồi rác thải. Tôi đã từng dừng lại nhìn những người già tập dưỡng sinh vào một buổi chiều nhưng lại đeo khẩu trang.

Một hình ảnh kỳ dị mà thương cảm. Chúng ta sợ hãi bệnh tật và cái chết. Nhưng chính chúng ta là những kẻ nuôi dưỡng bệnh tật và cái chết đó cho chính bản thân mình. Chúng ta đều biết và hiểu những điều này. Nhưng sự tham lam trước mắt đã làm chúng ta trở lên lú lẫn và ác độc với chính mình. Nếu chúng ta công bằng nhìn lại bản thân mình, chúng ta sẽ thấy chúng ta thảm hại đến nhường nào.

Chúng ta cũng đang đối xử tàn nhẫn với những công trình văn hóa vô giá mà tổ tiên, ông bà chúng ta đã xây dựng lên. Rất nhiều công trình văn hóa và lịch sử ở trong chính thành phố của chúng ta đang ngày càng bị xiết chặt như người ta xiết sợi dây vào cổ một con người. Xung quanh những công trình văn hóa và lịch sử vô giá ấy, chúng ta cho phép xây dựng rất nhiều công trình phi văn hóa và phi kiến trúc.

Lẽ ra, xung quanh những công trình vô giá ấy, chúng ta phải có một không gian thiên nhiên và văn hóa khác phù hợp với những công trình văn hóa và lịch sử kia. Tại sao chúng ta lại không làm được điều đó? Nếu chúng ta không làm được điều đó thì chúng ta đang xây dựng một thành phố như thế nào và vì cái gì?

Chúng ta có luật pháp. Chúng ta phải tuyên truyền và cả bắt buộc mọi người sống và làm việc theo pháp luật để cho lợi ích chung và lâu dài của toàn xã hội. Chúng ta không thể hiểu được vì sao một ngôi nhà  không chịu chuyển đi đến nơi định cư mới mà chúng ta phải phải dừng lại toàn bộ công trình lớn của đất nước?

Những ngôi nhà siêu mỏng mà báo chí đã nói đến rất nhiều trở thành những câu chuyện bi hài của xã hội chúng ta. Hay phải chăng chúng ta không có một chiến lược ? hay phải chăng chúng ta đã không công bằng? Hay phải chăng chúng ta vì một người mà quên đi lợi ích của muôn người? hay phải chăng luật pháp chỉ là một cuốn sách in đẹp nhưng không ai đọc?

“Nếu đến đó, bạn sẽ thấy một phần của Thiên đường”

Canberra nhìn từ trên cao

Canberra nhìn từ trên cao

Australia là một trong những đất nước có thiên nhiên và môi trường tốt nhất thế giới. Tôi được biết, chính quyền thành phố Sidney đã từng quyết định bỏ đi nhiều khu nhà cao tầng để làm những công viên. Họ đã cẩu những cây cổ thụ về trồng trong những công viên đó.

Họ có chiến lược làm sạch hóa hay thiên hóa chính những thành phố siêu phát triển của họ. Nếu nghĩ về lợi ích trước mắt và lợi ích của một số cá nhân hay một số tập đoàn thì họ không bao giờ làm được điều đó. Nhưng họ nghĩ đến lợi ích lâu dài cho toàn xã hội mà trong đó có chính bản thân họ và con cháu họ sau này.

Lợi ích của toàn xã hội là mục đích cao nhất mà mọi người phải hành động vì mục đích ấy. Khi người Australia xây dựng thủ đô mới của họ, Canberra, họ dành một diện tích rất lớn để đào một hồ nước. Hồ nước này được mang tên kiến trúc sư người Mỹ, người đã thiết kế thủ đô Canberra.

Và xung quanh hồ nước khổng lồ ấy là một thiên nhiên rộng lớn và kỳ diệu. Nếu bạn đến đó, bạn sẽ thấy nơi đó giống như một phần của Thiên đường. Thiên nhiên của Australia rất rộng lớn và phong phú, nhưng họ vẫn muốn làm cho thiên nhiên quanh họ rộng ra và rộng ra mãi.

