Các cụ Rùa và những tai nạn thương tâm

Đúng lúc “cụ đang dạo phố” thì mấy thanh niên đi qua nhìn thấy đã thay nhau trèo lên lưng cụ bắt “cụ”… phi nước đại.

PGS-TS Hà Đình Đức với niềm đam mê rùa “ngồ ngộ” của mình, cứ kể mãi với tôi chuyện mấy người trẻ đã xơi tái “cụ rùa” Hồ Gươm.

Hồi ấy, vào khoảng năm 1963, trời mưa to, nước ngập, một “cụ rùa” hứng chí muốn ngắm phố phường Hà Nội, đã bò lên vườn hoa Chí Linh. Đúng lúc ấy, mấy thanh niên đi qua nhìn thấy đã thay nhau trèo lên lưng cụ bắt cụ… phi nước đại.

“Cụ rùa” phơi nắng và nhắm mắt ngủ ngon lành trên bãi cỏ.

Chở mấy thanh niên nghịch ngợm một lúc thì “cụ” mệt, nằm thở phì phò. Không còn sức chống cự, mấy anh chàng bám một bên mai vật ngửa “cụ”, rồi hè nhau khiêng về mổ thịt, đem xương đi… nấu cao! Mấy người này, ông Đức thường gọi họ là mấy ông “ăn thịt di tích”!

Ngược dòng thời gian vào năm 1945, đúng dạo nước sông Hồng lên cao, mưa lớn ngập khắp phố phường Hà Nội, một “cụ rùa” đã bò lên phố Lê Thái Tổ. Mấy ông chạy xe ba gác nhìn thấy con “ba ba” khổng lồ liền đuổi theo tóm lại rồi khiêng lên xe ba gác chở về… nấu chuối xanh. Cũng may mà chính quyền đuổi theo đòi lại được. Nhưng số phận “cụ rùa” này đến nay vẫn là một ẩn số.

Sau đó hơn chục năm, vào năm 1956, bão gió, lụt lội khắp phố phường Hà Nội, một “cụ rùa” lại mò lên đền Hàng Trống. Một ông đạp xích lô đâm phải gã chỏng vó. Tức mình, ông ta hô người khiêng “cụ” lên xe, kéo về phố Hàng Hành.

Thi thoảng “cụ rùa” lại nổi.

Người ta dùng thừng thít cổ cụ, treo lên xà nhà để chuẩn bị chọc tiết, xẻ thịt như mổ heo trong nhà máy bên Tây. Cũng may mà quần chúng phát hiện báo công an giải cứu “cụ rùa” đúng lúc cụ đang ngắc ngoải. Do “cụ” yếu quá, nên người ta thả cụ vào ao bán nguyệt trong Vườn Bách Thảo.

Sau vụ “cụ rùa” bị đâm chết bằng xà beng năm 1967, người ta chỉ còn thấy hai cụ rùa nữa mà thôi, một cụ rùa khổng lồ là “cụ bà”, nặng đến 2 tạ và một “ông rùa” chưa đến một tạ, nhỉnh hơn bánh xe đạp một chút. Theo dự đoán của một số người, có thể “ông rùa” nhỏ này chỉ là hàng cháu chắt của “cụ rùa” khổng lồ kia.

Nhưng đau xót thay, năm 1997, PGS Hà Đình Đức đã phải viết “huyết thư” gửi ông Võ Văn Kiệt và các cán bộ chủ chốt của Hà Nội. Thư rằng, một “cụ rùa” đã bị đả thương rất nặng. Theo như mô tả của ông Phùng Quang Bỉnh, đội trưởng đội bảo vệ trật tự an ninh khu vực Hồ Gươm, thì “ông rùa” có cái mai bằng vành xe đạp bị thương nặng, vết thương lở loét, trắng bợt ở phần mai và chân trái.

“Cụ rùa” trong đền Ngọc Sơn.

