Chuyện trẻ em đi vệ sinh ở xứ ta và xứ người

Tôi còn nhớ thời du học Ba Lan giữa những năm 1970, đi phiên dịch cho một bác cán bộ của ta. Chuyến đi công tác vòng quanh Ba lan, mất khoảng một tháng bằng ôtô. Phía bạn chuẩn bị khá kỹ cho lịch trình, từ cơ quan này sang cơ quan khác rất chặt chẽ. Đến cổng đã có người ôm hoa đứng đón và đưa thẳng vào phòng họp.

Lúc họp trông bác có vẻ căng thẳng, không tập trung vào cuộc gặp, có lúc vã cả mồ hôi. Sau vài lần thì tôi mới hiểu là bác đã cao tuổi nên có nhu cầu đi “nhẹ” thường xuyên. Vì thế mỗi lần gần tới chỗ mới, bao giờ tôi cũng đề nghị ôtô dừng lại một quán để tôi vào uống cafe…còn bác đi giải quyết “nỗi buồn”.

Thật ra, tại các sảnh của văn phòng hiện đại, gần phòng họp bao giờ cũng có toalet. Nhưng dân ta hay xấu hổ, chả lẽ vừa đến tay bắt mặt mừng lại chạy tọt vào nhà vệ sinh? Đó là nỗi lo không chỉ của trẻ thơ mà cả người lớn, từ nông dân đến quan chức, cả Tây lẫn ta, về một nhu cầu chính đáng và thuộc về “quyền làm người”.

Tôi thấy khách phương Tây rất tự nhiên. Nếu có nhu cầu, họ sẽ nói ngay là “muốn vào WC chút” và không ai cười chuyện ấy cả. Nhưng dân Á Đông ta lại lịch sự không đúng lúc nên cứ nhịn và vì thế mà buổi tiếp đãi trở thành cuộc tra tấn âm thầm. Tôi cứ nghĩ hoặc do nhà vệ sinh của dân ta trong quá khứ quá bẩn nên nhắc đến từ đó làm ta ngượng hoặc thời đi nhà trẻ bị cấm đi toalet thường xuyên nên lớn lên đã thành bệnh xấu hổ khi vào nhà vệ sinh.

Nhà tôi cũng có hai cháu gửi nhà trẻ. Mỗi lần gửi các cháu đến lớp, tôi đi xe máy đến văn phòng với bao nhiêu nỗi lo. Chuyện gì sẽ xảy ra với con mình đây? Chúng có đánh nhau không? Đôi lúc về tắm cho con thấy còn bàn tay người lớn phát còn vằn đỏ, ai không khỏi xót xa.

Mình vẫn tét vào mông chúng lúc cơn giận nổi lên, nhưng nếu người khác làm tương tự thì ta không thể chấp nhận được nhất là cô giáo. Nhưng nỗi lo lớn nhất vẫn là “tối qua cu Bin không ị, chỉ sợ hôm nay đến lớp đùn ra quần, cô giáo phạt”. Cháu còn bé quá, chưa biết kêu cô khi muốn đi tè. Các cháu vốn mải chơi, lúc gọi cô “con muốn” thì quần đã ướt sũng.

Bạn cứ tưởng tượng, một cô phụ trách 10-15 cháu, chỉ cần một buổi sáng có hai ba cháu có nhu cầu thì coi như buổi dậy các cháu hôm đó đi đứt. Không kể cứt đái ra bê bết, thối hoăng làm cả lớp tán loạn, các cô tức giận và mắng mỏ các cháu. Để giảm thiểu việc thiếu vệ sinh ấy cho mình, các cô nghĩ ra đủ kiểu từ dỗ dành các cháu đừng ị ở trường đến hình phạt mắng mỏ thô bạo và kể cả không cho phiếu bé ngoan nếu đái ra quần. Cô dọa và cháu sợ quá “cứ tự nhiên ra”, thành một cái vòng luẩn quẩn. Các cô nuôi dậy trẻ có quyền sinh sát với cả đứa trẻ lẫn bố mẹ chúng nên tha hồ ra oai.

