Chuyện của teen: Có nên làm việc tốt hay không?

Thấy đôi tình nhân đèo nhau trên chiếc wave Rs chuẩn bị quẹo trái mà chân chống vẫn chưa gạt hết, Tùng phi lên nhắc. Không ngờ cả 2 “nhân” kia cùng quay sang nhìn Tùng và ré lên cười: “Bố thằng điên!”!!

Tốt quá, hóa dại mặt?!

Hoài Nguyên, một teen 11 trường Trần Nhân Tông đã phải thốt lên “Hình như trong thời buổi này, tốt quá thế nào cũng bị cho là ngu thì phải?”. Câu thắc mắc đầy ấm ức xuất phát từ một buổi chiều xung phong làm người tốt ở giữa ngã tư Lê Duẩn, Khâm Thiên. Đang đi chơi với bạn thì Nguyên thấy một bà cụ đang bám vào tay đứa cháu gái có vẻ mặt khá… lớ ngớ đứng trên vỉa hè. Có vẻ cả 2 đang muốn sang đường nhưng các làn xe cứ dồn dập, lại vừa có tàu chạy qua phố Khâm Thiên nên đường rất đông. Nguyên dừng xe, nhờ bạn trông hộ rồi chạy lại đề nghị dắt bà sang đường.

Gần như ngay lập tức, Nguyên biết hành động của mình quả là dại dột nhất trên đời. Vừa lấy tay đỡ bà cụ thì bà quay sang… hét ầm lên “Mày bỏ tay ra khỏi người tao đi!”. Cô cháu thì mất hẳn nét lớ ngớ, 2 tay chống nạnh quát: “Định móc túi bà cháu tao à? Lướt ngay!”. Giá như có cái hố gần đấy chắc chắn Nguyên cũng dám nhảy lắm. Ngượng gần chết với những người quanh đấy, Nguyên phi lên xe và vẫn còn nghe thấy giọng bà cụ the thé đằng sau: “Tử tế gì lũ chúng nó. Móc túi nhanh lắm đấy!”!

Chắc hẳn trong chúng ta, không ít bạn đã phải 1 lần bị dại mặt như Nguyên khi đem sự tốt bụng của mình ra “thể hiện” với người lạ. Không hẳn là “vác tù và hàng tổng”, các bạn teen tốt bụng chỉ muốn bỏ ra chút sức lực, hoặc chỉ là câu nói nhắc nhở cho sự an toàn của người khác, nhắc người ta cẩn thận hơn nhưng kết quả nhận được lại là sự dại mặt ê chề. Đi ngoài đường, thấy chân chống xe người ta chưa gạt hết, teen lao lên nhắc nhở thì thay vì nhận lời cảm ơn hay ánh mắt vui vẻ, nhiều teen lại chỉ “hưởng trọn”… câu chửi thề, ánh mắt cảnh giác hoặc người kia vọt ga… té thẳng. Thấy người ta bị ngã xe, đồ đạc bay tứ tung, teen chạy lại nhặt hộ hoặc dựng xe giúp thì bị vu là ăn cướp, “kền kền” lợi dụng ngã xe để thó đồ. Còn rất nhiều những cảnh trái ngang ngoài đường khiến teen nhà mình lắm lúc phải nghi ngờ, có nên tốt bụng để rồi phải dại mặt?!

Đi ngoài đường, Phan Tùng (sn1991) hay gặp nhiều người đi trước quên gạt chân chống. Bất cứ lúc nào gặp cảnh như vậy Tùng đều phi lên nhắc người ta bằng được. Chính cậu cũng đã chứng kiến một chú bị ngã xe giữa đường đông chỉ vì rẽ khi chân chống chưa gạt. Thế nhưng, có lẽ đến giờ thì Tùng đã rút ra được một bài học khá đắt, đó là chỉ nhắc người lớn, còn với xì tin hoặc các anh chị choai choai thì tốt nhất là nghỉ!

Thấy đôi tình nhân đèo nhau trên chiếc wave Rs chuẩn bị quẹo trái mà chân chống vẫn chưa gạt hết, Tùng phi lên nhắc. Không ngờ cả 2 “nhân” kia cùng quay sang nhìn Tùng và ré lên cười: “Bố thằng điên!”! Lần khác, cậu thấy một xì tin trường VĐ đi xe ga nhưng quên tắt xi nhan, cùng đường nên Tùng nhắc em ấy tắt xi nhan đi. Một câu nhắc giúp người hoàn toàn vô tư, và em kia cũng vô tư không kém, lườm Tùng từ đầu đến chân rồi buông câu: “Việc của ông à ông trẻ?”!!