Không hiểu “ông rùa” kia bị thương vì lý do gì, bị kẻ trộm đâm bằng đinh ba, hay móc vào lưỡi câu khổng lồ của bọn câu trộm, nhưng có một điều, từ bấy không ai thấy “cụ rùa” này nổi lên nữa. Bao nhiêu năm nay, dù có người nói nhìn thấy hai “cụ”, người thấy những 4 “cụ”, song ông Đức khẳng định chỉ còn một “cụ rùa” duy nhất.

Có thể nói, một thời Hồ Gươm có rất nhiều “cụ rùa”, nhưng giờ đây, người ta chỉ dám chắc chắn có một “cụ rùa” mà thôi. Thi thoảng, vào những dịp trọng đại, “cụ rùa” này hứng chí nổi lên, khiến bao trái tim người Việt lại bồi hồi xúc động.

Theo PGS Hà Đình Đức, Hồ Gươm nhỏ vậy, mà “cụ rùa” tồn tại được đến ngày hôm nay, sống thọ đến mấy trăm tuổi, ngoài nỗ lực bảo vệ của chính quyền và toàn thể nhân dân, thì “cụ” cũng phải tinh lắm.

Hàng trăm năm qua, không ít kẻ trộm nhòm ngó tìm cách làm thịt “cụ”. Rồi mấy chục năm trời, đến tận năm 1993, Quốc doanh cá vẫn còn kéo lưới ở Hồ Gươm, song “cụ rùa” vẫn thoát khỏi lưới vét cả ngần lần.

Thời đó, những người ở Quốc doanh cá chẳng ưa gì mấy “cụ rùa” Hồ Gươm, vì các “cụ” xơi mất không ít cá của họ. Rồi khi lưới mắc, các “cụ” dùng móng vuốt xe toạc lưới, thậm chí làm kênh lưới cho cá trốn thoát hết. Chẳng thế mà, hồi năm 1967, khi phát hiện một “cụ rùa” dính lưới, họ đã lấy xà beng đâm cụ chí chết, rồi khi tóm được cụ, thì liền gọi Công ty Thực phẩm đến định giá liền.

Rùa tai đỏ xuất hiện rất nhiều ở Hồ Gươm do người dân thả xuống.

Hồi năm 1992, ông Chử Văn Chừng (giờ là Giám đốc Công ty TNHH một thành viên Môi trường độ thị), thuê 3 thợ lặn để vừa tóm “cụ rùa”, vừa tìm hiểu xem dưới lòng hồ có mấy “cụ rùa”. Việc bắt rùa là để bảo toàn tính mạng “cụ” trong quá trình nạo vét, hút bùn dưới đáy hồ. Những thợ lặn này được trang bị đầy đủ bình ôxy, kính lặn. Họ mang theo một cây gậy, đoạn dây thừng dài hơn 5m làm thòng lọng, rồi lặn xuống hồ càn quét suốt mấy ngày liền.

Thế nhưng, suốt mấy ngày lặn ngụp, dùng gậy chọc nát cả đáy Hồ Gươm, song tuyệt nhiên không thấy “cụ rùa” nào. “Cụ rùa” to như cái nong, bơi lội chậm chạp, bì bạch như vậy, lại sống trong cái hồ không phải lớn lắm, lại rất nông, mà những thợ lặn tìm mãi không thấy kể cũng lạ.

Theo ông Đức, loài rùa khổng lồ ở Hồ Gươm có 95% thời gian sống dưới bùn. Khi nằm dưới bùn, chúng thở rất ít. Chỉ khi cần thở, chúng mới nổi mình lên để lấy ôxy. Do đó, để tìm được “cụ rùa” không phải đơn giản.