Ảnh minh họa(diendantinhoc.com)

Lo con mình không biết nói, sợ chúng bị hành hạ, hầu hết bố mẹ đều theo giải pháp là “dĩ hòa vi quí”, muốn cô giáo yêu con mình hơn đứa khác là được. Thấy con bị đánh, phạt tường hay bị xỉ vả thì cách tốt nhất là hôm sau đưa cái phong bì nằng nặng, may ra cô có cười tươi hơn. Cô nhận phong bì rồi nhưng con ị đùn vẫn bị ăn đòn. Nếu bà mẹ đến trường làm cho ra nhẽ thì cho hoặc con nghỉ học hoặc chuyển trường khác.

Chuyện con tôi đi nhà trẻ ở Mỹ

Hệ thống nhà trẻ, mẫu giáo của ta hầu hết là nghèo nàn, chật chội, các cô nuôi dậy trẻ trình độ chưa cao và thu nhập thấp nên mới sinh ra lắm chuyện kể cả phong bì. Các cháu bĩnh ra quần vẫn xẩy ra trên lớp do “sợ phạt”.

Thay vì khuyên bảo một cách kiên trì, hầu hết các thầy cô và các bậc cha mẹ đều dọa nạt, thậm chí roi vọt… Đó là thói quen khó thay đổi được, trừ phi như bên Mỹ, nếu phát hiện bố mẹ hay cô giáo đánh trẻ con thì công an sẽ còng tay và đưa ra tòa.

Các bậc cha mẹ nên cố gắng rèn con đi toalet đúng giờ, tốt nhất là vào buổi tối. Đấy là lý tưởng vì cha mẹ tự chăm con mình thì vẫn tốt hơn. Việc đó không thể có ngay được mà là sự huấn luyện rất kiên trì ngay từ bé. Một cô giáo phải chăm 20 đứa trẻ thì không thể nào chu đáo được. Chỉ cần một đứa “bĩnh” làm cho cả lớp hôm đó mất vui. Cứ tưởng tượng ngày nào cũng có một bé hay hai bé có “vấn đề” lúc cả lớp đang hát hò vui vẻ.

Do điều kiện công tác nước ngoài, hai đứa cháu nhà tôi hiện đang học nhà trẻ bên Mỹ. Thú thực gửi cháu đi tôi rất lo. Chỉ sợ cháu đùn ra quần thì xấu hổ lắm. Tuy nhiên, cô giáo ở đây rất chu đáo. Cứ khoảng một tiếng đến một tiếng rưỡi, tùy lứa tuổi, các cô nhắc các cháu xếp hàng đi vệ sinh. Cô còn hỏi cháu nào có nhu cầu đi nặng. Cháu bé nhà tôi mới sang nên không biết tiếng Anh. Cô giáo còn hỏi là khi cháu có nhu cầu thì nói như thế nào. Tôi tả cho cô giáo hành động và thái độ của cháu khi đó, chẳng hạn cu Bin thì chạy cuống lên và kêu “ị rồi, ị rồi”. Tôi lo lắng bảo cô sợ nhất là cháu đi nặng. Cô cười rất niềm nở:”Tôi sẽ lo cho cháu, anh đừng ngại”. Tôi hỏi đi hỏi lại nhưng cô vẫn nói là OK mà.

Có lần cháu cũng bị sự cố. Tôi giở ba lô thì thấy quần áo bẩn đã được gói trong túi ni lông rất kỹ và một mẩu giấy viết tay của cô giáo “Xin lỗi, hôm nay chúng tôi đã sơ ý nên bị bẩn ra quần. Hy vọng gia đình sẽ thông cảm. Tôi đã nhắc cháu nếu có nhu cầu thì phải nói ngay”.

Có lẽ thói quen không dám “đòi ị” đã ăn sâu vào tiềm thức từ thời gian cháu đi nhà trẻ ở Hà nội. Nhận được tờ giấy nhỏ đó, chúng tôi hiểu là cần huấn luyện cho cháu đi đúng giờ ở nhà và cách cháu thể hiện nhu cầu cho cô biết. Hai năm các cháu đi học, tôi chưa bao giờ thấy ai dám dọa trẻ đi mẫu giáo không được “ị” ở trường.