Hải, teen 12 LQĐ thì lại phải dại mặt khi muốn giúp một cô ở quán ăn. Ngồi ăn bún vỉa hè nên chật chội, xe cộ để san sát nhau khó lấy. Lúc thanh toán, thấy cô này lúng túng không biết lấy xe thế nào, Hải bỏ bát chạy ra dắt hộ. Cô kia vừa trả tiền xong, ngẩng lên thấy Hải dắt xe mình thì chưa kịp hỏi han gì đã mắng sa sả: “Cậu dắt xe của tôi làm cái gì thế?”. Bà chủ quán phải dằn giọng: “Nó thấy xe chị khó lấy nó lấy hộ còn nói nữa à!”, cô này vẫn nhìn Hải bằng ánh mắt cảnh giác và bĩu môi: “Giúp đỡ gì, cứ thử xểnh ra xem…”. Bữa đó cậu bạn ăn bát bún mà thấy chán ngắt. Và Hải đã tự dặn mình “Không phải việc của mình, thì không bao giờ tốt kiểu thế này nữa”.

Có nên vì ngại mà không tốt nữa?

Bản chất con người luôn có chữ Tâm, ai cũng muốn làm việc thiện và giúp đỡ người khác bằng khả năng của mình. Kể cả với những kẻ xa lạ thì teen chúng mình vẫn rất vô tư giúp, chẳng cần phải công xá gì cho cam. Nhắc người ta gạt chân chống loại bỏ một nhân tố gây tai nạn, giúp người già qua đường hay giúp ai không may bị ngã xe, lạc đường đều là những hành động đáng khen và nên làm, thế nhưng với nhiều người, ngay cả một câu cảm ơn hay thái độ thiện chí với người vừa ngỏ ý giúp mình cũng không thể làm nổi. Điều đó đã đẩy teen mình vào cảnh phải dại mặt, và cũng vì thế mà ngại cả giúp người lần nữa.

Sau vụ tốt bụng “nhớ đời”, Nguyên đã rút ra bài học cho riêng mình là “Tốt quá, xăng xái quá cũng chỉ đem lại cái tiếng ngu”. Đi đường còn gặp nhiều cảnh tương tự, nhưng không bao giờ cô bạn dừng xe để giúp ai nữa. “Biết đâu người ta cần giúp mà xông vào? Trừ khi là bạn bè hoặc người thân, còn với người lạ thì tốt nhất cứ tránh thì hơn!”.

Hải thì lại hoàn toàn mất lòng tin về thứ gọi là lòng tốt, và cách mà người ta đối xử với sự tốt bụng của cậu. Với bạn bè, tốt quá, nhiệt tình quá thì bị lợi dụng triệt để. Ngay cả với người ngoài cũng bị nghi ngờ, lắm lúc còn bị mắng oan như hôm đi ăn bún. Chẳng lẽ con người cứ phải sống thờ ơ, lạnh nhạt và vô tâm với người khác thì mới là “phải đạo” sao?

Làm việc tốt là một điều đúng. Mà đã là điều đúng thì tại sao lại không nên làm? Chỉ mong rằng không vì những “con sâu vô duyên” mà lòng tốt của teen mình bị phai nhạt dần, đừng ngại làm điều tốt kể cả những điều nhỏ nhặt nhất, teen nhé!

kenh14.vn/Giới thiệu bởi: phapsu.com

DecorXanh: Gấp túi từ giấy báo cũ

Mới đây, HNX nhận được ý kiến đóng góp của bạn Nguyễn Lan về việc tận dụng giấy báo cũ để làm túi đựng đồ thay cho túi ni lông.

Bạn Nguyễn Lan đã chụp ảnh cách làm túi giấy và gửi đến chia sẻ cùng bạn đọc của HNX. Nguyên liệu cần có chỉ là giấy báo kích cớ tùy ý, hồ dán hoặc băng dính.

