DecorXanh: Biến tạp chí cũ thành “đồ độc”!

Bạn đang tìm một chiếc bàn nhỏ cho bộ loa? Hay một cái đôn để đặt chậu cây? Cùng DecorXanh thử một ý tưởng chúng mình vừa sưu tầm được nhé!

20080824-dsc_0009

Tất cả những gì bạn cần chỉ là một vài tờ tạp chí cũ, nhưng phải cùng kích cỡ nhé.

Cách làm đơn giản thế này thôi:

Bắt đầu từ giữa quyển tạp chí, bạn lấy khoảng 10 trang bẻ cong sang phải và nhét vào khe giữa, rồi lại 10 trang sang trái … tiếp tục như vậy cho đến hết cả quyển.

20080824-dsc_0021

Với các quyển tạp chí khác bạn cũng làm như vậy. Sau đó bạn xếp những quyển tạp chí đã được „bẻ cong“ này lại sao cho tạo thành một hình trụ và dùng ghim cố định chúng với nhau.

20080824-dsc_0024

Thế là xong rồi! Cái loa này tương đối nặng đấy, vậy mà cũng đứng được vững vàng trên chiếc đôn này nhé 😉

20080824-dsc_0014

Tất nhiên dùng bao nhiêu quyển tạp chí cho một cái đôn như vậy còn tùy thuộc vào độ dày của tạp chí, độ dày/mỏng của giấy cũng như khối lượng của đồ vật mà bạn muốn đặt lên nó 🙂

Cũng theo cách này, bạn còn có thể làm được nhiều thứ hay ho khác:

magvert2081808

bookshelf081808

Rất đơn giản và độc đáo phải không các bạn? Chúc các bạn thành công 🙂

Phải biết phản kháng trước sự “mông muội hoang dã”!

Phương tiện và lực lượng chế tài siêu hạng cũng không kham nổi hành vi của hàng chục triệu người. Điều cần thiết là làm sao đánh thức tính nhân bản và trách nhiệm sống của từng cá nhân, không chờ đợi chính quyền dùng biện pháp mạnh. Rác thải đúng chỗ chỉ là chuyện nhỏ nhưng là biểu hiện rõ nét một khía cạnh của lương tâm con người biết thương yêu nhau, biết tôn trọng lợi ích cộng đồng trong khuôn khổ luật pháp.

Tôi xin kể một chuyện nhỏ  mà tôi rất ngượng ngùng với hai bạn học cũ từ nước Pháp đến thăm khi cả nhóm cùng dạo phố đêm Sài Gòn. Trong lúc tôi đang thao thao khoe về nét đẹp ngày xuân Kỷ Sửu thì một bịch rác từ lầu cao (đường Lê Thánh Tôn, gần chợ Bến Thành) rơi xuống, suýt nữa trúng vào đầu chúng tôi. Phản ứng nhanh nhạy vốn có của “cư dân hẻm” giúp tôi nói một câu kịp thời, đại ý: “Có thể do sơ suất lỡ tay rơi xuống, mong hai bạn thông cảm”.

Rác của một nhóm thanh niên vừa bỏ đi (ảnh chụp tại công viên 30-4, Q.1, TP.HCM sáng 8-2) – Ảnh: N.C.T.

Mấy ngày sau, chuyện xả rác không che giấu được trên phố và kênh rạch dường như vẫn ám ảnh hai người bạn tôi. Bằng sự hiểu biết qua báo chí, họ vẫn không giải thích nổi tại sao một thành phố nổi tiếng về sự năng động phát triển, về lòng hào hiệp thương người và nếp sống đậm tính nhân văn… lại chưa thể “đi trước” về xử lý rác. Họ càng khó hiểu khi thấy tận mắt một cặp trai thanh gái lịch Sài Gòn bấm cửa tự động chiếc Lexus ném ra một túi vỏ dưa hấu trên vỉa hè. Và trong một quán vắng, đề tài này được đưa ra theo yêu cầu của tôi.

