“Ông ấy mải chăm cây có biết đói đâu”

Đến thôn Đông Quan, xã Đồng Sơn, huyện Yên Dũng, Bắc Giang, nhìn hàng cây xanh mát rợp bóng hai bên đường đi bất cứ ai cũng đều gật đầu tấm tắc khen. Cứ ngỡ hàng cây thuộc quyền quản lý của một cơ quan nào đó và được trồng theo quy hoạch nhưng hỏi ra mới hay đó là tác phẩm của “ông cây xanh” – Khổng Đức Hộp, người 29 năm nay tình nguyện trồng cây cho làng.

Cây xanh – món quà cho quê hương

Tìm đến nhà ông Hộp trong một trưa mùa đông nắng nóng do cái đỏng đảnh của thời tiết biến đổi, chúng tôi không khỏi ngỡ ngàng trước những hàng cây rợp bóng hai bên đường. Căn nhà đơn sơ được bao bọc xung quanh là những loại cây, hoa với nhiều hình dáng  và màu sắc khác nhau được sắp xếp hợp lý trong khoảnh sân trước nhà. Dáng người nhỏ thó, những nếp nhăn đã khắc sâu trên khuôn mặt nhưng nụ cười vẫn luôn hiển hiện nơi “ông cây xanh” ấy.

Công tác tại Ban Nông vận trung ương từ năm 1949, đến năm 1980 ông  Hộp nghỉ hưu về quê với gia đình. Nhìn cảnh quê hương thời kỳ đổi mới với những biến đổi của thôn xóm, cây xanh bị chặt để lấy gỗ, lấy chỗ cho những ngôi nhà, ông không khỏi xót xa. Rồi ông quyết định trồng cây xanh làm món quà dành tặng quê hương.

Hai hàng cây bên đường vào thôn Đông Quan do ông Hộp trồng.
Ông Hộp bên cây trà là do ông trồng cách đây  20 năm.

“Tiền bạc cũng không để lâu được, chỉ có cây xanh mới có thể che mát và giữ được không khí trong lành cho làng xóm, mới có thể để lại cho thế hệ sau”, ông Hộp chia sẻ.

Từ những ngày còn công tác ở Ban Nông vận trung ương, ông đã có niềm đam mê đặc biệt với cây xanh, luôn tìm tòi và trồng cây xanh cho cơ quan. Khi về nhà, ông  tiếp tục đi tìm kiếm và sưu tập các loại cây khác nhau, phù hợp với điều kiện quê hương. Trên mọi ngõ xóm của thôn Đông Quan, bất cứ chỗ nào có đất trống là ông Hộp lại mang cây giống đến trồng và chăm sóc.

Ban đầu, ông trồng thí điểm ba loại cây chủ yếu là cây đa, trà là và cây cọ, sau đó mới mở rộng ra trồng những loại cây khác như phượng, điệp, hòe…

Tính đến nay, ông Hộp đã trồng cho thôn Đông Quan hơn 1000 cây xanh. Nhìn những hàng cây tỏa bóng mát cho thôn xóm, ông Hộp coi đó là niềm vui, là món quà lớn nhất của mình dành tặng quê hương.

Tất cả vì… cây

Đi công tác xa nhà suốt mấy chục năm, thế mà khi về nghỉ hưu ông Hộp lại chỉ chú trọng vào trồng cây cho làng xóm. “Suốt ngày ông ấy chỉ nhăm nhăm đi trồng và chăm sóc cây cho cả làng, có mấy khi ở nhà đâu. Đến bữa còn phải đến tận chỗ ông ấy trồng cây để gọi về ăn vì ông ấy mải chăm cây có biết đói đâu”, bà Khổng Thị Nắm vợ ông Hộp kể.

Có lẽ ông Hộp đã coi cây xanh là bạn, hiểu được giá trị của cây xanh nên dù chịu bao bàn tán, chê bai của mọi người thì ông vẫn tận tụy trồng và chăm sóc cây. Ông yêu thương, chăm sóc cho cây còn hơn cho bản thân mình. Những cây mới trồng, ngày nào ông cũng xách nước tưới, rào xung quanh cây để trẻ trâu đỡ phá. Có những hôm xách nước tưới cho cây thì thấy cây đã bị bẻ gãy, ông xót lắm, đứng thẫn thờ nhìn cây. Sờ vào cành bị gãy và dòng nhựa cây còn chưa kịp khô mà ông thấy như chính mình đang bị thương.

Nhiều cây mới trồng, người trong làng thấy cây đẹp nhổ về, ông cũng không nản mà tiếp tục trồng cây mới thay vào chỗ cũ. Có rất nhiều cây mà ông Hộp trồng giờ đã có thể thu hoạch gỗ nhưng ông nhất định không bán. Ông bảo: “Cây nó cũng giống như linh hồn của mình vậy, đã trồng, chăm sóc và thấy nó lớn lên, có tình cảm với nó rồi thì có đói ăn tôi cũng không bao giờ chặt cây mang bán cả”.

Trước đây, mọi người thấy ông suốt ngày vác cuốc, xách nước đi trồng và chăm sóc cây thì ai cũng bảo ông là “hâm”, “rỗi hơi”, “lẩn thẩn”…, ngay đến vợ con còn trách ông là “ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng”. Thế nhưng ông vẫn không nản, vẫn ngày ngày trồng cây.

Đến nay, hầu hết những chỗ đất trống trong làng đều đã được ông trồng kín cây, mọi người giờ đây đã thấy được cái lợi từ việc làm “lẩn thẩn” của ông nên họ không còn chế giễu nữa mà trở nên kính trọng “ông cây xanh”. Vừa nhìn thấy ông Hộp, cô giáo Trịnh Thị Sáu (giáo viên trường tiểu học Đồng Sơn) đã nhanh nhảu chào, nhờ ông xem hộ cây phượng trước cửa lớp học mà cô chủ nhiệm mấy hôm nay tự nhiên héo hết lá.

Cô chia sẻ: “Cây cối trong trường này toàn là do ông Hộp trồng và chăm sóc hết đấy! Nhờ có ông mà cô và trò được sống trong môi trường nhiều cây xanh, bóng mát, trường được gọi là trường xanh, sạch, đẹp. Ông cũng là tấm gương sáng để các em học sinh học theo ý thức bảo vệ môi trường, bảo vệ cây xanh”.

Ông Hộp trồng lại cây mới trên chỗ đất cây cũ đã bị chặt trộm.

Các cháu học sinh khoe điểm với ông cây xanh.

Ông Hộp đã trở nên thân quen với mỗi học sinh trong trường nên mỗi lần thấy ông, chúng lại chạy đến và đập tay chào ông, khoe cho ông những con điểm mà chúng đạt được. Bé Khổng Đức Mạnh (lớp mẫu giáo lớn) khoe: “Ông cây xanh hay trồng nhiều cây cho chúng cháu lắm! Cháu cũng muốn lớn lên trồng được nhiều cây như ông”.

Đến bây giờ, trong làng đã hết đất để trồng cây nhưng ông Hộp vẫn có thói quen ươm cây giống. Ông bảo: “Mình cứ ươm để đó, ai cần đến xin thì mình cho họ mang về trồng, càng nhiều người trồng cây thì càng tốt”. Có lẽ đối với ông, cây xanh còn hơn cả một niềm đam mê rất lớn. Cây xanh là người bạn tinh thần thân thiết của ông.

  • Trần Tân-Bích Liên (Theo Tuanvietnam.net)