Cách làm như  sau:

Ngoài ra, chúng mình cũng sưu tầm được cách làm túi giấy có quai để xách nữa. Túi làm theo cách này khá chắc chắn và tiện, lại độc đáo nữa. Để làm túi này, ngoài giấy báo cũ, hồ dán hoặc băng dính thì bạn còn cần một loại dây tùy ý để làm quai túi nữa,ở đây chúng mình dùng dây thừng.

Cách làm như ở video này nhé :

Túi đã hoàn chỉnh:


Cảm ơn bạn Nguyễn Lan rất nhiều về đóng góp của bạn.

Ý tưởng của bạn Lan là nhóm  tự dán túi giấy bằng sách báo cũ với nhiều kích cỡ để cho các cô bác bán hàng khô. Họ có thể dùng những túi giấy này để đựng các loại đậu, đỗ này thay vì dùng túi ni lông. Ban đầu, nhóm có thể tặng họ để khuyến khích họ dùng loại túi này. Về sau, mình có thể bán với giá rẻ, hoặc thoả thuân với họ có thể đổi giấy báo lấy túi.  Nếu làm được như vậy thì sẽ giảm được rất nhiều số lượng túi ni lông thải ra môi trường, lại tái sử dụng được giấy báo cũ nữa.


Ý kiến của các bạn thế nào ?

11 tuổi đã giúp đỡ hàng trăm bé gái mồ côi

Thật khó tin khi một đứa trẻ 11 tuổi lập ra một tổ chức phi lợi nhuận. Nhưng đó là những gì cô bé Ana Dodson (bang Colorado, Mỹ) đã làm sau khi em cùng mẹ nuôi về thăm lại nơi mình đã sinh ra ở Peru vào năm 2003.

Ana (bìa phải) trong trang phục truyền thống của Peru – Ảnh: DoSomething.org

Trong bốn năm qua, Tổ chức Peruvian Hearts (Những trái tim Peru) do Ana thành lập đã hỗ trợ trẻ mồ côi Peru tổng cộng 100.000USD.

Hôm qua 13-10, Ana (15 tuổi, học lớp 10 Học viện Colorado) được trao giải thưởng thường niên Caring Institute vinh danh những cá nhân tích cực quảng bá giá trị của sự chăm sóc, đoàn kết và dịch vụ công. Ana là một trong mười người Mỹ được trao giải thưởng này.

Ana cho biết cô không bao giờ đề nghị được công nhận về những gì mình làm, song cô rất chào đón giải thưởng Caring Institute bởi nó sẽ khiến nhiều người quan tâm hơn đến Tổ chức Peruvian Hearts.

Ana cho biết sứ mệnh giúp đỡ trẻ em Peru của cô là một cam kết suốt đời, xuất phát từ việc cô nhận biết nếu bố mẹ nuôi không nhận nuôi cô thì cảnh ngộ của cô cũng chẳng khác gì các em nhỏ khác ở Peru.

Ana là con nuôi của ông bà Judith và Rocco Dodson. Khi mới 3 tuổi Ana được bố mẹ nuôi mang về Mỹ sau khi mẹ ruột cô qua đời. Năm Ana 11 tuổi, mẹ nuôi dẫn cô về thăm lại trại mồ côi Hogar ở thành phố Cusco (Peru). Trong chuyến thăm đó, Ana và mẹ nuôi mang tặng gấu bông và sách cho các em nhỏ, nhưng cô nhanh chóng nhận ra các em còn cần nhiều hơn thế.

Ana bắt đầu thu thập đồ dùng học tập để gửi cho các em nhỏ ở Peru và khởi động phong trào kết bạn qua thư giữa các bạn trong lớp học tiếng Tây Ban Nha của mình và các bạn ở trại mồ côi. Rồi Ana bắt đầu gây quỹ bằng cách vận động bạn bè, người thân và các tổ chức địa phương hỗ trợ trẻ em Peru.

Tiếp đó, Ana thành lập Tổ chức Peruvian Hearts nhằm giúp đỡ các bé gái mồ côi ở trại mồ côi Hogar. Mục tiêu của Ana là giúp các trẻ mồ côi ở đây được học hành, có cơm ăn, áo mặc và trên hết là có hi vọng về một tương lai tốt đẹp.

Khi được đề nghị gửi lời khuyên cho các bạn gái cùng độ tuổi, Ana nói rằng các bạn gái nên làm theo những gì con tim mách bảo và kiên định với những gì mình đam mê. “Nếu bạn theo đuổi ước mơ của mình và thực hiện từng bước nhỏ thì những điều lớn lao sẽ xảy đến trong đời bạn“, Ana kết luận.