Bởi nếu không có thiên nhiên ấy, không có một môi trường trong sạch ấy, bệnh tật sẽ đến với họ. Mà trong đó, có một căn bệnh không chết người nhưng giết chết tinh thần họ. Đó là căn bệnh của sự trầm cảm và vô cảm. Theo các nhà nghiên cứu tâm sinh lý thì những đứa bé được nuôi dạy trong một thiên nhiên trong sạch và hài hòa sẽ phạm tội ít hơn vài chục lần so với những đứa bé sống trong một thế giới mà thiên nhiên bị hủy hoại hay bị tách rời khỏi thiên nhiên. Và nhiều trung tâm y học trên thế giới đã dùng thiên nhiên để chữa bệnh trầm cảm, tự kỷ, vô cảm… của những đứa trẻ và cả những người lớn.

Tuổi thơ của con cái chúng ta có bao phần hoà vào thiên nhiên?

Những đứa trẻ sẽ ra sao khi suốt tuổi thơ mình chúng không được hoà vào thiên nhiên trong sạch và đầy hấp dẫn như thế này? (Ảnh: Deviantart.com)

Nhưng chúng ta đã không nghĩ đến điều đó. Ngay trong chính một mảnh đất chúng ta có thì chúng ta cũng không biết cách làm một khu vườn nhỏ như tạo ra một thiên nhiên cho mình. Chúng ta xây một tòa nhà thô thiển thật to với những căn phòng rộng quá mức và nhét vào đó đủ thứ đồ đạc và tiện nghi của một kẻ trọc phú. Có phải chúng ta không biết những điều tôi vừa nói đến đâu. <

Hàng năm, chúng ta có biết bao đoàn đi thăm quan, học tập ở các nước tiên tiến. Nhưng hình như khi trở về, chúng ta lại quên ngay những gì mình đã tận mắt nhìn thấy. Chúng ta đang thu hẹp dần thiên nhiên quanh mình bằng lòng tham đôi khi chỉ là lấn chiếm thêm mấy trăm xăng-ti-mét cho cái móng nhà của chúng ta.

Có biết bao lối ngõ ở thành phố càng ngày càng bị thu hẹp lại và trở thành một cái hang chuột khổng lồ. Và hàng ngày, chúng ta chen lấn trong những lối ngõ ẩm thấp, lầy lội và chật chội như thế để tìm về ngôi nhà của mình mà ít khi có tia nắng hay ngọn gió nào vào được.

Có bao giờ bạn đặt câu hỏi vào ngày nghỉ cuối tuần bạn sẽ đưa những đứa con của mình đi đâu? Câu hỏi giản đơn này nhưng chúng ta thật khó trả lời. Những đứa trẻ sẽ ra sao khi suốt tuổi thơ mình chúng không được hoà vào thiên nhiên trong sạch và đầy hấp dẫn. Chẳng lẽ chúng chỉ đến những nơi với các trò chơi điện tử và ăn gà rán KFC.

Chúng ta không thiếu tiền để xây những công viên nhiệt đới cho những công dân tương lai của mình. Bởi chính chúng ta đã và đang tiêu tiền vào quá nhiều những chuyện chưa cần thiết hoặc chỉ làm cho con người thêm mệt mỏi.

Ngay cả bản thân những người lớn chúng ta cũng không biết đưa gia đình mình đi đâu vào những ngày nghỉ. Chúng ta chỉ còn biết quanh quẩn trong ngôi nhà chật chội của mình giữa bốn bức tường bê tông vô cảm và u uẩn. Bởi đâu đâu trong thành phố cũng chỉ là xe máy, xe hơi  và những ngôi nhà bê tông nặng nề với một kiến trúc rối loạn.

Thiên nhiên có sức mạnh tựa như phép thiêng

Phép thuật của thiên nhiên (Ảnh: Deviantart.com)

Viết đến đây, tôi lại nhớ câu chuyện thật về đứa con thiểu năng của nhà văn Nhật Bản, Kenzaburo Oe (giải Nobel văn học ). Ông đã viết câu chuyện này và gửi tới bạn đọc toàn thế giới.

Đứa con trai của ông lên tám tuổi mà không có khả năng nói. Vào một mùa hè, Oe đưa con đến nghỉ ở một vùng rừng. Chiều chiều, ông thường cõng con từ khu nhà nghỉ đi trên một con đường nhỏ men theo cánh rừng. Từ cánh rừng chiều chiều ấy, tiếng chim đỗ quyên vọng ra da diết và quyến rũ.