Hồi ở Việt Nam, mẹ cháu cũng thích đưa phong bì để con nhà mình được ưu ái hơn nếu xảy ra “sự cố”. Thật ra, đưa phong bì cũng là một hành động tiếp tay cho cô giáo “nặng tay” với đứa trẻ khác ít tiền hơn, có sự phân biệt đối xử ngay trong một lớp. Nhưng không đưa phong bì thì không yên tâm chút nào.

Giải pháp nào ?

Bây giờ nếu tôi bàn nên bỏ chuyện phong bì, bạn đọc sẽ chê tôi đang ở bên Mỹ nên nói thế nào cũng được. Thôi ta cứ đợi ông Bộ trưởng Bộ GD và ĐT giải quyết dứt điểm chuyện đó. Còn chuyện phong bì sẽ còn tồn tại lâu lâu. Hội phụ huynh nên thống nhất cách đưa tiền đóng góp của phụ huynh thế nào một cách minh bạch để giúp nhà trường và lớp giải quyết các khó khăn trước mắt và thêm thu nhập cho các cô giáo một cách thỏa đáng. Nếu các bậc cha mẹ vẫn tiếp tục đi đêm bằng phong bì vẫn không tránh được con ị đùn bị ăn đòn.

Còn với các cô giáo trường mầm non hay nuôi dậy trẻ thì có lẽ tôi không cần nhắc lại. Họ đã học rất kỹ và đã từng thề nguyện yêu nghề “vì tương lai con em chúng ta”. Chỉ có điều ra công tác, với thực tế của cuộc sống và chuyện phong bì có thể làm một số người mất hết lương tâm nghề nghiệp “trồng người”. Mong các cô hiểu cho, quyền được đi nhà vệ sinh lúc có nhu cầu là một quyền rất cơ bản của đứa trẻ và bất kỳ ai.

Việc các cô mắng mỏ, dọa nạt các em nhỏ vì vệ sinh không đúng lúc là hành động không thể tha thứ được. Các bậc cha mẹ ai cũng muốn các cháu bé “đi” ở nhà họ nhưng ai mà biết được điều gì với con trẻ. Đó là nhu cầu bất thường và không kiểm soát được.

Vì thế, các cô hãy coi đó là phần trách nhiệm của mình trong thời gian ở trường. Chính bản thân các cô cũng có con cái và sẽ gửi chúng đến trường. Nếu bản thân mình không có lương tâm với con người thì đừng mong người khác yêu con mình. Các cô nên hiểu các cháu không có lỗi mà chỉ có người lớn chúng ta có lỗi.

Việc thường xuyên hỏi xem cháu nào có nhu cầu “nặng” cũng giúp bản thân cô đỡ bị mệt hơn là dọa cho cháu sợ quá “tè ra quần”. Thấy cháu nào không may bĩnh ra lớp thì cô cũng chỉ cần giúp cháu thay quần áo, cho vào túi nilong, gửi mẩu giấy về cho bố mẹ nói nhẹ nhàng “Hôm nay tôi không để ý nên cháu bị sự cố. Mong gia đình thông cảm”. Tôi dám chắc tất cả các bố mẹ hẳn sẽ cố lo cho con mình và dậy chúng đi ở nhà vì thật ra họ rất thông cảm với các cô.

Nếu cứ tiếp tục dọa nạt và phạt các cháu về những chuyện tưởng như nhỏ kia những đứa trẻ kia lớn lên sẽ nghĩ gì về nền giáo dục đất nước. Ra đời, họ nhìn thấy ngang trái cũng không dám lên tiếng và phải xấu hổ với cả chuyện đi nhà vệ sinh.

Chúng ta đang giáo dục thế hệ trẻ để bước vào Toàn cầu hóa. Muốn thế hệ tương lai hội nhập, hãy cho dậy cho các cháu lòng tự tin kể cả việc muốn đi vệ sinh khi có nhu cầu. Có lẽ nào, khi trưởng thành rồi mà cứ phải âm thầm “nhịn” những nhu cầu đòi hỏi rất con người như bác cán bộ trên phải toát mồ hôi trong hội họp quốc tế.