Đến nay, Peruvian Hearts đã thực hiện được các mục tiêu đó của Ana. Tổ chức này có chương trình học bổng, chi trả tiền mua đồng phục, đồ dùng học tập và học phí cho các bạn nhỏ mồ côi. Tổ chức Peruvian Hearts còn gửi truyện thiếu nhi cho các em và bố trí một nhân viên gia sư đến trại mồ côi hỗ trợ các em trong học tập.

Peruvian Hearts cũng xây dựng các nhà kính ở trại mồ côi để các bạn nhỏ trồng rau, đồng thời mua gà để nuôi lấy thịt và trứng. Chưa hết, Peruvian Hearts còn mua một lò làm nến để thành viên trại mồ côi làm nến bán lấy tiền.

Hiện Peruvian Hearts cung cấp thực phẩm cho khoảng 700 em nhỏ và đang thực hiện một dự án cấp thức ăn mới.

Dù rất bận rộn với Tổ chức Peruvian Hearts, Ana còn làm tình nguyện viên cho chiến dịch Stop Child Poverty nhằm nâng cao nhận thức về cảnh nghèo của trẻ em khắp thế giới.

Ana dự định sau khi tốt nghiệp trung học sẽ học đại học ngành nghiên cứu toàn cầu và tiếp tục theo đuổi đam mê làm từ thiện và các dịch vụ cộng đồng.

Không phải đến tận bây giờ Ana Dodson mới được vinh danh về những nỗ lực của mình. Cô đã được trao nhiều giải thưởng, trong đó có giải thưởng Gloria Barron dành cho những anh hùng trẻ tuổi, giải thưởng Kids With Heart (Những trẻ em nhân hậu)… Trước đây, kênh truyền hình CNN đã làm phim tài liệu về Ana như một anh hùng trẻ tuổi.

THƯƠNG VŨ (Theo The Denver Post/Myhero)

Những điều trông thấy: Chuyện trong quán ăn

Bữa ăn trưa. Đa số thực khách là công chức. Mọi người ăn uống nói cười vui vẻ, kể chuyện cơ quan, chuyện những chính sách mới, chuyện Tây chuyện Tàu. Cũng như muôn vàn các bữa ăn tụ tập đồng nghiệp trên toàn thế giới thôi. Tuy nhiên điểm khác biệt là:

+ Dùng nhiều rượu bia: Cho dù là bữa ăn trưa và ta biết là sau đó họ sẽ trở về công sở làm việc, nhưng họ uống nhiều bia lắm, mặt mũi ai nấy sáng bừng, đỏ rực, có hơi men vào thì câu chuyện rôm rả lắm, lắm lúc mọi người còn hứng khởi “zô, zô” rất sôi nổi. Ở nước ngoài những bữa ăn trưa cùng đồng nghiệp, hoặc thậm chí cùng bạn bè thì người ta tuyệt đối không dùng rượu bia vì nguyên tắc là không mang bộ mặt đỏ bừng vì hơi men đến cơ quan làm việc, và khách hàng, đối tác sẽ không thể/ không muốn trao đổi công việc nghiêm túc với người đang ngất ngây hơi men. Nếu muốn uống bia rượu với nhau thì hãy uống vào bữa tối sau khi kết thúc giờ làm việc.

+ Vứt rác khắp nơi: Giấy ăn, xương xẩu được thải ra tràn ngập bàn ăn và sàn nhà. Lỗi có thể do nhà hàng, người ta có thể đặt một thùng rác nho nhỏ xinh xinh cạnh mỗi bàn ăn cho khách vứt giấy ăn, giấy lau bát vào đó, và có thể đặt một vài cái thố cạnh bàn ăn cho khách bỏ xương xẩu, những gì không ăn được vào thì khách có thể cùng bỏ vào đó thay cho để bừa bãi trên bàn ăn, hoặc vứt thẳng xuống nền nhà.