Cậu bạn tóc vàng khẽ lắc đầu, nhún vai nói chân thành rằng chuyện giữ  sạch phố phường không khó, chỉ khó ở chỗ hình như nhiều người Việt đang mải lo về cái ăn cái mặc, chưa quan tâm tới chuyện vệ sinh chung! Anh nói: “Giữ vệ sinh công cộng là việc làm thật đơn giản nhưng giá trị lớn, chỉ cần mỗi người ghi nhớ và làm theo cách của mình trong quy tắc bắt buộc. Giá trị vô hình của bầu không khí sạch cũng quan trọng chẳng kém cơm áo gạo tiền bồi bổ cơ thể. Ăn một quả chuối, một chiếc bánh, chiếc kẹo cao su… đều là việc làm có ý thức thỏa mãn nhu cầu cá nhân, vậy tại sao khi xả rác bạn lại không ý thức được nơi quy định?”.

Anh bạn tóc đen nhận định: “Xã hội văn minh nhờ sự bình đẳng bác ái, tại sao bạn có quyền bắt người khác phải dọn rác theo cách tùy tiện của mình? Về luật, xả rác không đúng chỗ là vi phạm phải bị xử phạt. Về lòng tự trọng, nếu bạn có hành vi ấy thì chính bạn đã tự làm xấu hình ảnh của mình bằng kiểu hành động… “mông muội hoang dã” trong mắt người khác, rộng hơn là bạn bè quốc tế…”.

Tôi mỉm cười nhưng lòng thấy chua xót. Một trong hai người bạn Pháp của tôi còn phát hiện tâm lý đám đông lạ kỳ của người Sài Gòn: sẵn sàng truy bắt tội phạm nhưng ít ai dám phê phán trực diện đối với kẻ vi phạm nội quy đường phố. Trừ nhà chức trách, dường như nhiều người e ngại đối diện với các hành vi chưa đẹp, cứ để nó lấn tới, tạo ra tâm lý thờ ơ vô cảm. Hai anh bạn bất chợt hỏi tôi: “Nếu thấy một người đang dán quảng cáo lên cột điện, đóng dấu khoan cắt bêtông lên tường mặt phố, cậu có dám cảnh cáo buộc họ tháo gỡ không?”. Tôi thật sự bối rối với câu hỏi rất bình thường này vì không ít lần tôi tặc lưỡi cho qua, thậm chí ngại bị gây hấn…

Liên hệ thực tế, tôi thấy mình vẫn thiếu trách nhiệm với không gian xanh vốn là của chung bởi chỉ tự giác chấp hành và gương mẫu là chưa đủ, chúng ta còn phải vận động người thân, bạn bè góp tay vì mục đích tốt đẹp. Mỗi người có nhận thức sẽ cảm hóa người xung quanh, nhân rộng ra để cứu lấy môi trường. Phải biết phản kháng trước hành vi làm bẩn phố phường. Việc giữ sạch đường phố rõ ràng không khó và cũng không tốn kém nếu mỗi người cố gắng lưu tâm.

Theo cách diễn giải của hai người bạn tôi nói trên, phương tiện và lực lượng chế tài siêu hạng cũng không kham nổi hành vi của hàng chục triệu người. Điều cần thiết là làm sao đánh thức tính nhân bản và trách nhiệm sống của từng cá nhân, không chờ đợi chính quyền dùng biện pháp mạnh. Rác thải đúng chỗ chỉ là chuyện nhỏ nhưng là biểu hiện rõ nét một khía cạnh của lương tâm con người biết thương yêu nhau, biết tôn trọng lợi ích cộng đồng trong khuôn khổ luật pháp.

Chúng ta biết phấn đấu xóa nghèo, vươn tới ăn ngon mặc đẹp, đi lại bằng phương tiện cao cấp… thì hãy đừng quên việc giữ sạch ngôi nhà chung – thành phố của mình. Thiết nghĩ xanh và sạch là tiêu chuẩn đầu tiên để xây nền móng cho một thành phố văn minh, sau đó hãy mơ đến những gì phồn hoa, giàu đẹp.

PHONG THỊNH (TP.HCM)

Theo TTO

*Tựa đề do HNX đặt

Chùm ảnh: Ngày hội trao đổi đồ cũ tại Hà Nội – hẹn đến Mottainai lần thứ 5 bạn nhé!

Những đồ dùng như quần áo, sách vở, giày dép và các thiết bị khác đã qua sử dụng đều được mang tới trao đổi trong ngày hội Mottainai tại khuôn viên Cung thiếu nhi Hà Nội ngày 26/9.

