Sẽ phạt người Hà Nội thiếu văn minh – thanh lịch?

Đề nghị này được đưa ra sáng nay (6/10) tại buổi họp bàn về xây dựng người Hà Nội văn minh – thanh lịch do Mặt trận Tổ quốc và Sở Văn hóa – Thể Thao & Du lịch Thành phố Hà Nội tổ chức.

Thạc sĩ Phùng Quang Trung (Trưởng phòng Xây dựng NSVH và gia đình, Sở VH, TT&DL Hà Nội) kiến nghị: “Người Hà Nội gốc trong các phố cổ hiện nay không còn nhiều, chúng tôi đề nghị thành phố khẩn trương xây dựng những chế tài để xử phạt những biểu hiện tiêu cực, hành vi vi phạm thực hiện Người Hà Nội thanh lịch – văn minh trên địa bàn thủ đô”.

Ảnh minh họa
Lễ hội “bẻ hoa anh đào” ở Hà Nội chiều 6/4/2008 từng gây xôn xao dư luận

Nhiều đại biểu cũng đồng tình với thực tế rằng có một bộ phận người dân Hà Nội hiện đang có biểu hiện đi xuống trong việc thể hiện văn hóa sống, văn hóa ứng xử, văn hóa giao tiếp… Nhiều ngôn từ thô lỗ, huênh hoang, xấc lược và thái độ giao tiếp hời hợt, ba hoa… đang phổ biến ở nhiều nơi, nhiều người dân Hà Nội.

Có đại biểu còn nêu ví dụ về cách ứng với những người hỏi đường là đi ra các địa phương khác hỏi thì được chỉ dẫn rất tận tình, nhưng về đến Hà Nội thì thường là nhận được câu trả lời cộc lốc: không biết hoặc chỉ trỏ rất qua loa.

Liên quan đến việc xây dựng một Hà Nội hào hoa, văn minh, thanh lịch đúng với bản chất “Tràng An thanh lịch”, nguyên giám đốc Sở VH,TT&DL Hà Nội Nguyễn Viết Chức cũng đề nghị chấm dứt việc xây dựng các cổng làng văn hóa.

Ông Chức cho rằng: “Việc xây lên một cái ụ cao trưng biển làng văn hóa chẳng hay ho gì cả, chỉ tốn tiền thêm. Vấn đề là phải đi vào thực chất, không nói tục, chửi bậy, sống vui vẻ, hòa đồng giúp đỡ người khác chứ không chỉ chạy theo phong trào một cách hình thức”.

Trước đó, Thành ủy Hà Nội đã ban hành hẳn một chương trình số 08/2006 về “Phát triển văn hóa, xây dựng người Hà Nội thanh lịch – văn minh, thiết thực kỷ niệm 1000 năm Thăng Long – Hà Nội”.

Một số tiêu chí “Người Hà  Nội văn minh – thanh lịch” như:

– Thanh niên Hà Nội: Tuổi trẻ  Thủ đô sức khỏe, trí  tuệ – Đoàn kết, sáng tạo  – Thanh lịch, tình nguyện.

– Công nhân viên chức Thủ  đô: Tiên tiến, sáng tạo – Đoàn kết, kỷ cương

– Giữ gìn môi trường – Thanh lịch, nhân ái.

– Phụ nữ Hà Nội: Trung hậu, sáng tạo, đảm đang, thanh lịch

– Nông dân Hà Nội: Thanh lịch, hiểu biết  – Năng động, nghĩa tình, kỷ  cương

– Cựu chiến binh thủ đô: Trọn vẹn nghĩa tình – văn minh thanh lịch

– Ngành giáo dục – đào tạo: Nhà trường văn hóa – Nhà giáo mẫu mực – Học sinh thanh lịch.

Theo BEE

HNX: Phạt để đưa mọi người vào nề nếp cũng tốt. Nhưng đưa ra tiêu chí “thanh lịch” chung chung, nặng về khẩu hiệu, hô hào thế này thì không ổn. Đặt ra nhiều thứ quá cũng không nên, mà nên chấn chỉnh những “thói xấu” nổi cộm trước, ví dụ như vứt bừa bãi, khạc nhổ, đi vệ sinh không đúng nơi quy định, bẻ cành hái hoa..