Trong khi chờ đợi những nhà hàng văn minh như thế thì tôi trộm nghĩ rằng: mỗi khi dùng giấy ăn xong thay vì vò qua và vứt xuống sàn nhà, hãy để thẳng lên bàn thành một đống nho nhỏ. Bạn có thể dành ra chừng 30 giấy gấp lại, vuông vắn, để gọn gẽ trước mặt bạn để có thể dùng thỉnh thoảng vệ sinh cho đôi tay khi cần, hoặc bạn có thể hỏi mượn thêm một cái đĩa, bát to đặt ở góc nào đó tiện cho bạn và mọi người bỏ xương, những thứ không ăn được vào đó…Nếu mà bạn và những bạn bè cùng ăn với bạn làm như thế thì nhân viên nhà hàng sẽ dọn dẹp rất nhanh, và khi có khách mới bước vào thì họ vẫn càm thấy sạch sẽ, gọn và điều này tạo cảm giác tốt cho một bữa ăn ngon sắp tới.

+ Những âm thanh không nên có:

  • Sự ồn ào quá mức khi mọi người cụng ly, hay là tán đồng điều gì đó, sôi nổi nói chuyện:  đồng ý đã gặp nhau ăn uống thì phải vui hết mình, tuy nhiên trong quán ăn không chỉ có bạn và những người bạn của bạn, vì thế hãy chia sẻ không gian cho người khác, bạn nhé;
  • Âm thanh của việc ho hắng, khạc nhổ: đây là những âm thanh rất ảnh hưởng đến vị giác của người khác nhất là lúc đang đói và muốn dùng một bữa ngon. Vì thế để chia sẻ và giữ gìn niềm vui trọn vẹn với người khác, tôi thiết nghĩ chúng ta nên cố gắng xử lý những vấn đề rất cá nhân đó ở trong phòng vệ sinh, ở ngoài nhà hàng nơi văng người…

+ Một số cử chỉ: thường ăn xong mọi người hay phải xỉa răng hay chiêu một ngụm nước. Khi chiêu một ngụm nươc lắm khi một cách vô tình người ta hơi hơi có vẻ như muốn tranh thủ súc miệng hay sao đó, và khi xỉa răng thì sẽ xỉa một cách công khai không cần che giấu. Vâng đó là việc tự nhiên, việc cá nhân. Nhưng có lẽ sẽ hay hơn nếu ta chiêu ngụm nước nhẹ nhàng, và khi xỉa răng thì nhớ che miệng hoặc làm việc đó một cách kín đáo, dù gì nhà hàng cũng là chốn công cộng, nhiều người nhìn thấy bạn đấy. Sự lịch sự, sang trọng, nếu bạn quan tâm, thì có thể chính là từ những cử chỉ nho nhỏ thế này đấy.

Hồng Lĩnh

Phải phạt cái tội làm hư dân

Trong Đại Đường Tây vực ký, nhà sư Đường Huyền Trang ghi lại ấn tượng sau khi đi qua 138 nước nằm giữa Trung Hoa và Ấn Độ (có thời gộp chung là Tây vực). Đoạn tổng thuật về địa khu Tốt Lợi kể: “Người Tốt Lợi phong tục kiêu ngoa, chuyên môn lừa đảo, tham lam hám lợi, giữa cha con với nhau cũng tính toán hơn thua chẳng cần người tốt kẻ xấu, cứ nhiều tiền là được quý trọng… Cư dân một nửa làm ruộng, một nửa chuyên đi trục lợi”.

Tôi ghi lại đoạn này bởi lẽ nó góp phần gạt đi trong đầu một phân vân khi nhận thức. Từ nhỏ bọn tôi đã được học rằng chỉ có các cá nhân (nói đúng và thật là : tư bản) xấu, chứ nhân dân lao động nơi đâu cũng tốt.

Hóa ra không phải vậy! Tùy hoàn cảnh mà con người biến đổi. Và là biến đổi trên diện rộng. Tục ngữ ta xưa cũng có câu “bạc như dân, bất nhân như lính”. Đọc lại lịch sử thấy nhận xét chua chát đó không hoàn toàn sai.

Thế còn bây giờ? Một lần, chập choạng tối, tôi đang đi trên đoạn đường gần ngã tư Hàng Chiếu – Đồng Xuân, Hà Nội thì gặp mưa, đành tính chuyện lánh tạm vào một mái hiên. Bất ngờ nghe người ở trong nhà nói hắt ra:

– Biến đi cho người ta còn bán hàng.

Trời ơi! Con người đô thị bây giờ càn rỡ và bất nhân ngoài sức tưởng tượng!