Giống như tại Nhật Bản, Mottainai có ý nghĩa “Tiếc quá! Thật lãng phí”, thể hiện cảm giác tiếc nuối trước một hành động lãng phí. Đây là dịp để mọi người tổng hợp những đồ vật cũ vẫn còn hữu ích tới trưng bày tại các gian hàng của ngày hội. Ngoài ra, những đồ dùng còn lại sẽ được quyên góp ủng hộ người nghèo, đồng bào bị lũ lụt, thiên tai…

Những chiếc vỏ chai nhựa được tận dụng xếp thành chiếc cổng tại một gian hàng.
Một nữ sinh mua được 3 con tò he mang hình anh “Hữu cơ”, anh “Vô cơ” và cô “Tái chế”.
Bác Tân ở phố Lê Lai mang cả túi to quần áo cũ của gia đình đến đổi đồ cũ khác.
Ngoài quần áo còn có sách giáo khoa, tạp chí và nhiều vật dụng khác có thể trao đổi.
Một cô gái đang tìm cho mình món hàng ưng ý.
Gian hàng của những chiếc balo, túi xách.
Dương và nhóm sinh viên ĐH Khoa học Xã hội và Nhân văn (ĐH Quốc gia Hà Nội) tỏ ra rất hài lòng với chiếc áo cũ vừa tậu được. Cô cho biết, vừa mang cả đống quần áo cũ đi đổi và không hề e ngại khi khoác những chiếc áo secondhand này vào người.
Chàng trai tên Đức, sinh viên ĐH Khoa học Tự nhiên (ĐH Quốc gia Hà Nội) vừa “kiếm” được đôi giày khá hợp thời trang.
Một nữ sinh khoác lên mình chiếc thùng rác với chữ ký của những người tham dự ngày hội.
Tuy nhiên, một bác lớn tuổi mang cặp kính cũ đến đổi nhưng bị từ chối với lý do quá cũ “khó bán”. Theo nhiều người có mặt tại ngày hội, cặp kính này để ủng hộ người nghèo vẫn còn rất hữu dụng.

Hoàng Hà

Theo VnExpress

Chúng tôi là công dân văn minh của một nước đang phát triển, không phải là các sinh vật lạ!

Ngã tư, đèn đỏ, giờ tan tầm, xe kẹt cứng. Mấy thanh niên đi xe gắn máy cùng chiều với bạn, chạy sau, thay vì dừng lại ở ngã tư cho xe từ đường giao cắt quẹo qua, đợi đèn xanh rồi đi tiếp thì lại lấn trái đường lên cho sát ngã tư làm xe bên kia không quẹo qua được. Thế là kẹt lại thêm kẹt.

rac

Dân trí kém, do đâu?

Hẳn không ít lần bạn đã gặp tình cảnh đó và buột miệng: Dân trí gì mà thấp kém! Đi trên đường, không ít lần bạn chứng kiến người ta vứt xác chuột chết ra đường hoặc quét tấp rác, đổ đồ ăn dư thừa xuống miệng hố ga, làm cống có thể bị nghẹt. Bạn lầm bầm: Dân trí ở đâu nhỉ? Đi mua vé tàu xe, bạn đang xếp hàng chờ tới lượt mình, bỗng mấy cô ả từ đâu sấn tới, chen lên đầu, giành quyền mua vé của mấy người sắp đến lượt ở hàng đầu. Có người phản đối; có người, nhìn vẻ bặm trợn của mấy cô ả, không dám hé môi. Bạn lại lầm bầm, bực tức: Đúng là dân trí thấp kém!

Có thể kể ra vô số trường hợp như vậy. Và bạn nghĩ không sai: Dân trí của không ít người Việt mình kém thật. Người Việt mình bây giờ đi ra nước ngoài du lịch hay làm ăn cũng nhiều hẳn đều có thể thấy ở nhiều chỗ người ta tự động xếp hàng, không ai đến sau mà tự tiện chen lên trước nếu không muốn bị nhìn như con quái vật; đến ngã tư đường gặp đèn đỏ, dù đường giao cắt chẳng có chiếc xe nào chạy và tuyệt nhiên chẳng thấy bóng dáng một anh cảnh sát, người lái xe cũng tự động dừng xe chờ đèn xanh; thậm chí vào nhà hàng người ta cũng phải chờ người phục vụ chỉ định bàn tùy theo số người đi với bạn nhiều hay ít chứ không phải thích sà vào bàn nào là sà vào, một mình chiếm cả một cái bàn dành cho 5-6 người. Và trong môi trường đó dường như đa số người Việt mình đi nước ngoài cũng tỏ ra lịch sự hơn, biết tuân thủ các quy ước xã hội hơn.