Bỗng một chiều, đứa con trai ông bỗng kêu lên: “Bố ơi, chim kêu”. Ông sững người lại kinh hoàng. Ông đặt đứa con xuống và quay lại nhìn nó. <

Phép thiêng nào đã giúp con trai ông biết nói. Cuối cùng ông đã nhận ra chính thiên nhiên kỳ vỹ với muôn vàn phép lạ mà chúng ta không biết hoặc không tin đã ban phước cho con trai ông. Cái thế giới đô thị nhiều lúc như ngạt thở, như điên loạn cho dù với những phòng thí nghiệm và khám chữa bệnh tối tân cũng không giúp được đứa bé. Nhưng thiên nhiên đã làm được những điều tựa phép thiêng ấy.

Tất cả những gì tôi đã viết ở trên chẳng là những điều gì to tát. Mà đó là những điều hình như ai cũng hiểu. Nhưng chúng ta không sao làm được điều đó. Chúng ta ít nhất một lần đã nổi giận về sự ngột ngạt, về những cuộc tắc nghẽn giao thông trong cái nóng hầm hập, về một ngày nghỉ không biết tìm đâu một nơi yên tĩnh của thiên nhiên, về những ngột ngạt vô cớ trong lòng chúng ta…

Nhưng ngay sau sự nổi giận ấy, chúng lại sẵn sàng lấn chiếm hoặc san lấp những hồ nước, những công viên và những khoảng không gian còn lại ít ỏi trong thành phố của mình. Vì sao chúng ta lại rơi vào bi kịch này? Vì chúng ta không hiểu biết hay vì chúng ta đã trở nên lú lẫn?<

  • Hạnh Nguyên
  • Theo Tuần Việt Nam

    Phần 1

    Tản mạn về những “cái chết” không nhìn thấy (p1)

    Chúng ta ít nhất một lần đã nổi giận về sự ngột ngạt, về những cuộc tắc nghẽn giao thông trong cái nóng hầm hập, về một ngày nghỉ không biết tìm đâu một nơi yên tĩnh của thiên nhiên, về những ngột ngạt vô cớ trong lòng chúng ta… Chúng ta đang bị chính chúng ta giết dần, giết mòn…

    Khi hơi nóng vừa mới chờm qua thành phố thì chúng ta đã nhận ra chúng ta đang sống trong một “sa mạc”. Những ngôi nhà bê tông bắt đầu được nung nóng bởi nắng trời và thiêu đốt chúng ta. Chúng ta bị nhốt trong một thế giới trùng trùng những bức tường khô nóng và vô cảm.

    Vào buổi chiều và buổi sáng, chúng ta, những công dân của một thành phố lớn nhất Việt Nam giống như những con cá sặc bùn lao đến những nơi nào có thể thở được. Các công viên lớn nhỏ và những khoảng không gian còn một chút thoáng đãng của thành phố như mảnh đất cuối cùng chưa bị ngập nước. Và chúng ta giống những con kiến chạy nước dồn hết vào đó.

    Hơi nóng và sự ngột ngạt của một không gian đang từng ngày bị hủy hoại làm chúng ta nhiều lúc tưởng hóa điên. Đã nhiều năm nay, chúng ta đã được nghe những lời than thở như một tiếng kêu vô vọng của những người quanh mình: “Ngột ngạt quá, chết mất thôi”.

    aa

    “Ngột ngạt quá, chết mất thôi” (Ảnh: Photobucket.com)

    Nhưng cả những khoảng trống còn lại trong thành phố cũng mù bụi và ngột ngạt. Cảm giác thành phố không đủ oxy để thở luôn luôn ám ảnh chúng ta ngay cả khi ngồi trong nhà mình hay trong công sở sang trọng đầy tiện nghi.

    Mấy năm trước, khi đi qua những khu đất rộng ở quanh khu Mỹ Đình, không ít người lại mơ về những khu rừng nhỏ trong thành phố. Nhưng sau cơn mơ ấy người ta lại bị nỗi sợ hãi xâm chiếm khi nghĩ đến một lúc nào đó những khu đất ấy lại dựng lên một thế giới bê tông và cướp mất đi một nơi để chúng ta thở. Và nỗi sợ hãi ấy đã và đang từng ngày trở thành hiện thực.