*Tháng “Văn hóa xếp hàng”

Vì sao không nên ăn đồ chiên rán ngoài đường?

Mỡ thối & Mỡ tái sử dụng: Ung thư và ngộ độc

Việc cơ  quan chức năng vừa phát hiện hàng tấn mỡ  thối chở đi tiêu thụ  và những cơ sở  chuyên sản xuất mỡ không đảm bảo với nguồn từ  các lò mổ lợn… khiến người dân bàng hoàng. Theo các chuyên gia, mỡ đó nếu vào cơ thể người (dù được nấu chín, rán chín) nguy cơ ung thư và ngộ độc là chắc chắn!

Xem thêm : Rùng mình xem chế biến mỡ “loại” từ bì lợn – VNN

Xem thêm: Nhiều quán ăn đường phố dùng mỡ bẩn – VNN

Mỡ – dầu  ăn không nhãn mác

Dầu ăn, mỡ nước đã qua sử dụng đóng can bán lại với giá siêu rẻ “xông xênh” đổ ngập chảo (Ảnh: Thu Hằng)

Đi một vệt những hàng bán nem chua rán, bánh chuối, khoai rán, nem rán, phở xào ở các khu vực như đầu cầu Yên Hoà, đường Thuỵ Khuê, phố Ngũ Xã… (Hà Nội), phóng viên đều thấy chủ hàng sử dụng những can mỡ, dầu màu sắc vàng xỉn và mùi khét lẹt.

Nhiều can dầu, mỡ thậm chí còn ngả sang màu nâu đồng, đỏ sậm. Những hàng ăn “vỉa hè” hầu hết đều sử dụng loại dầu ăn đóng thùng to vài chục lít không rõ nguồn gốc, giá rẻ. Hoặc tệ hơn nữa là dùng dầu ăn, mỡ nước đã qua sử dụng đóng can bán lại với giá siêu rẻ để dùng tiếp một lần nữa.

Hỏi đến giá cả, nguồn gốc của những can dầu 5 lít, 10 lít có màu vàng xỉn, không nhãn mác được các chị bán bánh chuối, khoai rán, nem rán “xông xênh” đổ ngập chảo, chúng tôi nhận được câu trả lời:nhà hàng đưa đến thế nào thì dùng thế, chẳng biết họ ở đâu, cũng chẳng biết giá cả thế nào vì hết đợt hàng  họ mới thanh toán tiền một lần…”. Tuy nhiên, cũng có chủ hàng mách: “Ở chợ Đồng Xuân nhiều lắm. Nhưng nếu cửa hàng nhỏ, hoặc nhà mình ăn thì mua làm gì!”.

Ảnh: Thu Hằng
Ảnh: Thu Hằng

Mỡ, dầu không nhãn mác, sử dụng nhiều lần nên đen kịt, có mùi hôi, khét. Nhưng điều lạ là khách vẫn vô tư ăn, chẳng có ai thắc mắc gì về những chảo mỡ  đen.

Hại gan, thận

TS Bùi Quang Thuật, Phó Viện trưởng Viện Công nghiệp Thực phẩm (Bộ Công Thương) cho biết, việc sử dụng dầu ăn, mỡ nhiều lần qua nhiệt độ khiến dầu ăn, mỡ bị  oxy hoá, các vụn thực phẩm trong quá trình chế biến rơi trong dầu, mỡ và cháy sém khiến cho các chỉ số tiêu chuẩn kể trên tăng lên vượt ngưỡng cho phép.

Khi vào cơ thể người sẽ dẫn đến ngộ độc tức thời hoặc gây hại cho gan và thận. Đối với những sản phẩm mỡ lợn nguyên khổ nếu trong điều kiện động vật được phép giết mổ, đảm bảo tiêu chuẩn vệ sinh an toàn thực phẩm thì không có vấn đề gì.