Ở các tỉnh xa, các vùng kinh tế, thì sự hư hỏng lại mang sắc thái khác. Có lần trên một tờ báo, đọc thấy tin ở huyện Tam Nông, Đồng Tháp nhiều người lấn chiếm đất công, rừng công, bất tuân pháp luật. Lần khác xem ti vi, lại thấy dân một xã của Quảng Trạch, Quảng Bình đua nhau chặt rừng phòng hộ ven biển bán cho tư thương, huyện xã đã tìm đủ cách ngăn chặn nhưng không nổi. Đủ chuyện đã xảy ra, dân ăn cướp, dân ăn cắp, dân ăn vạ, dân xà xẻo của công và tiếp tay cho kẻ xấu, dân làm hại lẫn nhau… thiên hình vạn trạng không xếp loại được.

Không phải chỉ trong sách vở nhà trường mới có lối khái quát vậy, mà sự thực là suốt thời chiến tranh, nhân dân lao động đã là những con người thuần hậu, chịu thương chịu khó, hướng về điều thiện và muốn sống theo pháp luật. Chắc chắn sự thay đổi diễn ra hôm nay “không thuộc về bản chất”. Vấn đề còn lại là cắt nghĩa tại sao lại xảy ra cái chuyện chẳng ai muốn đó?

Trở lại việc dân ở huyện Tam Nông, Đồng Tháp nói trên. Đọc kỹ các bài viết liên quan thì thấy trước khi dân hư có chuyện ông phó chủ tịch huyện phá rừng. Người dân chung quanh thấy ông cán bộ to hành xử như trên (chặt tràm đào ao làm thành lãnh địa riêng), bảo nhau ùa vào làm bậy.

cong-quy

Đây cũng là diễn biến thấy ở nhiều nơi khác. Trong phần lớn trường hợp, tình trạng dân hư liên quan tới hiện tượng nhức nhối là chuyện cán bộ kiếm chác vô nguyên tắc, tư lợi vô cảm, gộp chung là thoái hóa biến chất. Đáng lẽ phải gương mẫu tuân thủ pháp luật thì họ lại tự đặt mình cao hơn luật, phá luật để trục lợi.

Trước mặt người dân lúc ấy, lý tưởng như bị xúc phạm. Người ta không thể thờ ơ và dễ bảo mãi. Về mặt triết học có thể bảo con người bắt đầu rơi vào hư vô. Chúa đã chết rồi! Ai muốn làm gì thì làm! Bởi cảm thấy trên đời này không còn cái gì là thiêng liêng, họ rơi vào liều lĩnh phá phách một cách hung hãn. Những cái xấu sẵn có mà bấy lâu họ kìm nén, được lúc vùng lên quẫy lộn. Tự cho phép mình hư! Nhìn nhau để yên tâm mà hư! Khuyến khích nhau hư thêm, càng đông người hư càng thích! Sự bùng nổ lúc này là theo lối dây chuyền, không gì có thể giữ con người lại nữa.

Ta chưa có thói quen đánh giá bộ máy quan chức nên tưởng là khó. Sự thực khá đơn giản. Muốn biết giới quan chức một địa phương ra sao, cứ xem dân ở đấy thì biết. Dân ngoan làm ăn tử tế tức là bộ máy làm việc tạm gọi là chấp nhận được, người ta còn tin. Còn dân hư, nhất định là những người quản lý họ có vấn đề, không tham nhũng thì cũng kém cỏi trong quản lý. Chỉ cần chịu tìm sẽ thấy ai có lỗi.

Tòa án thường chỉ xét những tội cụ thể. Nhưng tôi tưởng tất cả các quan chức một khi hư hỏng, ngoài hành vi phạm pháp, còn phải xét thêm một tội nữa: Tội ngấm ngầm thúc đẩy dân làm bậy. Tội làm hư dân.

Quý I năm nay, NXB Tri thức đã cho in một cuốn sách thuộc loại kinh điển. Đó là cuốn Chính thể đại diện của John Stuard Mill (nguyên bản được viết từ năm 1861). Ở trang 82, tôi đọc được một câu đại ý như sau “Người ta phán xét một chính thể thông qua tác động của nó lên con người. Cụ thể là có thể và nên xét xem nó tạo nên những công dân như thế nào, nó làm cho dân tốt lên hay xấu đi”. Đúng là có liên quan tới vấn đề chúng ta đang bàn.

Vương Trí Nhàn

Bài đăng trên Thời báo KTSG