    Tại sao lại không giành những khu đất như vậy để biến chúng thành những rừng cây? Đó chính là những lá phổi tối quan trọng giữa những khu đô thị như một khối bê tông đặc. Có phải chúng ta không hiểu biết? Không phải thế. Tất cả đều nhận thức được điều đó. Nhưng có lẽ lòng tham trước mắt và sự vô trách nhiệm đã biến chúng ta thành những “tội đồ” của chính thành phố mà mình sống và chết trong đó.

    Linh hồn của những hồ nước bị bức tử

    aa

    Những chiếc hồ bị thu nhỏ lại. Những chiếc hồ bị bức tử (Ảnh: Deviantart.com)

    Tôi có một người bạn thường mang những cơn mộng mị u buồn trong giấc ngủ. Anh thường mơ thấy những hồ nước xanh như ngọc bay lơ lửng trên bầu trời thành phố đêm. Anh gọi đó là linh hồn những hồ nước đã bị bức tử.

    Thật sự đã có người nghĩ anh bị bệnh tâm thần và khuyên anh đến khám bác sỹ. Nhưng đấy đâu phải là một căn bệnh. Đấy là một giấc mơ đau đớn khi chính chúng ta đã lấn chiếm hoặc san lấp những hồ nước để xây dựng những khối bê tông quỉ quái.

    Chúng ta đang đối xử tàn nhẫn với thiên nhiên. Chúng ta lấn chiếm hồ nước và chặt phá cây xanh ngay trong thành phố ngột ngạt và ô nhiễm nặng nề của mình. Chúng ta không thể trả lời được vì sao những hồ nước, những món quà vô giá của thiên nhiên ban tặng, lại bị chúng ta xả những nguồn nước ô nhiễm, vứt các loại rác thải.

    Chúng ta tự tin một cách hợm hĩnh khi ngả lưng trên những chiếc ghế hay những chiếc giường đắt tiền trong một căn phòng máy lạnh và cứ ngỡ rằng không một hạt bụi nào dính vào chúng ta và không một làn khói xe nào lọt vào buồng phổi chúng ta.
    Và khi ra đường, chúng ta tự tin đã có những chiếc xe hơi sang trọng và những chiếc khẩu trang tội nghiệp đang bảo vệ chúng ta khỏi những ô nhiễm chết người. Bởi thế chúng ta tùy tiện phá hoại những bức tường xanh bảo vệ sự sống của mình.

    Trong chúng ta, hầu hết mọi người đã từng ngồi trong những quán cơm bụi. Chúng ta gọi những món ăn mà chúng ta tin tưởng rằng sẽ tăng cường sức khỏe. Nhưng nếu chúng ta nhìn sang bên cạnh, chúng ta sẽ thấy những rãnh nước đen ngòm đầy “sát khí” chảy sát ngay chân ghế của một quán cơm bụi hay một quán bia hơi.

    Nếu chúng ta thử quên đi một giây khắc mùi của chim quay, gà rán chúng ta sẽ thấy mùi của những rác bẩn trong cống rãnh bên đường và mùi của những con chuột chết chúng ta vừa mới vứt ra đường đêm trước một cách tự nhiên. Nếu chúng ta nhìn xuống chân mình, chúng ta sẽ thấy giấy lau miệng đầy mỡ và xương gia súc được nấu chín tràn ngập bên những đôi giày nhập ngoại.

    Nếu chúng ta nhìn thấu qua những bức tường vào tận khu bếp của nhà hàng, chúng ta sẽ nhận ra những túi thực phẩm được tẩm ướp bằng chất hóa học chết người hay những gia súc đã chết hoặc mang bệnh. Chúng ta đang say sưa hưởng lạc những mầm mống của bệnh tật một cách hống hách. Chúng ta đang chết dần chết mòn bởi chính mình mà không hay biết.