Tôi rất ngạc nhiên khi ông Đức cho biết, vào mùa mưa, nước lớn, chỗ sâu nhất của Hồ Gươm chỉ là 1,4m. Mùa nước cạn, Hồ Gươm chỉ sâu chừng 1m mà thôi. Nhiều chỗ ven bờ, chỉ sâu 30-40cm. Thế nhưng, lớp bùn dưới đáy hồ lại sâu đến hơn 1m.

Hồ Gươm với vẻ đẹp thanh bình.

Lý giải chuyện Hồ Gươm mỗi này một nông hơn, ông Đức cho biết, ngoài việc rác rưởi, chất thải, rong tảo, lá cây trút xuống hồ, thì hiện tượng sụt lún, xây dựng quanh khu vực Hồ Gươm mới là thủ phạm chính biến Hồ Gươm thành đầm lầy. Việc người ta đóng cọc xây nhà cách Hồ Gươm hàng cây số, cũng có thể khiến lớp nền đất yếu dưới đáy Hồ Gươm trồi lên.

Những tòa nhà cao tầng quanh Hồ Gươm đang lún hàng ngày, rồi xe cộ trọng tải lớn chạy trên mặt đường, khiến đường lún xuống, cũng là tác nhân khiến lòng Hồ Gươm dâng lên. Và theo ông Đức, cứ với tình hình này, chỉ vài chục năm nữa, Hồ Gươm sẽ biến thành đầm lầy. Lúc đó, không hiểu “cụ rùa” sẽ sống ở đâu?

Sửa sang lại “ngôi nhà” cho “cụ rùa” là chuyện khoa học hiện đại làm được dễ dàng. Nhưng giữ được mạng sống “cụ rùa” để con cháu nhiều đời sau được chiêm ngưỡng “cụ” mới là điều mà các nhà khoa học cũng như người dân Việt Nam mong muốn.

Còn tiếp…

Theo Phạm Ngọc Dương, Tintuconline.

DecorXanh: Tháp hoa từ cốc giấy

Các bạn thân mến, từ hôm nay Blog HNX sẽ có  thêm một chuyên mục mới, đó là “DecorXanh”. Trong chuyên mục này, chúng tôi sẽ giới thiệu với các bạn các ý tưởng trang trí nhà cửa, quà tặng từ những nguyên vật liệu giản đơn, gần gũi, từ những món đồ tưởng như không còn dùng được nữa v.v. Hy vọng rằng những ý tưởng nhỏ này sẽ làm ngôi nhà và căn phòng của bạn thêm xinh, thêm xanh.

Tháp hoa từ cốc giấy

deko1-coc trai tim

Chuẩn bị:

– Cốc giấy (loại dùng 1 lần) – kích thước và số lượng tùy chọn

– Giấy gói quà các màu (tận dụng những phần giấy thừa)

– Keo dán

– Kéo, bút chì, bút màu

Cách làm:

Tùy theo ý muốn, bạn có thể cắt các hình mẫu trang trí in trên giấy gói (trái tim, hoa, vv) rồi dán trực tiếp lên cốc trắng (xem trên hình). Dùng bút nhũ vẽ thêm các họa tiết mà bạn thích.

Bạn cũng có thể bọc bên ngoài cốc trắng một lớp giấy màu, giấy caro vv, rồi dùng bút nhũ viết hay vẽ lên đó những thông điệp mà bạn muốn truyền tải cho người thân, hay lưu giữ cho bản thân mình, chẳng hạn 😉

Như vậy là bạn đã có những chiếc cốc cắm hoa độc đáo xinh xắn rồi đấy.

Giờ thì xếp đặt ở đâu, như thế nào cũng do bạn thoải mái sáng tạo nhé! Chỉ cần một vài cành hoa thôi, căn phòng của bạn sẽ trở nên đáng yêu lắm đấy!

Cẩm Vân

Posted in DecorXanh. Nhãn: . 3 Comments »

Không khí ô nhiễm làm giảm chỉ số thông minh ở trẻ nhỏ?

