Dõi bóng cây chỉ thấy bóng mây

Hà Nội từng tự hào là một thành phố xanh. Một niềm tự hào theo quán tính, bởi mật độ cây xanh trên đầu người của Thủ đô mỗi ngày một giảm.

Mà cái sự giảm màu xanh ở Hà Nội không chỉ thể hiện trên diện tích cây xanh, mà cả trong ý thức gìn giữ màu xanh của người dân thành phố.

hn1-366x400

Đâu rồi màu xanh Hà Nội...

Sưa, một loài cây khá đặc trưng của đường phố Hà Thành, trong hai năm qua liên tục bị đốn hạ. Sự bạc phận của loài cây này có một phần nguyên nhân xuất phát từ mức độ quý hiếm khiến nó trở thành mục tiêu của những kẻ hám tiền. Song, với những loài cây khác, dù chẳng để làm gì thì người ta vẫn thẳng tay triệt hạ không thương tiếc.

Những hàng cây trên đường Trần Phú bị đóng đinh câu rút bởi hàng trăm tấm biển quảng cáo: “khoan cắt bê tông”, “sửa nhà, chống thấm, dột”, “nội thất…” mỗi tấm kích cỡ chừng 40cm2, chủ yếu được làm bằng tôn, chữ viết sơn đỏ, kèm số điện thoại di động. Tình trạng tưới nước sôi, thậm chí là a xít để giết cây cũng diễn ra phổ biến chỉ nhằm mục đích có thêm một chút diện tích để đỗ xe trên vỉa hè. Người ta giết hại cây xanh một cách hồn nhiên, không hề có một chút cảm giác tội lỗi.

Một số hình ảnh cây xanh bị “hành xác”:

images1345269_anh3_CMS

Cảnh thường gặp dọc đường Láng

images1345273_anh4_CMS

Một cây "đèo bòng" 2 biển quảng cáo (ảnh chụp trên đường Xuân Thủy)

images1345279_anh6_CMS

Điểm quảng cáo lý tưởng cho các cửa hàng nước trong mùa hè nóng... (ảnh chụp tại Công viên Thủ lệ)

images1345397_trobienqc_doc

Một thân cây mà có tới 5 biển quảng cáo khác nhau (ảnh chụp trên đường Nguyễn Trãi)

Cây xanh chết dần vì sự thiếu ý thức, vì lòng tham của người dân là điều không khó hiểu. Song, đáng buồn hơn là chính những cơ quan chức năng của thành phố, và những người luôn thể hiện bằng lời tình yêu đối với Hà Nội cũng không thực sự quan tâm đến số phận của cây xanh.

Hà Nội, thành phố ngàn năm, nơi mà mỗi góc phố, mỗi mái nhà đều là một di sản, nhưng cả thành phố có chính xác bao nhiêu cây cổ thụ cần được gìn giữ thì không ai biết, không có một hồ sơ cụ thể. Việt lập một bộ hồ sơ lý lịch cây cổ thụ Hà Nội không phải là điều quá khó khăn. Đôi khi, người ta chỉ cần một tình yêu thực sự. Bằng chứng là ở Hưng Yên đã từng có ông Nguyễn Phúc Lai, nguyên giám đốc Sở văn hoá thông tin tỉnh từng cất công điều tra, chụp ảnh, viết bài giới thiệu về tất cả những cây cổ thụ đẹp trong toàn tỉnh. Công trình của ông Lai, dù chưa thật công phu, nhưng qua công trình đó, ít ra người ta cũng có đủ cứ liệu để theo dõi tình trạng của những lão mộc.

Điều đó, tiếc thay lại chưa từng được một cơ quan nào của Hà Nội, hoặc một nhà Hà Nội học nào đề cập, dẫu có rất nhiều người lên tiếng rằng “tôi yêu Hà Nội, tôi luôn trăn trở với văn hoá Hà Nội…”

Tình yêu Hà Nội có lẽ quá lớn lao, nên người ta ít nghĩ đến những hành động cụ thể, những chi tiết nhỏ nhặt, đời thường, càng không màng đến số phận của cỏ cây. Có lẽ vì vậy, mỗi ngày người Hà Nội ngửa mặt nhìn bóng cây mà sẽ thấy nhiều thêm bóng mây.

  • Lão Phạm (Báo TNVN)

haiz21