Sinh ra ở đâu mà ai cũng đổ khùng

Nguyễn Quang Lập/Blog Quê choa

nguồn: blog Quê choa

Bây giờ các sông đã sinh ra các anh hùng ấy đã chết, đang chết và sẽ chết. Chẳng những thế, chính chúng là nguyên nhân huỷ diệt con người. Cứ vào google gõ ba chữ sông ô nhiễm là hiện ra hàng mấy chục trang liền nói về các dòng sông ô nhiễm. Từ Nam ra Bắc không sông nào không ô nhiễm bởi vì không sông nào lại không có các nhà máy và khu công nghiệp đang mọc lên như nấm.

Tôi nhớ từ năm 1990, khi nền kinh tế thị trường bắt đầu phát triển, dân đã kêu về nạn ô nhiễm các dòng sông, đến nay ngót nghét hai chục năm tình trạng ấy chẳng những giảm đi mà càng ngày càng trầm trọng hơn.

Vì sao thế nhỉ? Thôi không hỏi thế nữa, đã bao nhiêu người hỏi thế rồi, vả có hỏi cũng sẽ nhận được những sự giải thích khiến ta đổ khùng mà thôi.

Sông Thị Vải bị công ty Vedan thả nước thải gây ô nhiễm làm cho hàng chục ngàn hộ dân sống dở chết dở, thì sản phẩm của nó vẫn đựơc trao giải thưởng vì sức khoẻ cộng đồng. Một ông thứ trưởng còn nói Sản phẩm của Công ty Vedan VN không có tội. Quy trình, công nghệ sản xuất gây ô nhiễm chứ người ăn sản phẩm ấy thì không sao. Thế có điên không.

Thêm một nhà báo còn mô tả sông Thị Vải sạch đẹp như mơ, như là sông nước Tây chứ không phải sông nước ta: Đứng trên cảng Phước Thái lộng gió, tôi nhìn xuống dòng sông Thị Vải, nước trong vắt, từng đàn cá bơi bơi, phía ngoài xa, những chiếc thuyền câu đang quăng lưới. Lạ thay, cả khu công nghiệp qui mô này không hề ngửi thấy một mùi lạ, nếu không nói là chỉ có mùi thơm của gió từ đại ngàn thổi tới… Một công nhân của công ty bắt được con trăn gấm rất to trong lúc anh ta rẫy cỏ. Ông Chủ tịch Hội đồng quản trị đã ra lệnh cho anh thả con trăn về rừng (Thời báo Tài chính Việt Nam số 50, ngày 14.12.1995). Thế mới biết các nhà văn, nhà báo họ hàng với ông Lã Thanh Tùng còn nhiều lắm, có thể nói là vô thiên lủng. Chỉ cần một chút lộc nhỏ là họ có thể nặn ra những mấy món văn, báo vô sỉ kiểu như thế.

Trong khi dân trí ta còn thấp, bệnh quan liêu, thói tắc trách vẫn còn đầy ra  thì mấy món văn, báo vô sỉ kia  rất dễ lừa cả dân lẫn quan lắm chứ chẳng phải chuyện đùa . Mấy ông môi trường sinh ra để bảo vệ môi trường cũng chẳng làm gì khác hơn là che chắn thông tin, sao cho đừng để lọt thông tin xấu ra ngoài là coi như thành công tốt đẹp, vớ phải mấy món văn báo vô sỉ đó thì thích lắm, sướng lắm.

Thế nên mới có chuyện  kênh Ba Bò, ở Sài Gòn chứ không phải  ở vùng sâu vùng xa đâu nhé, bị ô nhiễm kinh hoàng, báo chí nói ầm ầm thế mà ông sở môi trường vẫn báo cáo ngon lành, cây cối hai bên kênh xanh tốt, khiến một ông đại biểu HĐND phải đem cả mớ ảnh, bụi cỏ chết, nhành cây héo, radio bị ăn mòn lên tận bàn nơi chỗ ông sở môi trường ngồi để làm chứng. Nhìn mặt ông sở môi trường lúc đó cứ tỉnh bơ, không chút xấu hổ, thật phục quá đi mất.

Chỉ chừng đó thôi cũng đủ biết vì sao các dòng sông đang chết dần chết mòn mà hầu như các vị vẫn bình chân như vại. (…)Dân có kêu thì đổ lỗi cho trời, đổ lỗi cho lịch sử, cùng lắm thì đổ lỗi cho cậu đánh máy.

Đổ lỗi rồi, hễ ai còn kêu ca phàn nàn chê bai trách móc thì qui cho là thiếu xây dựng, là phát ngôn vô trách nhiệm, là bất mãn chế độ, bị lực lượng thù địch lợi dụng. Chao ôi là chán. Bây giờ lại nhớ hai câu thơ của Bế Kiến Quốc, tự nhiên muốn kêu lên: sinh ra ở đâu mà ai cũng đổ khùng/ tất cả trả lời sinh bên một dòng sông.