Dầu ăn, mỡ nhiều lần qua nhiệt độ khiến dầu ăn, mỡ bị  oxy hoá, dẫn đến ngộ độc tức thời hoặc gây hại cho gan và thận (Ảnh: Thu Hằng)

Nhưng nếu vệ sinh không đảm bảo, lại để quá lâu mới đem ra sử dụng, lúc này mỡ lợn đã bị ôi hoá, chắc chắn có hại cho sức khoẻ.

Cùng quan điểm trên, TS Vũ  Hồng Sơn, Phó trưởng bộ môn Quản lý Chất lượng và Công nghệ Thực phẩm Nhiệt đới (Viện Công nghệ Sinh học và Công nghiệp Thực phẩm, ĐH Bách Khoa) phân tích: Dầu và mỡ về bản chất là giống nhau, đều là ester của axit béo và glyxerin, nhưng trong dầu chủ yếu là axit béo chưa bão hòa, còn trong mỡ thì lại chứa nhiều axit béo bão hòa.

Tuy nhiên, cả dầu ăn và mỡ đều có đặc điểm chung là rất dễ bị oxy hoá. Với nhiệt độ chiên, rán từ 180 – 200oC quá trình oxy hóa diễn ra mạnh hơn và tạo thành các hợp chất, các gốc tự do… Khi vào cơ thể, chúng hình thành nên các gốc tự do, là nguyên nhân sâu xa dẫn đến căn bệnh ung thư.

Do đó, đối với những loại dầu, mỡ đã qua sử dụng nhiều lần có mùi ôi, khét, màu đen, đặc lại hoặc tạo thành mảng thì dứt khoát không nên ăn.

Mỡ  thối, nguy hiểm ở vi nấm

TS Sơn cho biết, với những sản phẩm mỡ lợn có dấu hiệu ôi, thối, là  chất lượng đã bị biến đổi mạnh, có thể  do bị oxy hoá bởi nhiệt độ chiên, rán hoặc bị oxy hoá bởi chính các enzym, bị thuỷ  phân ngay từ khi chờ đưa vào sử dụng, tiềm ẩn nhiều độc tố vi nấm.

Như vậy, mặc dù qua xử lý nhiệt rán thành mỡ nước cũng chỉ là sự chuyển đổi từ dạng rắn sang lỏng chứ bản chất sản phẩm không thay đổi. Nó không còn chút giá trị dinh dưỡng nào.

Thậm chí các độc tố hoá học, độc tố vi nấm không mất đi, vẫn tồn tại và tiếp tục phát triển khi vào cơ thể người, là nguồn gốc sâu xa của căn bệnh ung thư.

TS Sơn khuyến cáo, nên dùng dầu ăn, mỡ đảm bảo các chỉ tiêu quy định về hoá lý vi sinh và đặc biệt chỉ nên dùng một lần chứ không vì tiết kiệm chút sản phẩm thừa mà lại rước bệnh vào thân.

TS Bùi Quang Thuật (Phó Viện trưởng Viện Công nghiệp Thực phẩm, Bộ Công Thương) cho biết, tiêu chuẩn của Việt Nam cũng như Ủy ban Thực phẩm Quốc tế Codex, các chỉ tiêu về màu sắc, mùi vị, axit và peroxit là những chỉ tiêu chính để xác định sản phẩm dầu ăn đó an toàn trong sử dụng hay không. Cụ thể, chỉ số axit (acid value) phải thấp hơn 0,6mg KOH/g. Chỉ số peroxit (peroxid value) phải thấp hơn 10meq 02/kg. Về màu sắc phải đảm bảo trong sáng, mùi vị đặc trưng của từng loại dầu, không có mùi vị lạ.

Hồng Anh – Hoài Hương/BEE.NET.VN




Để không bị quát, phải “nịnh bác sĩ hơn nịnh bố già”?

Nhiều bệnh nhân “bỗng nhiên” bị bác sĩ quát tháo vô cớ, gây khó dễ. Có người lý giải để không bị quát, để mọi việc êm xuôi, phải có phong bì và phải biết “nịnh” bác sĩ. Về phía các bác sĩ thì lý giải, tình trạng quá tải BV cũng là nguyên nhân dẫn đến việc họ hay cáu gắt.

