Từ khủng long thành..thạch sùng, rồi thành ..hoa hậu

Hiệu Minh Blog

Từ vị ngọt

Người bạn kể thời đi học phổ thông phải trọ học, mẹ gửi cho gói mì chính bé tý rất quí. Bà dặn, thỉnh thoảng pha vài hạt với nước đun sôi, uống cho bổ óc, học bài nhớ lâu.

Dân ta nấu ăn cần bột ngọt. Canh, xúp, món sào phải có vài thìa, phở, bún, lòng lợn, rồi bột cho trẻ sơ sinh phải có chút chút ngọt mới ngon.

Thời bao cấp, chàng nào đi công tác nước ngoài, mang tặng gói mì chính cho bà mẹ của bạn gái thì chắc chắn những nụ hôn buổi tối sẽ lịm đời vì…ngọt. Chàng rể lắm tiền, giỏi giang được gọi là “mì chính cánh”.

Vedan phát triển được tại Việt Nam là vì thế.

Đến vị đắng và khôi hài

Sông Thị Vải và Vedan được vinh danh. TPO

Vedan mang lại vị ngọt cho đất nước này nhưng đem cả vị đắng cho môi trường sống và mùi mặn chát cho sự phát triển.

Sau 14 năm “tồn tại và phát triển”, năm ngoái mới “phát hiện” Vedan đã xả nước thải “bức tử” sông Thị Vải, gây thiệt hại khủng khiếp cho môi trường và hàng chục ngàn hộ dân sống ven bờ.

Hồi đầu tháng 9, Hội Nông dân các tỉnh bị ảnh hưởng đã đề nghị Vedan hỗ trợ 596 tỷ đồng vì dựa vào 11 ngàn đơn kiện. Hiện nay, Vedan vẫn chưa bồi thường một đồng nào.

Trách nhiệm của người sản xuất đối với môi trường chỉ ở mức vừa phải. Với họ, lách luật để kiếm lời quan trọng hơn là chứng chỉ đạo đức. Đạo đức được hiểu là, mang 5 triệu đến cho NATUSI, sẽ được vinh danh.

Thế nên đùng một cái, Vedan được giải thưởng “Sản phẩm chất lượng an toàn vì sức khoẻ cộng đồng năm 2009”. Chuyện khôi hài đáng ghi vào Guiness.

Quan trí và sự vô cảm.

Hãy bỏ qua chuyện “những mì chính cánh” của đất nước như bà Nguyễn Thị Sinh, Giám đốc NATUSI, ông Nguyễn Quân, Thứ trưởng hay mấy vị liên quan đang lấp liếm về chuyện ai chịu trách nhiệm trao giải thưởng “nhầm”. Mới hôm qua, lại có chuyện NATUSI đổ tội cho cô đánh máy, sao mà giống ai đến thế. Xem kỹ phỏng vấn, dễ nhận ra họ còn xứng đáng với bộ “cánh” trong thế giới này.

Cũng không bàn chuyện kinh phí thu được qua 100 giải thưởng, mỗi bên nhận phải nộp vào 5 triệu, 100 giải tương đương với 500 triệu, dù không ít câu hỏi, 500 triệu kia đi đâu. Rồi số tiền khổng lồ mà mỗi đơn vị lên sân khấu “tự nguyện” ủng hộ đồng bào bão lụt đã thực sự đến với dân vùng thiên tai hay vẫn đang đợi ở đâu đó.

Tại sao các bộ ngành liên quan lại dính vào vụ này vẫn là câu hỏi bỏ ngỏ.

Nguồn cơn sâu xa hơn đó là quan trí có hạn, ngồi nhầm ghế, sự vô cảm của họ đã đến mức báo động.

Xem trả lời báo chí quanh co cũng biết là các vị rất hạn chế năng lực, kể cả năng lực…nói dối.

Ngồi nhầm ghế nên mới không hiểu rằng giải thưởng cho Vedan là cấp chứng chỉ cho công ty bột ngọt này giết dòng sông Thị Vải thêm một lần nữa. Trừ phi ít văn hóa đọc, không xem báo, không ngóng tivi đưa tin về Vedan phá hoại môi trường sống cả năm nay.

Vô cảm là vì hàng trăm ngàn nông dân nghèo khổ đôi bờ Thị Vải đang kỳ kèo giá đền bù với Vedan thì quan chức nhà ta vinh danh công ty phá hoại môi trường tại Nhà hát Lớn TPHCM tối 11/10, “sống chết mặc bay, tiền thầy bỏ túi”.

Nhớ lại năm trước, một vị Bộ trưởng tuyên bố : “Đối với Vedan không thể châm chước một điều gì. Doanh nghiệp này đã gian dối ngay từ khi xây dựng nhà máy nên phải xử lý đến cùng. Vedan đã vi phạm đạo đức kinh doanh, vi phạm đạo đức đối với môi trường và lừa dối pháp luật Nhà nước Việt Nam. Tôi theo đuổi Vedan từ năm 1997, họ lừa dối và xảo quyệt khi đổ một tấn chất thải sau lên men vào rừng cao su, người dân được 100.000 đồng và tung tin là có lợi cho cây trồng. Rồi lại thông tin, chất sau lên men tạo rong biển, thức ăn cho cá rồi đổ ra biển Vũng Tàu”.

Nhiều người tin ông biết từ năm 1997. Thế mà 11 năm sau, dân…phát hiện, ông mới…phát biểu. Đã làm quản lý cao cấp, là người cầm cân nẩy mực cho môi trường đất nước, biết Vedan “vi phạm đạo đức, vi phạm pháp luật, lừa dối, xảo quyệt”, sao nỡ để họ “giết” Thị Vải 11 năm mới định…“xử lý”. Trong suốt thời gian ấy, cơ quan ông ngủ hay sao.

Rồi ông đòi đi đến cùng…

Từ khủng long đến thạch sùng và thành…hoa hậu.

Nhưng sau một năm, vụ Vedan bắt đầu như…”khủng long” và bây giờ thì gần như…”thạch sùng”, vì những bất cập của luật lệ, né tránh, đùn đẩy trách nhiệm “phán quyết” của những cơ quan quản lý. Nông dân đang tự đi kiện, quan chức nói là khó vì cơ chế.

Còn nàng “thạch sùng” nhả nọc độc vào sông Thị Vải ngang nhiên thành “hoa hậu môi trường”, được vương miện “Vì sức khỏe cộng đồng 2009”.

Xin có lời rằng, chiến lược bảo vệ đất nước, xây dựng non sông, bảo vệ con người, bảo vệ môi trường thuộc về những người cầm cân nẩy mực. Trách nhiệm của dân là đi theo các vị. Nhưng đôi lúc nghe người ta đùn đẩy hay phát biểu trước công chúng, có người bỗng “đỏ mặt” như một blogger nhận xét.

Đó chỉ là phần nổi rất nhỏ của tảng băng chìm về “quan trí” và thực trạng đất nước mà giới truyền thông vẫn coi là cấm kỵ và nhậy cảm.

Hay đó là “dân trí” nên tác giả bài viết này và cả bạn đọc cần mì chính để bổ não như bạn học năm xưa.

Viết tới đây, tôi muốn dừng lại vì không còn tâm trí cho entry. Trong miệng bỗng dâng lên vị ngọt của mì chính, mùi đắng ô nhiễm của sông Thị Vải bay lên, và chua chát hơn cả là sự “nhầm chỗ” kéo theo vô cảm đã kìm hãm sự phát triển, mới có chuyện khôi hài trong lễ “vinh danh”.

  • Theo Blog Hiệu Minh

haiz21

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: