Không có toilet, thì đừng mơ tới cô dâu!

HNX: Đọc câu chuyện này mới thấy, nhiều khi những phong trào cộng đồng, quần chúng trong nước có sức lan tỏa và khả năng thành công cao hơn nhiều so với những dự án hỗ trợ do người ngoài phát động và thực hiện.

Một chú rể lý tưởng ở Ấn Độ phải là một người ăn chay, không uống rượu, có tương lai nghề nghiệp ổn định và phải hứa đảm bảo được với cô dâu tương lai một thứ tiện nghi đang rất cần ở nước này: nhà vệ sinh riêng.

Bà Indra Bhatia, mẹ của bảy đứa con ở Panchgujran, Ấn Độ, nói việc có nhà vệ sinh đã thay đổi cuộc sống của bà – Ảnh: Washington Post

Ở các vùng quê Ấn Độ, nhiều cô gái trẻ đang từ chối lấy chồng nếu người theo đuổi không đảm bảo nhà có được nhà vệ sinh riêng để tránh những cảnh bất tiện và xấu hổ mỗi khi sử dụng nhà vệ sinh công cộng hay phải giải quyết ngoài cánh đồng.

Theo Washington Post, hiện có khoảng 665 triệu người Ấn Độ (một nửa dân số) không có nhà vệ sinh. Hai năm gần đây, ở nước này đã phải phát động chiến dịch “Không nhà vệ sinh, không cô dâu” để thay đổi điều này. Chỉ ước tính tại bang miền bắc Haryana đã có 1,4 triệu nhà vệ sinh được xây mới nhờ chiến dịch này.

Các nhóm vận động nữ quyền đã gọi chương trình là một “cuộc cách mạng” ở các vùng quê nghèo của Ấn Độ. Usha Pagdi, người có cô con gái Vimlas Sasva mới 18 tuổi đang học điện tử tại một trường kỹ thuật, cho biết: “Tôi không để con gái tôi đến gần cậu nào không có nhà vệ sinh riêng”.

Trong quá khứ, con gái thường bị coi là gánh nặng tài chính vì các hủ tục về của hồi môn – nhiều khi là bằng tiền tiết kiệm cả đời – mà người cha phải trả cho nhà chú rể. Nhưng điều này đang thay đổi dần vì phụ nữ giờ cưới muộn hơn và độc lập hơn về mặt tài chính. Các cô gái ở quê giờ ngày càng đi học nhiều hơn.

Tivi vệ tinh và Internet giúp mọi người hiểu biết nhiều hơn. Quá trình đô thị hóa nhanh ở Ấn Độ cũng khiến người dân ở các thị tứ nhỏ muốn thay đổi hơn. Với kinh tế phát triển, phụ nữ ngày càng nhiều hơn và nhà vệ sinh là một trong những điều tối thiểu đầu tiên. Thiếu nhà vệ sinh không chỉ bất tiện mà còn gây ra nhiều chứng bệnh truyền nhiễm như tiêu chảy, thương hàn, sốt rét.

Các chương trình trước đây đưa nhà vệ sinh tới người nghèo ở Ấn Độ hầu hết đều thất bại. Một chương trình do Ngân hàng Thế giới tài trợ năm 2001 đổ bể do nhiều người dùng nhà vệ sinh làm nhà kho hoặc tháo rời ra để xây nhà.

“Không nhà vệ sinh, không cô dâu” đã trở thành chương trình thành công nhất cho tới nay. Rất nhiều ngôi làng giờ có các khẩu hiệu bằng tiếng Hindu như “Tôi sẽ không để con gái tôi cưới nhà nào không có nhà vệ sinh”.

THANH TUẤN (Theo Washington Post)/TTO

Tràn lan hoa quả sấy khô, ô mai Trung Quốc nhiễm chì

Ngay sau khi Mỹ và Malaysia cảnh báo người tiêu dùng không nên sử dụng xí muội (ô mai) và mứt chủ yếu từ Trung Quốc và lãnh thổ Đài Loan do có chứa hàm lượng chì vượt quá mức cho phép, Sài Gòn Tiếp Thị đã khảo sát về nhóm mặt hàng này.
  Trái cây khô, xí muội Trung Quốc bày bán tại chợ Bình Tây. Ảnh: Hồng Thái

Trái cây khô, xí muội Trung Quốc bày bán tại chợ Bình Tây. Ảnh: Hồng Thái

Qua khảo sát, chúng tôi chưa thể khẳng định sản phẩm của 15 công ty bán sản phẩm chứa hàm lượng chì vượt mức cho phép đã có mặt ở Việt Nam hay chưa do 98% sản phẩm loại này của Trung Quốc đang bán trên thị trường đều không có nhãn mác bao bì.