Muốn êm xuôi, phải có phong bì?

Mang thai được 8 tháng, chị Bình (Trần Phú, Hà Đông, Hà Nội) nghe nói sinh con ở Bệnh viện phụ sản Trung ương (Hà Nội) là tốt nhất nên muốn đến để tìm hiểu các thủ tục đăng ký nhập viện. Nhưng chị đã gặp phải ngay một “gáo nước lạnh” khi vừa cất tiếng hỏi: “Em muốn biết về thủ tục nhập viện…” thì bị cô nhân viên mặc áo trắng đáp lại bằng thái độ bực dọc vô cớ: “Không biết”. Chị Bình rụt rè hỏi lại, lập tức bị quát: “Đã bảo không biết mà lại”. (?!)

Nhiều sản phụ ngồi chờ đến lượt khám.
Nhiều sản phụ ngồi chờ đến lượt khám.

Nghĩ là mình nhầm chỗ nên chị Bình quay lại chỗ bàn hướng dẫn ở tầng  một. Tình hình cũng không sáng sủa hơn, khi vừa trình bày ý muốn của mình, chị bị nhân viên này gạt phắt đi: “Nhập thì nhập luôn, không phải hỏi gì hết”. Chị Bình cố giải thích thêm nhưng cô nhân viên này chỉ lạnh lùng quay sang nói chuyện với đồng nghiệp.

Còn chị Ngọc Lan (Nghĩa Tân, Cầu Giấy, Hà Nội), mặc dù đến từ 8h sáng nhưng phải đợi đến gần trưa mới lấy được kết quả xét nghiệm. Vừa nghe thấy tên, chị Lan liền vội vã vào, chưa kịp ngồi thì đã suýt ngất vì nghe bác sĩ lạnh lùng bảo: “Chị bị ngã mạnh dẫn đến động thai nên chắc không giữ đứa bé lại được đâu”. Chị Lan ngạc nhiên: “Em có bị ngã bao giờ đâu”. Bác sĩ liền vứt quyển sổ khám bệnh ra trước mặt chị, xẵng giọng nói: “Sổ ghi rành rành thế này, sai thế nào”.

Trấn tĩnh một lúc, chị Lan phát hiện ra đó không phải là sổ của mình mà là một bệnh nhân tên Lan khác. Tưởng vị bác sĩ kia sẽ dịu giọng, ai ngờ chị Lan lại bị mắng vì cái tội chưa gọi đến lượt đã vào. “Lỗi này đâu phải là do bệnh nhân, bác sĩ gọi thì phải đầy đủ cả họ tên chứ”, chị Lan bức xúc. Nói rồi chị Lan “rút kinh nghiệm”: Để khỏi bị mắng phải nịnh bác sĩ hơn bố già!

Không chỉ những người trẻ tuổi như chị Bình, chị Lan, mà ngay cả những người có tuổi như bác Đệ cũng bị các nhân viên này hạch sách. Bác kể: Lần trước đưa con dâu đi đẻ, do không “lót tay” cho bác sĩ nên cứ bị mắng xơi xơi, con bác vừa đẻ xong được 2 tiếng thì đã phải chuyển giường để nhường cho người khác. Vì thế lần này, trước khi vào viện bác đã “biếu” bác sĩ 1 triệu đồng, còn các hộ lý 500 ngàn đồng.

“Đã vào viện thì đưa phong bì cho nhanh, con mình được chăm sóc cẩn thận, cháu được tắm rửa sạch sẽ. Mà đưa tiền rồi thì vẫn phải nhẹ nhàng, nịnh hơn nịnh bố già ở nhà”, bác Đệ chia sẻ kinh nghiệm. Trước khi đi khỏi, bác Đệ còn ghé tai tôi dặn nhỏ: “Mà đi cũng phải kha khá vào, chứ như mẹ con bà ở cạnh giường con tôi, đi có 300 ngàn đồng nên mặt mũi cháu bé tắm xong vẫn còn nhơn nhớt”.