HNX: Ở những khu vực ô nhiễm hay tắc nghẽn, mọi người tránh không cho các bé ra ngoài đường nhiều nhé. Tuy vậy ở nhà nhiều thì cũng không tốt, trong nhà nên trồng nhiều cây và hoa để bé được tiếp xúc với thiên nhiên, nên đưa các em đi công viên hay về quê xa mỗi khi có dịp. Thiên nhiên rất tốt cho sự phát triển bình thường của bé.

Trẻ nhỏ sống ở những khu vực có không khí bị ô nhiễm có chỉ số IQ thấp hơn, khả năng ghi nhớ thông tin kém hơn và kém thông minh hơn nhiều so với trẻ bình thường. Đó là kết quả một nghiên cứu mới đây của các nhà khoa học Anh.

Ảnh hưởng của việc không khí bị ô nhiễm tới sự phát triển trí tuệ trẻ cũng tương tự như sự ảnh hưởng do người mẹ hút quá nhiều thuốc lá khi mang thai. Quá trình tiếp xúc với những hóa chất độc hại có trong không khí bị ô nhiễm nặng chẳng hạn như: chì, khói thuốc… đã làm tổn thương các tế bào thần kinh trong não trẻ và chính là nguyên nhân khiến cho việc phát triển của các nơ-ron thần kinh bị hạn chế một cách đáng kể.

Trước đó, đã có nhiều nghiên cứu cho thấy ảnh hưởng của việc không khí bị ô nhiễm tới sức khỏe hệ tim mạch và hệ hô hấp của con người, tuy nhiên những tác động của nó tới não mới chỉ được nói đến rất ít.

Trong nghiên cứu này, các nhà khoa học đã theo dõi diễn biến sức khỏe và trí tuệ ở 202 trẻ em (tuổi từ 8 – 11 tuổi) trong một thời gian dài. Kết quả là những đứa trẻ sống trong khu vực có không khí bị coi là ô nhiễm, hoặc có chứa hàm lượng chì các-bon cao thì chỉ số IQ kiểm tra được thấp hơn bình thường. Trung bình, trẻ tiếp xúc với khí các-bon có chỉ số thấp hơn trẻ bình thường từ 3 – 4 điểm. Càng sống ở khu vực có không khí bị ô nhiễm nặng, kết quả kiểm tra trí nhớ và IQ của trẻ càng thấp.

Ngoài ra, những trẻ em sống ở khu vực thường xuyên xảy ra hiện tượng tắc nghẽn giao thông, và bị ô nhiễm không khí nặng, có nhiều nguy cơ bị viêm nhiễm và bị tổn thương não bộ nghiêm trọng. Trong nhiều trường hợp, tình trạng viêm nhiễm kéo dài còn có thể dẫn đến những căn bệnh nguy hiểm cho con người khi về già, chẳng hạn như Alzheimer hay Parkinson.

(Theo Sức khỏe đời sống)

Ngày hội Mottainai lần 4: Để người dân nghĩ nhiều hơn về 3R

Vào ngày 26.9, dự án 3R-HN kết hợp cùng hội viên 3R sẽ tổ chức Ngày hội Mottainai lần thứ tư tại Cung Thiếu nhi Hà Nội, với chủ đề “Mottainai hướng tới kỷ niệm 1.000 năm Thăng Long – Hà Nội”.

Xem thêm: Chú ý:Ngày hội Mottainai lần 4

Ngày hội lần này sẽ có góc 3R và góc văn hoá Thăng Long, nhằm tuyên truyền về 3R cũng như giới thiệu một vài nét văn hoá Hà Nội cho khách tham quan.

“Mottainai” là một thán từ trong ngôn ngữ của người Nhật, thường được thốt lên đầy cảm thán khi sự vật hữu dụng (thức ăn, thời gian, trí tuệ, năng lực…) bị lãng phí một cách đáng tiếc trong lúc giá trị sử dụng vẫn còn. Chính vì ý nghĩa đó, tại Nhật Bản, “Ngày hội Mottainai” đã ra đời và ngày càng phát triển ở nhiều nước trên thế giới, trong đó có VN.