    Tham lam làm người ta trở nên lú lẫn và độc ác với chính mình

    Mời đọc tiếp ở Phần 2

    Theo Tuần Việt Nam

    Hà Nội: Đủ kiểu “bủa vây” nhà chờ xe buýt

    Hôm qua, 23/9, Hà Nội ra quân dẹp bỏ tình trạng nhà chờ xe buýt bị lấn chiếm, biến thành nhà riêng, gây mất an toàn giao thông và mỹ quan thành phố. Thế nhưng, tình trạng nhà chờ xe buýt bị lấn chiếm vẫn không thay đổi.

    aa

    Nhà chờ xe buýt hay quán bán hàng? Ảnh chụp trên đường Phạm Văn Đồng, Hà Nội.

    aâ

    Bến xe buýt trở thành nơi tập kết vật liệu xây dựng. Ảnh chụp tại phố Trần Cung, Cầu Giấy, Hà Nội.

    aa

    Hàng nước lấn chiếm cả chỗ đứng chờ xe buýt của hành khách (trên đường Nguyễn Trãi, quận Thanh Xuân, Hà Nội).

    aâ

    Đội xe ôm “quản lí” nhà chờ xe buýt trên đường Nguyễn Trãi, Thanh Xuân, Hà Nội.

    aâ

    Bến xe buýt thành nơi nghỉ ngơi, tránh nắng cho cả xe và người của cánh xe ôm (Đường Kim Mã, Cầu Giấy, Hà Nội).

    Thành Lưu

    Theo TPO

    Lâm tặc giữa Thủ đô và những câu hỏi ‘tại sao?’

    Nếu hôm nay chúng ta để họ ngang nhiên chặt phá dù chỉ là một cây sưa vì lợi ích cá nhân, thì ngày mai họ sẽ dám tàn phá cả những điều lớn hơn của đất nước.

    Khi lòng tham được đẩy lên cao như giá gỗ sưa

    Rộ lên từ giữa năm 2007 và trong 2 tháng gần đây, các vụ chặt hạ cây sưa tại Thủ đô đã không còn là câu chuyện trách nhiệm của riêng cơ quan chức năng bảo vệ cây xanh hay công an, chính quyền sở tại nữa. Gần 20 vụ chặt trộm cây sưa trong vòng chưa đến 2 tháng không còn là “hồi chuông đáng báo động” nữa, mà nó trở thành một “dàn chuông” cấp bách. Và đằng sau những báo động khẩn thiết ấy, dư luận lại bắt buộc phải đặt ra những câu hỏi “tại sao”, khi mà lâm tặc “lừng lững cầm cưa đi giữa phố phường Hà Nội”…

    aâ

    Đoạn gốc sưa còn lại tại hiện trường. (Ảnh: Cao Minh)

    Trước khi xảy ra hàng loạt vụ chặt trộm cây gỗ sưa tại Hà Nội, thì “sưa tặc” đã hoành hành tại nhiều tỉnh ở miền Trung, Tây Nguyên. Nhiều tỉnh có số lượng gỗ sưa nhiều như Gia Lai, Quảng Nam… vốn lâu nay đã nóng với tình hình lâm tặc chung, cách đây 2 năm lại ồn ào với những vụ lâm tặc chặt gỗ sưa hay lực lượng kiểm lâm chặn bắt nhiều xe trở loại gỗ này.

    Một thời gian, chẳng biết “sưa tặc” đã “làm thịt” hết số gốc sưa ở đây hay là “các cơ quan chức năng đã nỗ lực ra quân truy quét” nhưng người ta lại thấy một số tỉnh phía Bắc rộ lên thông tin về những kẻ chuyên đi thu mua gỗ sưa từ trong dân. Có những nơi, có thời điểm giá 1 kg gỗ sưa vào năm 2007, 2008 đã lên tới vài trăm nghìn.

    Và một khi, lòng tham bị đẩy lên như giá gỗ sưa khiến thế gian lại truyền nhau thêm những câu chuyện bi, hài. Nhiều kẻ ăn không ngồi rồi lúc nào cũng có nguy cơ “trở thành tội phạm” choáng váng với cách kiếm tiền từ cây sưa bình thường chẳng có giá trị gì này.

    Còn nhớ, trong năm 2008, một số tờ báo đã đăng tải nhiều thông tin “dở khóc dở cười” về cái sự “sốt” của gỗ sưa. “Sốt” hay “sốt” ảo người đời khó mà biết nổi, nhưng giá trị tiền bạc sờ sờ trước mắt mà cây sưa mang lại đã làm xôn xao nhiều vùng quê phía Bắc một thời.