Bệnh nhân khó tính, bác sĩ phải nặng lời

Bác sĩ Tạ Tiểu Hoa đang khám cho bệnh nhân.
Bác sĩ Tạ Tiểu Hoa đang khám cho bệnh nhân.

Theo nhiều bác sĩ, tình trạng bệnh viện quá tải như hiện nay cũng là một trong những nguyên nhân khiến các bác sĩ hay cáu gắt với bệnh nhân. Tuy nhiên, với những bệnh nhân khó tính thì nặng lời đôi khi cũng là một biện pháp.

Bác sĩ Nguyễn Thanh Hà, Khoa Mắt, Bệnh viện Hữu Nghị Hà Nội cho biết, đối với những bệnh nhân thích nói nhiều, đến khám mắt nhưng lại kể đủ thứ bệnh như: Đau lưng, đau chân, đau dạ dày…thì không nặng lời không được.

“Nếu mình cứ để bệnh nhân kể lể thì sẽ làm mất thời gian của nhiều người khác. Bệnh nhân cũng như một đứa trẻ, mẹ càng hiền thì con càng hư, càng nói nhiều hơn. Vì thế, lúc này cần có sự cứng rắn của người cha”.

Bác sĩ Hà lấy dẫn chứng: Một ông cụ 60 tuổi đã từng mổ mắt ở bệnh viện khác nhưng khi bác sĩ hỏi, cụ vẫn cứ khăng khăng khẳng định “chưa mổ bao giờ”. Phải đến khi bác sĩ nghiêm mặt, to tiếng, cụ này mới chịu thừa nhận.

Nặng lời, thậm chí “dọa nạt” đôi khi lại là phương pháp điều trị bệnh tốt. Là bác sĩ chuyên mổ cho các bệnh nhi, bác sĩ Nguyễn Việt Thúy, Khoa ngoại, Bệnh viện Nhi Trung ương thường xuyên phải dọa các bệnh nhân của mình.

Trẻ con tuy không khó tính như người lớn nhưng lại rất khó bảo. Bé Nguyễn Thị Vinh (8 tuổi) bị viêm ruột thừa phải mổ. Nhưng khi bác sĩ chuẩn bị phẫu thuật thì bé gào khóc, giãy giụa, các bác sĩ dỗ dành thế nào cũng không nghe. Tuy nhiên, khi nghe dọa “Nếu cháu không nằm yên sau này sẽ phải mổ lại lần nữa” thì bé lại nín ngay và ngoan ngoãn nằm im.

Xưa nay, nhiều người thường phàn nàn về việc bác sĩ có thái độ không tốt với bệnh nhân, tuy nhiên thực tế, có không ít bệnh nhân tỏ ra rất coi thường bác sĩ.

Theo bác sĩ Tạ Tiểu Hoa, Trưởng khoa mắt, Bệnh viện E Hà Nội, có những bệnh nhân vào phòng khám nhưng rất vô ý thức, tay cầm điếu thuốc phì phèo hút, miệng oang oang “nấu cháo” điện thoại. Những người xung quanh nhắc nhở thì quay sang sinh sự: “Tôi nói chuyện liên quan gì đến anh”, còn bác sĩ nhắc nhẹ thì lờ đi như không nghe thấy gì. Phải đến khi bác sĩ gay gắt mời ra ngoài thì anh này mới thôi.

“Những trường hợp này nếu không to tiếng thì sẽ rất ảnh hưởng đến những bệnh nhân khác”, bác sĩ Hoa chia sẻ.

  • Nguyễn Yến

Nguồn: bee.net.vn

Để không bị quát, phải “nịnh bác sĩ hơn nịnh bố già”?

Em không yêu ai hút thuốc lào đâu!

* Tiêu đề do bạn h2o (Nguyễn Bích Thủy) đặt

Từ lâu, thuốc lào trở thành “món” ưa thích của nhiều sinh viên nam. Mặc dù biết hút thuốc có hại cho sức khỏe, nhưng nhiều bạn trẻ vẫn “bắn điếu thuốc lào, nâng cao sĩ diện” mỗi khi lê la ở quán nước vỉa hè.