Muốn mua bao nhiêu cũng có

Tại Bình Tây – đầu mối sỉ phân phối về các chợ lẻ miền Trung và miền Tây – xí muội xuất xứ từ Trung Quốc có mặt trên hầu hết các sạp bán mứt trái cây chế biến. Xí muội của Trung Quốc bán tại đây chủ yếu là dạng không hạt, đóng gói 3kg/bao để tiện cho khách lấy về pha chế nước uống hoặc bán lẻ. Có loại in chữ ngoài bao bì (như Sangxingliang Guoxilie), có loại hoàn toàn không có dòng chữ nào trên bao bì.

Bà Hạnh, chủ sạp chuyên bán mứt trái cây chế biến tại chợ này, giải thích hàng từ Trung Quốc chuyển về đã được đóng gói như vậy, ngay cả hàng đóng trong thùng cactông cũng không có chữ nào ghi trên thùng. “Nguyên liệu làm xí muội từ loại trái cây gì tôi cũng không biết, chỉ biết lấy về bán thôi”, bà Hạnh nói. Bà Hạnh cho biết thêm, cùng là xí muội nhưng hàng Việt Nam thì có giấy tờ chứng minh xuất xứ, còn hàng Trung Quốc thì không có.

Cùng kinh doanh mứt các loại, chủ sạp Dung cho hay, xí muội của Việt Nam không được khách hàng ưa chuộng bằng mặt hàng cùng loại của Trung Quốc vì mặn và đắt hơn hàng Trung Quốc. Chẳng hạn, một ký xí muội có hạt của Việt Nam giá 58.000đ, trong khi hàng Trung Quốc không có hạt giá chỉ 52.000đ. Chủ sạp Dung cam kết: “Cần bao nhiêu hàng Trung Quốc cũng đáp ứng được hết. Hàng loại này đang được khách hàng ở các tỉnh ưa chuộng và mua rất nhiều”.

Tương tự, tại chợ Bến Thành và An Đông, mỗi sạp đều bán khoảng 40 – 60 loại trái cây sấy, xí muội nhập như kiwi, chà là, lý, mận… Tất cả đều được đựng trong hũ hoặc bao nilông lớn, không ghi nguồn gốc, xuất xứ. Bà Ngọc, nhân viên bán hàng ở An Đông cho biết: “Loại nào cũng có mấy vị khác nhau: ngọt đậm, hơi chua hay hơi mặn. Khách Sài Gòn thích nhất loại có vị hơi chua. Còn khách du lịch, Việt kiều mua đủ loại”. Giải thích lý do tại sao không có hàng đóng gói bao bì nhãn mác rõ ràng, cô Ngọc nói: “Mua gói có bao bì giá mắc hơn 50%, nên sạp nào cũng bán như vầy”.

Các chủ sạp thường chia hàng thành hai loại: nguyên quả nguyên hạt còn đẹp bán cho khách mua về dùng. Hàng bị vỡ, giập hay bị thấm nước thì bán giá rẻ hơn cho các tiệm giải khát mua về pha nước xí muội, cắt nhuyễn pha vào kem ly…Theo một số người bán, nhiều loại ô mai, xí muội Hà Nội hiện nay thực ra là hàng Trung Quốc.

Không biết hàng Trung Quốc chứa chất gì

Tại nhiều siêu thị, hầu hết bán ô mai xí muội có ghi nhà phân phối, xuất xứ, nhà nhập khẩu… Nhưng đáng lưu ý là nhiều loại ghi là hàng Hà Nội, nhưng sản phẩm y chang như thế (xí muội không hạt, xí muội khô…) người bán ở chợ Bình Tây nói là hàng Trung Quốc do họ phân phối. Thêm vào đó, cách ghi thành phần trên tem phụ cũng chưa đầy đủ. Chẳng hạn như loại trần bì Taixuan, chỉ ghi có quả mơ, muối, đường…

Đến các tiệm bách hoá thực phẩm ở khu vực Q.1, Q.3 có thể thấy tiệm nào cũng có ít nhất 5 – 7 loại xí muội, trái cây sấy đựng trong hũ bán theo dạng cân trăm gram cho khách mua. Người bán bảo đó là hàng Trung Quốc. Cô Minh Thư, ngụ ở Q.11, người thường xuyên mua của xí muội Trung Quốc bảo: “Từ trước giờ tui thích loại nào thì cân 200g mang về, ăn hết lại mua nữa, chưa bao giờ mua hàng có bao bì nên không rõ lắm trong nó có chứa chất gì, có độc hại hay không. Tui cũng chưa nghe thông tin sản phẩm trên có hàm lượng chì vượt mức cho phép”.

