Thôi con, mình về quê!

Nhà thơ hỏi ” Bạn có thể trốn chạy những khối bê tông nóng giãy người ta đổ trên mặt đất để tìm về một chốn hoang dã rượi mát nào, nhưng bạn có trốn chạy khỏi một cuộc sống… và những tâm hồn… đã bị đổ bê tông không?!”. Thật khó trả lời! Dù sao tôi cũng về quê.

Thời buổi người ta chen chúc nhau về chốn thị thành tôi lại luôn mong ngóng về nơi đồng quê thôn dã. Ở đó bình yên…bình yên…Ở đó môi trường lành như đất.

Về quê, môi trường lành như đất. Ảnh Image Shack
Về quê, môi trường lành như đất. Ảnh Imageshack

Có ai còn nhớ cái cảm giác sung sướng và thư nhàn khi đặt bàn chân trần xuống mặt đất quê nhà không?! Mịn! Mát! Đó là lúc ta như đang bay trong không gian mênh mông gió thơm. Mùi của bùn đất. Mùi của cây trái đang trào dâng nhựa sống.

Bạn tìm đâu ra những đặc sản ấy ở chốn thị thành?

Một ngày như mọi ngày, tôi đi trên những con đường quen thuộc và ngỡ ngàng nhận ra trong thành phố nhỏ xinh tôi đang ở, những khoảnh ruộng cuối cùng đang bị lấp dần…, thảng thốt khi thấy một đầm sen đẹp và hiếm hoi trong lòng thành phố cũng sắp… mất tích. Và bê tông…bê tông.

Ao hồ và ruộng đồng trong thành phố đang được “cứng hoá”. Bạn tôi làm thơ. Một hôm nhà thơ liên tưởng thành phố với một bệnh nhân ung thư phổi. Bệnh nhân ung thư phổi sẽ chết khi lá phổi đã rửa nát. Thành phố này sẽ chết khi những ao hồ, đồng ruộng trên nó bị bê tông cứng khừ. Chợt nghĩ xa hơn, liệu có một ngày trái đất bị con người đổ bê tông?

Dạo hè, mấy hôm liền trên bản tin thời tiết của VTV, bản đồ các tỉnh Bắc Trung bộ (trong đó có Quảng Bình quê tôi) lúc nào cũng đỏ lừ màu lửa, nhiệt độ khi cao điểm lên đến 39- 40 độ. Biết làm sao, “nắng mưa là bệnh của trời”! Nhưng thương lắm những bàn chân con trẻ!

Chiều, dẫn con đi dạo mong đón được một cơn gió mát lành từ phía biển vẫn thấy quanh mình hầm hập hơi nóng bốc lên từ mặt đất. À, không! Mặt bê tông thì đúng hơn. Chợt nghĩ, sao các nhà quản lý môi trường trong thành phố không cho trồng những vuông cỏ trên những vỉa hè bê tông nhỉ?!

Đã có lần, “nhà thơ” tự nhiên đổ quạu trước câu hỏi có phần “nông thôn” của tôi: ” Răng bữa ni người ta chuộng bê tông rứa không biết?” – “Răng với cỏ chi hè, vì thừa xi măng! Tỉnh tỉnh đua nhau làm lò đứng, lò nằm rứa thì xi măng bỏ mô cho hết mà không đổ xuống đất. Sắp tới, cỏ sẽ tuyệt chủng! Cau vua lên ngôi!” Ôi, vậy thì lấy đâu ra những khoảng xanh và bóng mát?

Thôi con! Mình về quê!

Ở đó con sẽ được tung tăng chân trần chạy nhảy trên đường làng mát rượi bóng tre, được lăn lộn với những rơm, những rạ thơm tho sau mùa gặt, được vui đùa với con gà, con chó…

Và mẹ, mẹ sẽ tạm thoát khỏi cuộc sống lập trình. Không lạng lách đánh võng trên bờ môi, khoé mắt. Không phô phang phét lác những điều cài đặt. Không kẻ mắt tô môi, mẹ sẽ mặt trần đi dưới nắng đồng quê và nghĩ về những điều của riêng mẹ…Về quê, không gian trong ngần!

Nhà thơ nói đó là sự trốn chạy hiện thực cuộc sống của tôi và hỏi: ” Bạn có thể trốn chạy những khối bê tông nóng giãy người ta đổ trên mặt đất để tìm về một chốn hoang dã rượi mát nào, nhưng bạn có trốn chạy khỏi một cuộc sống…và những tâm hồn…đã bị đổ bê tông không?!”.

Thật khó trả lời! Đúng là cuộc sống này đã đổ bê tông vào rất nhiều tâm hồn. Dù sao thì tôi cũng sẽ về quê. Nơi đó không gian bình yên…bình yên… và hồn người chân chất như khoai lúa.