Xem nguyên văn tại đây


Những bức ảnh làm cuộc sống đẹp hơn

Trung Uyên

Họ đã sống như thế không đơn thuần là một cuộc triển lãm ảnh nghệ thuật. Rất nhiều người xem đều có ý như cụ Nguyễn Tấn Tài (79 tuổi): “Đây là những bài học cho cuộc sống. Mỗi tấm ảnh, mỗi nhân vật là một bài giảng”.

Những nụ cười tin yêu cuộc đời

Trong lễ khai mạc, nhạc sĩ – ca sĩ khiếm thị Hà Chương hát đầy xúc cảm về khát khao của những em bé mang nỗi đau da cam, về những người khuyết tật ước mơ đến trường. Nhiều bạn trẻ, ông bố, bà mẹ lặng lẽ lau nước mắt. Hà Chương cũng là một nhân vật trong triển lãm ảnh.

90 bộ ảnh, mỗi bộ ảnh gồm 6-10 tấm ảnh, là một câu chuyện về một hay nhiều cuộc đời dũng cảm vượt lên nghịch cảnh. Giới báo chí xem ảnh mừng như gặp người quen bởi góc này là bộ ảnh “Hùng hiệp sĩ” (hiệp sĩ công nghệ thông tin khuyết tật Nguyễn Công Hùng), góc kia là “Đóa hướng dương không đợi mặt trời” (công dân trẻ TP.HCM Lê Thanh Thúy, ra đi vì bệnh ung thư), góc kia nữa là “Chim sơn ca trên đường đua” (vận động viên điền kinh khiếm thị Hồ Phạm Uyên Phương)…

Những câu chuyện cuộc đời ấy dường như chưa bao giờ sinh động như thế khi mỗi bức ảnh là khoảnh khắc đầy xúc cảm, ẩn chứa không chỉ nghị lực của nhân vật mà còn là những rung động từ tấm lòng người cầm máy.

Bức ảnh chụp vận động viên bơi lội Nguyễn Văn Chung (Hà Nội). Bức ảnh này nằm trong bộảnh”Sống và làm việc vì mẹ yêu thương” tại triển lãm – Ảnh: Nguyễn Á

Những góc máy thú vị góp phần không nhỏ làm người xem rung động. Đó là hình ảnh vận động viên bơi lội Nguyễn Văn Chung (Hà Nội), cụt cả hai chân, tấm lưng trần trẻ trung, cánh tay rộng mở, mạnh mẽ lao xuống làn nước xanh. Ở một góc máy khác, đôi tay ấy vươn về phía trước, trên nền trời xanh thắm, sẵn sàng xuất phát.

Bức ảnh chụp anh em hiệp sĩ công nghệ thông tin khuyết tật Công Hùng và em gái Thảo Vân của Nguyễn Á.  – Ảnh: Nguyễn Á
Những nhân vật trong bộ ảnh của Nguyễn Á đến chung vui tại lễ khai mạc triển lãm – Ảnh: Trung Uyên

Để mỗi người nhìn lại mình

Mỗi bộ ảnh là một nỗ lực “kể chuyện” của người cầm máy. Mỗi nhân vật hiện diện trong nhiều thời điểm khác nhau: làm việc, vui chơi, bên người thân, phút được tôn vinh…

Vợ chồng chị Nguyễn Thị Minh Lý (vận động viên bơi lội) xem những bức ảnh nói về mình của nghệ sĩ nhiếp ảnh Nguyễn Á tại triển lãm ảnh “Họ đã sống như thế” - Ảnh: Như Hùng

Có ý tưởng làm bộ ảnh về nghị lực vượt lên số phận của người khiếm thị cả nước bằng nhiếp ảnh đến với Nguyễn Á từ đầu năm 2008. Và cũng từ đó đến tháng 11-2009, một mình một balô (nặng sơ sơ 25kg gồm cả đồ dùng cá nhân và đồ nghề chụp ảnh), Nguyễn Á rong ruổi từ Lào Cai đến Cà Mau. Nguyễn Á tìm thông tin về các nhân vật qua báo chí, bạn bè hay hỏi thăm chính quyền địa phương. Tiếp cận, trò chuyện với nhân vật, thậm chí Nguyễn Á ăn ở cùng nhân vật để hiểu thật rõ câu chuyện cuộc đời của họ.

Vừa chụp vừa đi đi về về Sài Gòn để làm dịch vụ nhiếp ảnh cho studio của mình, dùng chính thu nhập ảnh tiếp tục lên đường để viết tiếp câu chuyện “Họ đã sống như thế”.

Một phần bộ ảnh “Hai ngón tay bay” tại triển lãm – Ảnh chụp lại – Tr.U.

Nguyễn Á chia sẻ: “Lúc đầu, tôi chỉ định mỗi nhân vật thực hiện một ảnh đơn nhưng khi hiểu về câu chuyện, nghị lực của họ thì nhận ra làm ảnh đơn sẽ không tới đâu cả. Một bộ ảnh mới đủ để sẻ chia câu chuyện ấy đến cộng đồng. Để mỗi người có thể nhìn lại bản thân và đồng cảm với người khuyết tật”.

Khán giả ở nhiều lứa tuổi đã đến với buổi khai mạc triển lãm – Ảnh: Trung Uyên

Theo TTO