Những chú voi sắp đi vào kí ức

Cả nước chỉ còn 80 con voi rừng

Chỉ còn 80 voi rừng tại Việt Nam mà thôi, và theo các chuyên gia tham dự hội thảo do Cơ quan Quản lý Rừng của Việt Nam tổ chức hồi trong tuần rồi thì quần thể voi ít ỏi đó của Việt Nam đang nhanh chóng giảm bớt.

Theo Bộ Nông nghiệp – Phát triển Nông thôn của Việt Nam thì vào năm 1975 vẫn còn đến 2000 con voi rừng; đến năm 1992 thì chỉ còn từ 400 đến 600 con; đến nay thì con số chỉ còn 80 như vừa nêu.

Tình trạng voi rừng bị giảm nhanh chóng ở Việt Nam được cho biết là vì tình trạng buôn bán trái phép động vật hoang dã, săn bắn và phá rừng mà ra.

Tin cho hay thì vào trung tuần tháng 12 tới đây, tỉnh Daklak cho tổ chức Tuần lễ văn hóa du lịch Buôn Mê Thuột – Dak Lak năm 2009, trong đó có sinh hoạt được cho là điểm nhất là Lễ hội voi ở Buôn Đôn.

Chị người dưng trong bệnh viện

Vi Lê

Tôi đến bệnh viện để làm một tiểu phẫu, còn chị vào thăm người thân. Phẫu thuật xong, tôi ra phòng hồi sức nằm nghỉ. Chẳng hiểu mặt mũi tôi lúc đó xanh xao thế nào mà chị lo lắng lại gần hỏi han đủ thứ. Chị đi mua chai nước suối để tôi uống thuốc, rồi chạy đi hỏi bác sĩ trường hợp tôi bị ra máu nhiều như vậy có sao không.

Cầm tay tôi nắn, bóp như thể làm vậy tôi sẽ bớt đau, thân tình như với đứa em gái, chị chép miệng: “Đi bệnh viện sao có mình ên, không có người thân gì hết trọi…”. Cái giọng Nam Bộ rặt của người phụ nữ Bạc Liêu ấy khiến tôi mát ruột dù vết thương vẫn chưa thôi nhức nhối. Tôi bảo chị cứ về trước, tôi ở đây một lúc cho khỏe rồi tự về thôi. Nhưng chị bảo: “Để cưng ở lại một mình, chế (chị) lo quá, lỡ có gì thì sao!”. Cho đến khi tôi bảo chồng tôi sắp đến thì chị mới an tâm ra về.

Lúc đi ra còn quay lại hỏi tôi số điện thoại “đặng hôm nào lên thành phố, chế đem cho cưng một mớ trái cây, vườn nhà chế cây trái nhiều lắm…”. Bỗng chốc, tôi nhớ đến chiêu lừa đảo bằng cách giả dạng người thân, những gương mặt gằm ghè như muốn nhảy xổ vào nhau những lúc kẹt xe, những khuôn mặt tài xế xe tải hung hãn như muốn hất tung những chiếc xe nhỏ bé đi bên cạnh để giành đường… Chợt thấy “cuộc đời vẫn đẹp sao” khi vẫn còn đó những con người hồn hậu, đáng yêu, như nét mặt của chị-người-dưng tôi gặp trong bệnh viện.