    Đó là câu chuyện về 3 cây sưa được trồng để lấy bóng mát trong sân một UBND xã ở Vĩnh Phúc có tuổi 20 năm vì nằm chắn lối đi nên được đem bán khi sửa sang lại trụ sở. Quyết định của xã trên vừa ban xong đã có nhiều người về dạm mua và cuối cùng xã phải… đấu giá. Số tiền hơn 1 tỷ đồng thu được từ 3 cây sưa cũ kỹ với chức năng che bóng mát đã làm người dân choáng váng. Nhiều gia đình khi biết cái giá ngất ngưởng của loại gỗ này, đã mang bán cả những đồ đạc có giá trị về tinh thần và gắn bó hàng chục năm với mình ra bán lấy vài chục, vài trăm triệu…

    Để “khuyến khích” người dân ở các làng quê mang đồ đạc làm bằng gỗ sưa ra bán, các đầu nậu đã tung hỏa mù về thông tin, giá cả một cách thuyết phục. Giá gỗ sưa đỏ ban đầu được mua với giá vài trăm nghìn một cân, sau nâng lên gần 1 triệu, thậm chí có người rỉ tai nhau đã bán gỗ sưa với giá gần 2 triệu đồng. Tác dụng của gỗ sưa cũng được truyền tụng rằng đầu nậu mua để bán sang nước ngoài làm chất liệu ướp xác, làm chất pha trong ma túy, làm những đồ thờ cúng xịn… Tất cả những giả thiết trên được một số nhà khoa học phủ nhận.

    Nhưng tại sao gỗ sưa lại đắt như vậy vẫn là một bí ẩn như có chủ ý…

    Sau khi thu mua hết số gỗ sưa tươi tồn tại rải rác tại các làng quê, nhiều đầu nậu tính bài liều khi khan hàng. Chúng tiến về Thủ đô, thuê người chặt trộm cây sưa khi nắm được thông tin Hà Nội có tới vài trăm cây sưa to. Liên tục các vụ “sưa tặc” lộng hành giữa Thủ đô như giữa rừng. Từ năm 2007, hàng cục cây sưa đỏ bị đốn, bị tỉa khiến người dân bức xúc. Họ càng bức xúc hơn khi “sưa tặc” vác cưa tấn công vào những nơi tâm linh, những nơi mang giá trị văn hóa tinh thần cao đất Thăng Long như khu vực bờ hồ Hoàn Kiếm, công viên.

    Lạ kỳ hơn nữa, khi cây sưa trăm tuổi trong công viên gò Đống Đa bị chặt hạ không phải do bàn tay và những nhát cưa của “sưa tặc”. Báo chí và dư luận đã một thời bức xúc khi chính những người quản lý ở đây đốn cây sưa đó, với lý do “cây mục, tránh gây ảnh hưởng đến người dân”.

    Mô tả ảnh.
    Chiếc cưa tay mà bọn “sưa tặc” bỏ lại hiện trường. Ảnh: P.H

    Những người liên quan đã bị cơ quan công an khởi tố, nhưng nhiều câu hỏi vẫn được đặt ra. Tại sao chính những người bảo vệ cây xanh, bảo vệ văn hóa của Thủ đô lại làm ngược lại với những gì được giao? Tại sao lòng tham dễ dàng lấn át được trách nhiệm gìn giữ, bảo vệ mà họ mang trong mình? Không biết những người quản lý thành phố có biết được rằng khi những người được giao sứ mệnh bảo vệ cây xanh, bảo vệ văn hoá lại ngang nhiên tàn phá những thứ họ phải bảo vệ thì chuyện gì sẽ xảy ra?

    Câu hỏi “tại sao” không chỉ được thốt lên ít như vậy. Gần đây, khi Thủ đô lại liên tiếp mất trộm những cây sưa đỏ, đích thân Bí thư Thành uỷ Hà Nội đã phải lên tiếng về tình trạng này và chỉ đạo cho các cơ quan chức năng thành phố điều tra, kiên quyết đưa những kẻ chặt hạ cây xanh ra trước pháp luật. Chỉ vài ngày sau khi có chỉ đạo của Giám đốc công an Hà Nội, cơ quan công an đã huy động lực lượng tập kích một kho gỗ sưa lớn tại Thủ đô, rồi ngày hôm sau bắt nóng hơn chục đối tượng “sưa tặc”.