Hiệu Minh

Theo Blog Hiệu Minh

HNX:  Không biết tình trạng nhà vệ sinh ở các trường học mấy năm nay có chuyển biến gì không nhỉ? Vì nếu nhà vệ sinh vẫn bẩn thì các em dẫu muốn, dẫu “buồn lắm” cũng không dám đi.

Chúng tôi sợ tai nạn giao thông lắm!

Xe cảnh sát cũng gây tai nạn giao thông. Ảnh Tư liệu


Chúng tôi vô cùng sợ tai nạn giao thông! Mỗi sáng chúng tôi đi làm, con cái chúng tôi đi học là mỗi lần tim tôi lo lắng, nỗi lo tai nạn giao thông rình rập khắp nơi.

Ngay trước của nhà khi con cái chúng tôi đi xuống đường mà dọc đường ô tô đậu đầy không nhìn rõ đường.

Buổi trưa tan học về, chúng không thể đi lên vỉa hè, đi vào nhà vì vỉa hè bị chiếm dụng làm chỗ ăn uống xô bồ, lộn xộn trên một tuyến phố ngay giũa Trung tâm Thủ đô là phố Lý Thường Kiệt, phường Phan Chu Trinh, Quận Hoàn Kiếm.

Chỉ có các quan chức là vô tư, hồn nhiên trước tình cảnh Tai nạn giao thông làm chết người nhiều hơn cả chiến tranh, đang diễn ra hàng ngày, hàng giờ trên khắp mọi miền đất nước.

Thiên tai địch hoạ như bão lụt, lũ quét, sóng to gió cả giữa biển khơi v.v… ghê gớm thế mà hàng năm cũng chỉ lấy đi khoảng 500 tính mạng con người, bằng một nửa  số người mất đi do TNGT hàng tháng trên mặt đất, mà đài báo đã ầm ĩ lên.

Không thể đổ cho nhân dân thiếu ý thức tôn trọng luật lệ giao thông. Dân thiếu ý thúc là tất nhiên rồi. Có thế người dân chúng tôi mới mất tiền thuế nuôi một bộ máy hàng bao nhiêu cán bộ, để họ duy trì trật tự, kỷ cương chứ.

Những người tôn trọng trật tự, kỷ cương không thể tự đánh nhau với những người vô ý thức được.

Công an và các bộ phận chức năng trong Chính quyền phải giải quyết, giữ trật tự, xử lý những người vô ý thức. Song họ vô tư quên nhiệm vụ của mình. Làm thì qua loa chiếu lệ, đánh trống bỏ dùi nên TNGT không những không giảm mà ngày càng tăng.

Báo Lao Động hãy đại diện cho chúng tôi, hỏi giùm chúng tôi các vị có trọng trách … xem các vị ấy suy nghĩ thế nào và có ý định làm gì để giảm TNGT giúp dân không ?

Bạn Nguyễn Hồng Phương

Các ý kiến đóng góp khác:

hoang anh
Chúng tôi cũng sợ tai nạn giao thông lắm

Chúng tôi cũng sợ tai nạn giao thông lắm. Hàng ngày trên các phương tiện thông tin đại chúng, chúng tôi không khỏi xót xa thương cảm cho các nạn nhân của tai nạn giao thông và không khỏi lo sợ cho chính mình, cho con mình và những người thân của mình.

Chúng tôi muốn kêu gọi mọi người hãy tham gia giao thông thật cẩn thận, nhất là những tài xế lái xe tải, xe buýt, xe container. Hãy vì sự an toàn cho mình và cho mọi người mà đi thật cẩn thận.

Tue
Giao thông ở ta khiếp thật!

Hàng ngày chúng tôi đi làm phải trải qua một quãng đường vài chục km, mặc dầu được xe ôtô đưa đón, nhưng chứng kiến cảnh tai nạn xảy ra không ít.

