Cô bạn Việt Nam của tôi đáng yêu quá!

8h, cô bạn đưa tôi đi một vòng tham quan thành phố vì đây là lần đầu tiên tôi sang Việt Nam. Đèn vàng, cô đưa tay tắt máy xe. Sao lại phải làm thế?

Anh thấy một rừng xe trước mặt mình không? Mình không thể chạy tiếp được vì còn phải chờ đèn vàng, rồi đèn đỏ. Những lúc thế này em thường tắt máy để tiết kiệm xăng ấy mà!” – bạn tôi giải thích. Ừ nhỉ.

Chẳng biết làm thế thì cô bạn tôi tiết kiệm được bao nhiêu, nhưng nếu ai cũng làm thế thì một khối lượng lớn nhiên liệu của rất nhiều xe trên đường phố Sài Gòn (mà tôi thấy hình như đường nào cũng đông) không bị đốt lãng phí. Hơn thế nữa, máy không nổ thì xe không xả khói, không tham gia gây ô nhiễm môi trường.

Tắt máy xe những lúc đường kẹt cứng cũng là một cách tiết kiệm – Ảnh: N.C.T.

10g, sau khi được cô bạn chiêu đãi một bữa điểm tâm “phở bình dân”, cà phê đường phố (ngồi bên đường), chúng tôi đi tiếp. Bỗng cô dừng lại, móc điện thoại gọi hết cuộc này đến cuộc kia khiến tôi… phát ghen.

Cuối cùng cô quay lại cười, nói như không có gì xảy ra: “Ta đi tiếp nhé!”. Chuyện gì vậy? “Trưa tới nơi rồi mà đèn đường còn sáng trưng. Lúc nãy em gọi tổng đài xin số điện thoại của công ty chiếu sáng rồi gọi cho công ty đề nghị họ tắt đèn ấy mà. Vả lại hoạt động suốt thế này mình còn… hỏng, huống chi cái đèn”.

Thì ra vậy. “Nhưng em đã tốn tiền điện thoại và suýt nữa là… mất người yêu đấy nhé” – tôi giả vờ giận. Vậy mà cô bạn vẫn nhe răng cười hì hì: “Tốn mấy ngàn điện thoại có bao nhiêu nhưng đỡ tốn điện, đỡ hư đèn, còn người yêu vẫn ngồi sau lưng đấy thôi, có mất đi đâu mà lo!”. Tôi đành chịu thua cô bạn. “Ở TP này ai cũng có ý thức tiết kiệm như em chứ?” – tôi hỏi. Cô lại cười: “Không phải “ai cũng” đâu, có khi làm như em còn bị nói là làm chuyện tào lao, là “rảnh quá” đấy”.

Sao thế nhỉ? Chắc tôi phải xin gia hạn visa, ở lại mấy tuần nữa để tìm hiểu thêm về đất nước, con người của các bạn và để biết thêm cô bạn Việt Nam dí dỏm, đáng yêu của tôi còn… tiết kiệm cái gì nữa. Và vì sao khi tiết kiệm, một hành động đáng khích lệ, thì bị nói là làm chuyện… tào lao?

R. WILLIAMS/TTO

Túi nilon được làm từ rác thải bệnh viện!

Tác hại của túi nilon đối với môi trường là chuyện “biết rồi khổ lắm nói mãi” với người tiêu dùng. Nhưng bạn có biết những túi nilon vẫn thường được dùng để đựng cả đồ ăn, thức uống hàng ngày mang theo biết bao nhiêu hiểm họa ?

Nơi được coi là thủ phủ cung cấp túi ni lông lớn nhất cho toàn Miền Bắc là xã Minh Khai tên thường gọi là làng Khoai huyện Như Quỳnh nơi giáp ranh giữa Hà Nội và Hưng Yên và Làng Triều Khúc Hà Nội.

Quy trình để tạo nên túi ni lông là từ  các túi phế thải, xi lanh bệnh viện cho vào máy tái chế thành hạt nhựa rồi lại đưa vào máy thổi thành túi ni lông.

Nguyên liệu để làm túi có rất nhiều loại, loại xịn nhất là các hạt nhựa xuất khẩu từ Arập Xeut giá mua vào khoản 18.000-20.000đ/kg. Tiếp đến là các hạt nhựa được làm từ túi ni lông rác thu mua có giá khoảng 13.000-15.000đ/kg. Một số loại hạt nhựa làm từ đồ phế thải “hạng bét nhất”.

Đặc biệt có những túi ni lông được làm từ xilanh y tế, loại này có màu xanh đậm có giá dưới 10.000đ/kg. Vậy nên khách hàng muốn mua với giá nào chủ hàng cũng OK vì chỉ cần pha trộn các loại hạt nhựa là giá cả thành phẩm sẽ thay đổi. Và đáng sợ nhất là theo những công nhân đứng máy ở đó nói rằng loại hạt nhựa được làm từ xilanh phế thải từ bệnh viện đều có mặt trong mọi loại túi ni lông mà chúng ta dùng hàng ngày

“Nếu không pha trộn thì làm sao các chị có thể mua được túi ni lông chỉ với giá 10-15.000 đ/kg như hiện nay” –  một công nhân đứng máy giải thích. Nghĩa là khi sử dụng túi ni lông mà chắc chắn là mỗi gia đình chúng ta mỗi ngày dùng không dưới dăm chiếc thậm chí dùng để đựng thúc ăn, chúng ta hoàn toàn có thể đang tiếp xúc với rác thải bệnh viện, thứ rác thải lắm hiểm hoạ nhất.

Còn lí do gì nữa mà chưa “Nói không với túi nilon” ? – loại túi tiện vài phút nhưng để lại mối họa trăm năm.

Thông tin bên lề:

– Gần đây, hệ thống siêu thị Metro khởi xướng chương trình “Siêu thị Metro cùng khách hàng bảo vệ môi trường”, bằng cách bán cho khách hàng những chiếc túi được làm từ sợi tổng hợp có thể sử dụng nhiều lần với giá 7.000 đồng thay cho những chiếc túi nilon mỏng phát miễn phí . Chương trình được đánh giá là thành công, mặc dù ban đầu đã vấp phải nhiều phản ứng không đồng tình từ khách hàng.

– Sở Tài Nguyên- Môi trường TP HCM đề xuất thu thuế sử dụng túi ni-lông,  nhằm thay đổi hành vi sử dụng và tạo thêm nguồn kinh phí hỗ trợ việc giải quyết các vấn đề liên quan đến chất thải. Mục tiêu là từ năm 2015 trở đi, dự kiến sẽ ban hành quy định cấm phân phối miễn phí túi ni-lông ở các siêu thị, trung tâm thương mại, cửa hàng, chợ, điểm bán lẻ…

  • Tổng hợp từ báo Khoa học & Đời sống và VNN