Thế nhưng ở trong nước lại khác. Sống trong một môi trường mà chẳng ai thèm đếm xỉa gì đến cái chung, chẳng ai thèm nhường nhịn ai, chẳng ai buồn tuân thủ các quy ước xã hội, người ta như bị cuốn phăng đi. Và giả như bạn muốn sống đúng theo điều bạn nghĩ, muốn tuân thủ pháp luật và những quy ước xã hội tốt đẹp, hãy chuẩn bị tinh thần để đón nhận cái nhìn của đa số còn lại coi bạn như một kẻ dở hơi. Đó là một thực tế chúng ta đụng chạm hàng ngày khi đi ra đường, khi vào tiệm ăn, khi xếp hàng mua vé hoặc làm giấy tờ…

Dựa trên thực tế đó, trong không ít phát biểu của các quan chức, trong rất nhiều bài báo, sau khi đế cập đến những hiện tượng kém văn minh của người dân mình như hiện tượng chen lấn gây kẹt xe, thường kết luận về nguyên nhân của hiện tượng gỏn lọn bằng một cụm từ: kém dân trí. Ít ai chịu khó đặt tiếp vấn đề: Dân trí kém do đâu? Dân trí từ đâu ra? Dân trí không từ trên trời rơi xuống. Dân trí một nước là kết quả của một quá trình hun đúc, bồi đắp lâu dài thông qua ít nhất ba con đường: giáo dục; sự thi hành luật pháp nghiêm minh, nhất quán; và sự tự kiểm soát, tự điều chỉnh của xã hội dân sự. Ở ta, cả ba con đường này đều có vấn đề, đều khiếm khuyết không nhiều thì ít.

Xô đẩy, giành nhau “thanh toán” hoa anh đào - Ảnh: PHẠM HẢI

Xô đẩy, giành nhau “thanh toán” hoa anh đào - Ảnh: PHẠM HẢI

Nền giáo dục ở ta từ mấy chục năm qua, ngoài việc cung cấp kiến thức chuyên môn cho học sinh, chỉ tập trung giáo dục lý tưởng chính trị và đạo đức cách mạng vốn cần thiết trong giai đoạn đấu tranh giành độc lập, mà ít chú ý giáo dục đạo làm người và tinh thần công dân cần thiết cho việc xây dựng xã hội trong thời bình, nhất là một xã hội đang muốn vươn đến chỗ là một xã hội văn minh, hiện đại. Những đức tính như lòng trung thực, lương tâm chức nghiệp, ý thức tôn trọng của công, tôn trọng những quy ước của một xã hội văn minh không được coi trọng.

Từ một xã hội bao cấp thiếu thốn đủ bề chuyển qua nền kinh tế thị trường còn đậm nét sơ khai, nhiều chuẩn mực và giá trị cũ đổ vỡ trong khi những chuẩn mực và giá trị mới phù hợp với giai đoạn mới, yêu cầu mới lại không được kịp thời xây dựng, con người như sống trong thời hoang sơ, chỉ biết làm sao thỏa mãn nhu cầu của riêng mình, bất chấp nó có ảnh hưởng gì đến xã hội, đến cái chung hay không. Việc giành đường, cướp đường nói lên rất rõ điều này, trong khi việc thi công cầu đường kém chất lượng do rút ruột công trình, làm dối, làm ẩu nói lên rất rõ sự thiếu vắng lương tâm chức nghiệp và tính trung thực của công dân trong một xã hội văn minh.

Trong khi đó, việc thi hành nghiêm minh luật pháp, một yếu tố mang tính cưỡng chế (đối với thiểu số công dân kém ý thức) nhưng có tác dụng góp phần hình thành dân trí, lại cũng có vấn đề. Luật pháp ở ta chưa đảm bảo cho người chấp hành luật nghiêm túc được bảo vệ, được an toàn, nói chi đến được tưởng thưởng; trong khi đó những người vi phạm luật, lách luật nhiều khi chẳng những không bị trừng phạt mà còn thu được lợi ích từ việc vi phạm hoặc lách luật đó. Tình trạng ấy, cộng với tình trạng ăn hối lộ để cho một số người qua mặt luật pháp đã vô hiệu hóa mọi ý đồ hoặc nỗ lực sử dụng luật pháp như một công cụ nâng cao dân trí. Từ đó dẫn đến tình trạng xem thường pháp luật tràn lan, rõ nhất là trong lĩnh vực giao thông.