Sinh viên phê thuốc lào.

Nam – sinh viên Đại học Thủy Lợi vê thuốc điệu nghệ, đặt vào nõ điếu, châm lửa, rít một hơi thật sâu rồi thong thả ngửa ngưởi nhả từng làn khói trắng. Hút xong, Nam đưa cái điếu cho đứa bạn ngồi bên cạnh. Cứ thế, hàng chục sinh viên truyền tay nhau cái điếu cày.

Giờ tan học, quán nước trước cổng các trường đại học ở Hà Nội là nơi tụ tập của nhiều nam sinh viên. Mỗi quán nước đều “trang bị” một, hai điếu cày phục vụ “thượng đế sinh viên”.

Tại một quán nước trước cổng trường Đại học Kiến Trúc, Long (sinh viên trường này) “bắn” xong điếu thuốc, mắt lim dim như vừa ngủ dậy, quay sang bảo mấy “đồng nghiệp” sinh viên ngồi cạnh: “Thuốc này nặng, phê quá”. Cả hội cười vang trước câu nói ngây ngô của Long.

Cũng theo Long, hút thuốc lào bây giờ mới là “mốt”, vừa rẻ, lại vừa… phê. Để có thể mang điếu theo người, nhiều “con nghiện” chế nhiều kiểu điếu cày “di động”, nhỏ gọn.

Dũng – sinh viên năm hai, Học viện Y Dược Cổ truyền Tuệ Tĩnh cho biết: “Chỉ cần một chai nhựa khoét lỗ vừa cái nõ điếu, bỏ vào túi, mang đến trường, đổ ít nước là hút được. Nhiều bạn mình còn đầu tư mua hẳn tẩu để hút cho tiện”.

Phong trào lên cao, nên vào nhiều phòng trọ đông sinh viên nam, rất dễ nhận thấy đều có một hay “tay điếu”.

“Phòng của bạn mình trong ký túc xá trang bị tới cả ba, bốn cái điếu để tiếp khách, cũng như thi thố tài năng” – Lăng Văn Thành – sinh viên trường Đại học Sư phạm Nghệ thuật Trung ương nói. Thành cho biết thêm: “Thuốc lào 1.000 đồng/túi, mua 5.000 đồng hút cả ngày”.

Mất người yêu vì thuốc lào

Ảnh hưởng từ bạn bè, lại trong môi trường nhiều người hút nên sinh viên muốn bỏ thuốc lào không dể. Và, cũng chính vì cái “món” này mà cánh sinh viên nam không nhận được thiện cảm của mọi người, đặc biệt là các bạn nữ.

Lan – sinh viên trường Đại học Giao thông vận tải cho biết: “Mình rất ghét sinh viên nam hút thuốc lào. Hình ảnh đó trông “xấu xấu bẩn bẩn” thế nào ấy, không phù hợp với sinh viên. Lan cũng cho biết, tiêu chí hàng đầu để lựa chọn bạn trai của cô là không hút thuốc.

Nhiều bạn nữ không thích sinh viên nam hút thuốc lào còn do mùi hôi đặc trưng của nước điếu. Hút nhiều thuốc, không vệ sinh răng miệng thường xuyên, hơi thở sẽ thật kinh khủng khi tiếp xúc với bạn gái. Trên thực tế, có nhiều tai nạn từng xảy ra.

Nguyễn Văn Lâm, sinh viên Cao đẳng nghề cơ điện, đến giờ vẫn chưa quên được nỗi đau mất người yêu vì… thuốc lào.

Trong lần đi chơi với bạn gái, Lâm vội quá, ngủ trưa dậy, quên… đánh răng, sau khi “làm” điếu thuốc. Cùng với một số bất hòa nảy sinh, bạn gái Lâm không thể chịu được cái mùi đặc trực của “nàng thuốc” (dù đã nhiều lần khuyên nhủ), nên quyết định chia tay.

Trường Phong

Theo TTO

h2o