Thật sự mà nói, buổi tối trước lúc lên giường ngủ thì mới biết là ngày đó mình không có sự cố về giao thông! Thật khủng khiếp!

nguyễn hữu cường

Nguyên nhân ra đường thiếu an toàn
Mỗi ngày giao thông Việt Nam cướp đi ko biết bao nhiêu mạng người. Cái đấy trong chúng ta không ai là ko biết.

Có thể nói đó là 1 trong những nguyên nhân trực tiếp và cơ bản mà rất nhiều người không dám ra đường hay không cho con em là học sinh một mình tham gia giao thông, bởi ko ai biết 5′ sau 10′ sau họ đã ko còn nữa.

Vậy nguyên nhân là do đâu? Theo ý kiến chủ quan của tôi:

Thứ nhất: cơ sở hạ tầng giao thông của chúng ta quá kém. Thiếu thốn trầm trọng trong khi tỉ lệ người dân tham gia giao thông tăng rất nhanh. Theo báo cáo, số phương tiện giao thông của nứơc ta tăng nhanh nhất trong khu vực châu Á. Cụ thể là xe máy, trong khi thỉnh thoảng tối mới nghe trên các phương tiện là nước ta, thành phố này kia đang khởi công xây dựng hay nâng cấp tuyến đường mới và có lẽ 10 năm nữa sẽ bắt đầu triển khai.

Thứ 2: do bộ Giao thông quá thiếu quan tâm đến tình hình giao thông công cộng. Gì mà  có hiện tượng công an đứng đầy đường, tắc ngay trước mặt không có phản ứng gì tích cực nhưng ai không đội mũ bảo hiểm là xơi ngay.

Một  đoạn đường nào bị hỏng, chắn đường tầm 1 tháng. rồi đổ nhựa cho cao hơn hẳn 5cm. Tôi ko biết bao giờ nó sẽ lún xuống bằng đường cũ nhưng đi lại thấy khó khăn hơn là cái đầu tiên.

Thứ 3 là do ý thức chấp hành của người dân.”Sao vượt đèn đỏ?” – “Em quen rồi, mà  em không vượt, thằng đằng sau nó đâm cho. Không tiến cũng phải tiến”.

Thứ 4: do ý thức của cơ quan điều hành. Dân nói à, nghe thấy rồi. Cấp trên nói à: quen rồi. Và thế là kệ. Chỉ khổ chúng ta!!!

Nói như vậy. Có thể do bùng phát giao thông, quá nhiều phương tiện và con người cùng lưu hành thì cũng khó cho các vị ấy. Nhưng chúng ta không thể chấp nhận như vậy được.

Phải có ai cơ quan nào chịu đứng ra. Kiên quyết thì may ra đến thế hệ con cháu chúng ta mới đuợc an toàn mà đi học.

PHẠM N CHÍNH
Tình trạng giao thông

Tôi hoàn toàn nhất trí với ý kiến của bạn Hồng Phương. Người dân có quyền phê phán, chỉ trích và yêu cầu các “công bộc”, các cơ quan nhà nước phải làm tốt trách nhiệm của mình được giao, chứ không phải những việc vừa qua như vụ Vedan, rồi tình trạng ngộ độc thực phẩm và tình trạng giao thông khủng khiếp như hiện nay.

Để xảy ra là sự yếu kém, thiếu trách nhiệm thì họ phải đứng ra xin lỗi, nhận khuyến điểm…hoặc có thể phải từ chức nếu quá nghiêm trọng. Vì người dân đã phải đóng thuế để trả lương cho họ.

Lê Đức

Đề nghị các cơ quan cho trưng các khẩu ngữ mạnh (như ta đã in trên vỏ bao thuốc lá) để răn như: – Vượt đèn đỏ là “vô học” (lắp đặt tại các nơi có đèn tín hiệu GT) – Đi nghược chiều là “người thiếu giáo dục” (lắp tại các đường một chiều) – vv … Vì có đến 30% số người biết sai nhưng vẫn thực hiện hành vi sai trái (cả già lẫn trẻ)..

Theo LĐO