Chủ cơ sở sản xuất bánh mứt Thành Long, với kinh nghiệm trên 30 năm trong nghề cho rằng: xí muội, trái cây làm mứt của Trung Quốc đang bán ở Việt Nam có dùng chất bảo quản. “Hàng của họ mang về để cả năm không hề hấn gì. Vì vậy nếu có chứa chất độc hại cho cơ thể, cũng từ chất bảo quản này mà ra. Bởi nếu chế biến từ muối, đường… được cho phép sử dụng, thì sản phẩm không thể có chì được”, bà quả quyết.

  • Theo SGTT

<img class=”aligncenter size-full wp-image-938″ title=”haiz2″ src=”https://hanoigreen.files.wordpress.com/2009/10/haiz21.jpg&#8221; alt=”haiz2″ width=”57″ height=”26″ /

Mẹ tôi dạy chuyện ăn

Có lẽ vì chiến tranh, mất mùa, đói kém liên miên trong lịch sử nên người Việt mình luôn gắn từ “ăn” vào nhiều chuyện nhiều khi chẳng liên quan gì đến ăn. Làm tình sao gọi là “ăn nằm”? Thái độ cư xử với nhau gọi là “ăn ở”. Cướp của giết người nhiều khi không chỉ để ăn mà để làm giàu cũng gọi là “ăn cướp”, nhận tiền để “làm chuyện không được làm hay không làm chuyện phải làm” gọi là “ăn hối lộ” (dù những ông quan tham này chuyển tiền vào tài khoản ngân hàng. hay mua nhà mua đất chứ đâu phải để ăn) …
Dù mới nứt mắt, trẻ của chúng ta đã được dạy dỗ về chuyện ăn. Học ăn trước hết rồi mới đến học nói, học gói, học mở. Nhưng xem ra chuyện ăn, hay nói theo thời thượng là cái “văn hóa ăn” không còn được tử tế như xưa. Nhiều bạn nước ngoài hỏi sao người Việt ăn nhiều thế? Họ dạo phố Sài Gòn, Hà Nội hay đến tận miền Tây Nam Bộ, cả vùng núi nghèo phía Bắc luôn thấy những quán ăn quán nhậu chật ních người ăn, từ sáng tới đêm, quanh năm suốt tháng.

Ăn và ăn. Gặp nhau ăn, chia tay nhau, ăn, đi chơi cũng phải ăn mới đáng mặt “ăn chơi”, đám cưới vui vẻ ăn đã đành, đám tang cũng phải ăn thả cửa bên cạnh xác người chết. Ăn bất kỳ chỗ nào có thể ăn. Đâu chỉ trong quán ăn mà vỉa hè, bên miệng cống, dưới gốc cây, trong chợ, ngoài chợ nơi thịt chín đặt cạnh thịt sống… Ăn như là nguồn cảm hứng vô tận mà trời đất ban cho người Việt ta để trường tồn cùng năm châu bốn bể.

Mẹ tôi con nhà Nho, thường bảo: “Phép ăn uống là phải coi trọng vì bệnh tật chui vào từ cái mồm. Nhục nhã cũng do cái mồm nuốt vào. Cho nên phải biết ăn cho đàng hoàng mới nên người được”. Theo giáo huấn của mẹ tôi thì:

Ăn cái gì? Hãy ăn cái có thể ăn được, nghĩa là những phẩm vật nuôi sống người. Không được ăn đất cát, nhựa đường, ghế ngồi, sắt thép, huân chương hay bằng tiến sĩ, thạc sĩ. Những thứ ấy ăn vào nuốt khó trôi, có nuốt được cũng không ngon mà có thể nguy hiểm đến tính mạng. Bẩn nhất là ăn hối lộ, càng không nên.

Ăn với ai? Rượu ngon phải có bạn hiền. Ngồi ăn với kẻ thù thì nguy hiểm, với kẻ xa lạ thì không ngon. Cỗ cưới được gọi là cơm bụi giá cao vì thường phải ngồi với những người không quen biết, có thể sinh bệnh đau dạ dày. Ăn với người dưới mình, người nghèo hơn mình thì phải trả tiền, tuyệt đối không được ỉ quyền để người nghèo hay người dưới “bao” mình. Họ bớt phần bánh Trung Thu của con cái đưa biếu mình vì sợ hay vì muốn nhờ vả nên có quyền khinh mình, còn gọi mình là quân khốn nạn ăn cướp cả cơm chim.

Ăn ở đâu? Tìm nơi sạch sẽ, không ăn ở cửa sau vì miếng ăn là miếng nhục, lại thiếu đàng hoàng. Không ăn trong bóng tối vì dễ nuốt phải kế gian. Không ăn ở công đường, nơi làm việc. Hạn chế ăn cơm chùa, nhất là những thứ mua bằng tiền thuế của dân.

Lời mẹ tôi dạy về chuyện ăn còn nhiều, nhớ không xuể.

Nguyễn Quang Thân/TTVH

haiz