    Khi những thông tin công an phá án đường dây chặt trộm gỗ sưa này được đăng tải, nhiều người dân đã phản ánh với báo chí. Có khen, có chê. Nhân dân khen về thành tích xuất sắc, phá án nhanh. Nhưng cũng có những người dân mạnh dạn đặt ra câu hỏi, tại sao lâm tặc vác cưa, vác kiếm đốn hạ gần 20 cây sưa trong vòng 2 tháng qua tại Hà Nội mà không tên nào bị “tóm”? Dù hành động vào ban đêm, nhưng tại sao lâm tặc lại dễ dàng qua mắt cơ quan chức năng đến vậy? Và tại sao, công an lại phá án nhanh đến thế, nếu không có sự chỉ đạo sát sao của lãnh đạo thành phố? Đơn vị quản lý cây xanh ở Thủ đô phải có trách nhiệm và các biện pháp cụ thể như thế nào chứ không chỉ là những báo cáo gửi thành phố và cơ quan công an sau mỗi vụ cây sưa bị đốn hạ?

    Cuối cùng, dư luận đặt ra câu hỏi thường… khó trả lời nhất. Đó là câu hỏi về trách nhiệm. Ai cũng biết, “sưa tặc đời 2009” manh động hơn hẳn “sưa tặc đời 2007”. Nếu như năm 2007, chúng chỉ dám cưa trộm thì hiện nay, chúng sẵn sàng cướp trắng cây theo kiểu buộc dây thép vào cửa nhà dân, rồi dùng kiếm đe dọa; hay ngang nhiên cưa cây giữa phố phường đông đúc người qua lại…

    Trước sự liều lĩnh của “sưa tặc”, một người dân sẽ rất sợ, hai người dân vẫn rất sợ chúng. Nhưng 3 triệu người dân Hà Nội với chính quyền và các cơ quan chức năng hùng hậu của mình không thể “sợ” một nhóm lâm tặc, dù chúng có manh động như thế nào!

    Có một bác hưu trí đã thốt lên với chúng tôi rằng, bác không thể hiểu tại sao nhiều người dân lại quá thờ ơ với chuyện lâm tặc đốn hạ cây sưa. Tâm lý “cha chung không ai khóc”? Hay nó đã thành sự lãnh cảm? Hoặc làm ngơ? Và không ít người đân đã phải kêu lên rằng luật pháp của một đất nước đã bị nhiều kẻ quá coi thường. Đấy chính là điều nguy hiểm nhất mà chúng ta phải cảnh báo.

    Chính Bí thư Thành ủy Hà Nội đã đặt ra câu hỏi này: “Ai cũng thốt lên: sao lại có kẻ nỡ làm chuyện phá hoại ngang nhiên như vậy? Và rồi, một câu hỏi khác: thế chính quyền, các cơ quan chức năng, thanh tra giao thông, thanh tra xây dựng, công an thành phố, công an khu vực… và những người dân Thủ đô yêu quý cây xanh không lẽ chịu thua, chẳng lẽ để lâm tặc mặc sức hoành hành giữa lòng Thủ đô Hà Nội?”.

    Không chỉ là trách nhiệm quản lý đô thị, đích thân Bí thư Hà Nội đã kêu gọi, khơi dậy trách nhiệm của cả xã hội cùng tham gia bảo vệ cây sưa, bảo vệ tình yêu đối với những hàng cây xanh như là một giá trị văn hóa của Thủ đô. Nếu mỗi người dân cùng có chung một ý thức bảo vệ, chắc chắn, “sưa tặc” sẽ không còn đất để hoạt động…

    Như thế, mỗi độ tháng 3 về, từng góc phố Hà thành mới nhuộm trắng hoa sưa với mùi thơm nhè nhẹ, quyến rũ và đầy bản sắc… Nhưng chuyện cây sưa không chỉ đơn thuần là cây sưa. Việc bảo vệ những cây cổ thụ và những cây quí hiếm chính là văn hoá. Nó chính là chuyện về nhận thức và lối sống thiếu văn hoá của con người.

    Sự thật là họ đã và đang tàn phá thiên nhiên một cách ngang nhiên. Họ lấp hồ, chặt cây, săn bắt động vật hoang dã bừa bãi, bẫy và bắn chim chóc, xâm lấn các di tích văn hoá, lịch sử… Nếu hôm nay chúng ta để họ ngang nhiên chặt phá dù chỉ là một cây sưa vì một lợi ích cá nhân nho nhỏ, thì ngày mai họ sẽ dám tàn phá cả những điều lớn hơn của đất nước.

    • Thụy Du

    Theo VNN