“Ngày hội Mottainai” – ngày hội trao đổi đồ cũ được CLB 3R kết hợp cùng Tổ chức JICA (Nhật Bản), Cty môi trường đô thị HN và Dự án 3R-HN tổ chức lần đầu tiên ngày 15.3.2008, nhằm góp thêm một sân chơi mới để người dân hiểu thêm hơn về môi trường, phát huy tinh thần tiết kiệm và ý thức bảo vệ môi trường.

Nét mới của Ngày hội Mottainai lần này bắt đầu ngay từ cổng chào được xây dựng bằng chất liệu thân thiện với môi trường và hình ảnh tái hiện của kinh thành Thăng Long xưa. Mỗi người dân khi bước qua cổng chào sẽ được phát một chiếc lá bằng giấy màu xanh để mọi người có thể ghi những suy nghĩ, cảm xúc của mình về môi trường. Những thông điệp xanh này sẽ được đính ngay lên cổng chào như một lời kêu gọi mỗi người dân hãy để ý nhiều hơn đến 3R, đến môi trường sống xung quanh.

20 gian hàng được trang trí theo hình thức dãy chợ xưa của Hà Nội. Nét độc đáo của “Ngày hội Mottainai” chính là việc mọi người đến đây để trao đổi cho nhau những vật dụng mình đang có, nhưng không còn nhu cầu sử dụng thông qua các phiếu đổi đồ mang hình thức của những đồng tiền cổ.

Đặc biệt hơn, trong ngày hội lần này còn có “Khu văn hoá Thăng Long – Hà Nội” với những hình ảnh, tư liệu, video clip, tờ rơi về Hà Nội xưa. Cùng với đó là “Góc 3R” trưng bày, triển lãm về 3R, về Dự án 3R-HN, CLB 3R với những đồ vật cụ thể được tái chế từ rác thải, túi ecobag thân thiện với môi trường…

Song song với hoạt động của Ngày hội Mottainai, dự án cũng tổ chức cuộc thi “Tài năng 3R” với sự tham gia của các tình nguyện viên, công nhân thu gom, các phường đã tiến hành thí điểm dự án phân loại rác tại nguồn… với nhiều hình thức đa dạng (hát, múa, nhảy, đóng kịch…) nhằm mục đích tuyên truyền và mở rộng khái niệm 3R cho cộng đồng dân cư.

Nguồn: Lao Động

Nước máy ‘quá liều’ Asen: Thách ai dám tẩy chay?

Kết quả phân tích mẫu của khách hàng có chỉ tiêu Asen là 0,025- 0,028 mg/l. Như VietNamNet đã phỏng vấn, giới hạn tối đa 0,01mg/l theo Tiêu chuẩn vệ sinh nước ăn uống là mức an toàn cho những người có thể trạng yếu nhất.Với những người tình trạng sức khoẻ tốt, không có điểm yếu về thể trạng, ở ngưỡng đó không bị ảnh hưởng nhiều. Nhưng với những người khả năng đào thải Asen kém, khả năng tích luỹ Asen cao thì từ 10 đến 20 năm đủ lượng phát bệnh.

Sau khi VietNamNet đăng tải bài viết Nước máy “quá liều” Asen:  kiến kiện công ty “một đường ống”, Công ty Nước sạch Hà Nội đã có thông tin phản hồi.