  • Trương Thu Hiền/BEE

Rau sống rửa 3 lần: Nhung nhúc ký sinh trùng

Kết quả  xét nghiệm 8 mẫu rau sống thường dùng cho thấy, tỷ  lệ nhiễm ký sinh trùng trên rau là  92,3 – 100%. Kể cả sau 3 lần rửa sạch và rửa bằng nước rửa chuyên dụng, tỷ lệ nhiễm ký sinh trùng vẫn còn  ở mức 51,9 – 82,6%.

Tỷ lệ nhiễm ký sinh trùng ở mức 51,9 – 82,6%.

Các chuyên gia trường đại học y khoa Phạm Ngọc Thạch, TPHCM đã lấy ngẫu nhiên 104 mẫu rau thuộc 8 loại rau thường được dùng ăn sống nhiều nhất như xà lách, xà lách xoong, rau muống, cải bẹ xanh, rau đắng, rau tần ô (cải cúc), rau má, rau thơm gia vị (húng, tía tô, húng quế…) từ một số chợ để nghiên cứu, làm xét nghiệm.

Kết quả, có những loại rau bị nhiễm ký sinh trùng 100% như rau xà lách xoong, cải bẹ xanh, rau đắng, rau tần ô, rau má. Số còn lại như xà lách, rau muống, rau gia vị cũng bị nhiễm ký sinh trùng 92,3%.

Sau đó các rau trên được rửa 3 lần bằng nước sạch theo cách rửa thông thường rồi được làm xét nghiệm lại. Kết quả cho thấy, mức độ nhiễm ký sinh trùng nói chung vẫn còn cao, không giảm được bao nhiêu.

Sau lần rửa thứ nhất tỷ lệ nhiễm ký sinh trùng vẫn còn tới 97%, sau lần rửa thứ hai còn 77,9% và sau lần rửa thứ ba còn 51,9%.

Ngoài cách rửa rau bằng nước sạch 3 lần nói trên, các tác giả cũng đã sử dụng một loại nước rửa rau hiện vẫn được quảng cáo là làm sạch vi khuẩn, ký sinh trùng và hoá chất trên rau xanh.

Kết quả, cả 8 loại rau xanh sau khi được rửa kỹ bằng loại nước rửa này, làm xét nghiệm lại vẫn thấy còn bị nhiễm ký sinh trùng với tỷ lệ 82,6%, nghĩa là chỉ tương đương với rau được rửa bằng nước sạch thông thường lần thứ hai.

Nhiễm giun đũa có thể gây mù lòa

– Trứng và ấu trùng các loại giun hình ống vẫn thường sống trong ruột người như  giun đũa, giun kim, giun tóc, giun móc. Các loại giun này có  trên tất cả các loại rau với tỷ lệ rất cao, nhiều nhất là trên xà lách xoong (100%), thấp nhất trên rau muống (46,1%).

Có những người nuôi nợ một lúc 4 – 5 loại giun khác nhau trong cơ thể. Chúng không những gây rối loạn tiêu hoá, xanh xao thiếu máu, đau bụng, mà còn làm nhiều người phải đến bệnh viện mổ cấp cứu hoặc chết oan vì các biến chứng như giun chui ống mật, viêm ruột thừa, tắc ruột do giun, áp xe gan do giun đũa…

–  Ký sinh trùng amip, dạng bào nang, có trong hầu hết các loại rau, nhiều nhất là trên xà lách xoong và rau má với tỷ  lệ 76,5%. Bào nang amip xâm nhập cơ thể gây bệnh lỵ amip là một bệnh truyền nhiễm đường tiêu hoá phổ biến ở nước ta.

Bệnh dễ chuyển sang thể mạn tính và gây ra các biến chứng nguy hiểm như viêm gan và áp xe gan do amip đe dọa nghiêm trọng tính mạng người bệnh.

– Đáng ngại hơn nữa là qua xét nghiệm người ta đã tìm thấy trứng giun đũa chó trên 7 loại rau (chỉ trừ rau muống) với tỷ lệ trung bình 11, 5%. Khi bị nhiễm ấu trùng giun đũa chó người bệnh thường bị sốt, xanh xao, gầy yếu, ho khò khè kéo dài.

Trường hợp nặng, khi ấu trùng định cư ở những nơi quan trọng như hệ thần kinh trung ương, tim, gan, phổi sẽ dẫn đến tình trạng co giật, phù, nhức đầu dữ dội kéo dài, gan to, liệt nửa người, viêm não – màng não. Nếu cư trú ở mắt chúng sẽ gây giảm thị lực, dẫn đến mù loà.

  • BS Kim Minh/BEE

HNX: Thế phải làm sao? Cách tốt nhất là tự trồng rau tại nhà. Các bạn xem thêm những bài dưới đây:

Tự trồng rau xanh, tại sao không?

Trồng rau, quả sạch bằng phương pháp khí canh