Cuối cùng, bổ sung cho hai con đường nâng cao dân trí kể trên, nhưng không kém phần quan trọng, là hoạt động của xã hội dân sự.

Đứng trước những thách thức mới hay những nhu cầu mới đặt ra cho xã hội, thường bao giờ từ trong cộng đồng cũng xuất hiện những tập hợp tự nguyện của những công dân vì lợi ích chung của cộng đồng mà đứng ra phản ứng trước những thách thức đó hoặc đáp ứng những nhu cầu chung đó rồi bằng chính hoạt động của họ, thuyết phục, vận động mọi công dân khác cùng làm theo.

Nhà nước dù mạnh đến đâu, luật pháp dù hoàn thiện đến đâu cũng không thể giải quyết được mọi vấn đề đặt ra cho xã hội. Xã hội dân sự, với các tổ chức, hội đoàn đủ loại, hoạt động độc lập với nhà nước nhưng lại đóng vai trò bổ trợ cực kỳ hữu ích cho sự khiếm khuyết của nhà nước và luật pháp trong việc đảm bảo sự vận hành tốt đẹp của xã hội. Tuy nhiên, ở Việt Nam, với chế độ bao cấp (trong đó nhà nước được xem và được trông đợi là người cung cấp tất cả) kéo dài và với sự nghi kỵ chưa phải đã hết đối với tất cả những gì không được “đóng dấu” nhà nước, xã hội dân sự đã bị teo tóp đi, sáng kiến công dân không còn chỗ đứng.

Trong bối cảnh như vậy, trước những vấn nạn như vấn nạn trật tự giao thông, khi nhà nước tỏ ra bất lực, còn các hội đoàn chính thống thì thụ động vì bị hành chính hóa, giáo dục thì không thực sự sản sinh ra được những công dân trưởng thành, có đầy đủ ý thức công dân… xã hội dân sự cũng chẳng đóng góp được gì trong việc “nâng cao dân trí” vì từ lâu đã bị nghi kỵ, không được khuyến khích.

Lấy vụ việc xảy ra gần đây là vụ em Nguyễn Thị Bình bị vợ chồng chủ một quán phở ở phường Nhân Chính, quận Thanh Xuân, Hà Nội hành hạ như một nô lệ trong suốt 13 năm làm thí dụ, ta thấy cả luật pháp, cả hệ thống chính trị từ tổ chức Đảng, Đoàn Thanh niên, Hội Phụ nữ, Đội Thiếu niên Tiền phong đến công an phường, cảnh sát khu vực, tổ dân phố… đều đã chẳng làm gì để bảo vệ và giải cứu em Bình. Họ còn không biết có vụ việc như vậy thì em và những người như em còn biết kêu vào đâu, trông đợi vào đâu. Em Bình đã được giải cứu chỉ nhờ vào lòng trắc ẩn và can đảm của một người phụ nữ đã 70 tuổi. Nếu xã hội dân sự phát triển, nếu có nhiều những con người tốt bụng như bà Hà Thị Bình trong những tập hợp công dân tự nguyện vì xã hội thì không ít trường hợp tương tự trường hợp em Bình có thể được ngăn chặn từ sớm. Nhiều quy ước, tập quán xã hội tốt cũng có thể nhờ những tập hợp tự nguyện đó mà hình thành.

Do vậy, muốn dân trí được nâng cao, ngoài vai trò của giáo dục có khả năng đáp ứng nhu cầu mới của xã hội, ngoài sự nghiêm minh và không thiên vị của pháp luật, phải có chỗ cho sáng kiến công dân, có chỗ cho trí tuệ và năng lực của dân được tự do hoạt động. Mỗi khi than phiền về dân trí, xin hãy chịu khó suy nghĩ thêm một chút.

Đoàn Khắc Xuyên

Theo SaiGon Times

* HNX đã thay đổi tiêu đề bài viết