Công ty Nước sạch: nước đảm bảo yêu cầu sử dụng

n
Nước sinh hoạt tại nhà ông Phan Tường vẫn là mối lo ngại – Ảnh: B.D

Cty Nước sạch Hà Nội cho biết: Chất lượng nước của nhà máy nước trước khi cấp ra mạng đều được kiểm tra chất lượng đảm bảo tiêu chuẩn theo quy định.
Trong đó, chỉ tiêu Asen có kết quả đạt yêu cầu theo tiêu chuẩn cho nước ăn uống.
Tuy nhiên vì chỉ tiêu này có chỉ số định lượng rất nhỏ đòi hỏi thiết bị phân tích phải có độ chính xác cao và phụ thuộc rất nhiều vào vị trí, phương pháp lấy mẫu, bảo quản phân tích theo TCVN 6182-1996.
Cty Nước sạch Hà Nội khẳng định: “Kết quả phân tích mẫu của khách hàng có chỉ tiêu Asen là 0,025- 0,028 mg/l. Đối với chỉ tiêu này so với tiêu chuẩn 1329/2002/BYT-QĐ dùng cho nước ăn uống trực tiếp có cao hơn, tuy nhiên so với tiêu chuẩn 09/2002/BYT-QĐ của Bộ Y tế ngày 11/3/2005 nước dùng cho sinh hoạt, ăn chín uống sôi thì chỉ tiêu trên còn cách xa tiêu chuẩn 0,05mg/l.

Do vậy, mẫu nước do quý khách hàng tự lấy mẫu phân tích hoàn toàn đảm bảo yêu cầu sử dụng nước sinh hoạt dân sinh”.

Để bảo vệ an toàn nguồn nước máy, Công ty Nước sạch Hà Nội khuyến cáo khách hàng sử dụng nước: Không dùng máy bơm hút trực tiếp từ đường ống cấp nước; không chứa nước trong bể chứa xây ngầm hoặc sử dụng bể chứa nước không có nắp đậy; Thông báo kịp thời cho Công ty Nước sạch Hà Nội mọi trường hợp gây hư hỏng đường ống cấp nước.

Cái lý “tiêu chuẩn nước sạch, tiêu chuẩn nước ăn”

Mô tả ảnh.

Trả lời của Công ty Nước sạch Hà Nội – Ảnh: B.D

Trong tiêu chuẩn vệ sinh nước sạch (ban hành kèm theo Quyết định số 09/2005/QĐ-BYT ngày 11/3/2005 của Bộ Y tế) mà Công ty Nước sạch Hà Nội viện dẫn ở trên nói rõ :
quy định trong tiêu chuẩn này là nước dùng cho các mục đích sinh hoạt cá nhân và gia đình, không sử dụng làm nước ăn uống trực tiếp. Nếu dùng trực tiếp cho ăn uống phải xử lý để đạt Tiêu chuẩn vệ sinh nước ăn uống ban hành kèm Quyết định số 1329/QĐ – BYT ngày 18/4/2002 của Bộ trưởng Bộ Y tế”

Như vậy, theo Cty Nước sạch Hà Nội, 0,05mg/l là lượng Asen cho phép với Tiêu chuẩn vệ sinh nước sạch, chứ không phải Tiêu chuẩn vệ sinh nước ăn uống.

Như VietNamNet đã phỏng vấn, giới hạn tối đa 0,01mg/l theo Tiêu chuẩn vệ sinh nước ăn uống là mức an toàn cho những người có thể trạng yếu nhất. Với những người tình trạng sức khoẻ tốt, không có điểm yếu về thể trạng, ở ngưỡng đó không bị ảnh hưởng nhiều. Nhưng với những người khả năng đào thải Asen kém, khả năng tích luỹ Asen cao thì từ 10 đến 20 năm đủ lượng phát bệnh.

Thế giới cũng đã ấn định mức độ an toàn của Asen trong nước ở mức 0.01mg/l.
Chưa biết người nhà ông Phan Tường có ai được coi là thể trạng yếu. Nhưng nhà máy nước đã giải thích rồi, nên khoẻ hay yếu cũng phải bấm bụng mà dùng. Có mỗi 1 cái đường ống nước, tẩy chay nó có mà chết khát…

B.D

Theo Vietnamnet