Cầu dây văng lớn nhất Đông Nam Á ngập rác sau nghỉ lễ

Gia Bảo – Tiến Thùy
Theo VnExpress

Trong đợt nghỉ lễ 30/4, lượng khách tham quan cầu Cần Thơ tăng gấp 3-4 lần bình thường. Nhiều người cắm trại trên cầu để chụp hình, ăn uống, dẫn đến ùn tắc và để lại rác thải chất đống.

Sáng nay, rác khắp đường dẫn lên đến trên cầu.
Rác chất đống bên thành cầu.
Tận dụng cả ô gờ của mặt cầu để làm hố chứa rác.
Người bán hàng này vẫn vô tư bóc vỏ ngô xả xuống đất.
Chỉ trong một tiếng, cụ bà Nguyễn Thị Lượm, 62 tuổi đã nhặt được một túi nilon chai nước suối được khách vứt trên cầu.
Khách dừng lại ngắm cảnh và tranh thủ chụp ảnh, khiến giao thông lộn xộn.
Advertisements

Bạn có thật sự yêu quý những người thân của mình?

Cùng thảo luận nào!

Tôi muốn đưa ra một đề tài đề các bạn có dịp ghé thăm Hanoigreen cùng thảo luận, để xem bạn và những người xung quanh bạn đang thực sự nghĩ gì và làm gì.

Đề tài: “Bạn có thật sự yêu quý những người thân của mình?”

“Bạn đang làm gì cho tương lai của họ?”

Nhưng trước tiên, bạn hãy cùng đọc câu chuyện sau với tôi nhé!

Tôi có xem một cuộc phỏng vấn trên truyền hình, bên lề hội nghị Copenhaghen vừa qua, một người Anh tâm sự như thế này: “Tôi có một đứa con gái 6 tuổi, tôi thật sự không muốn con gái tôi phải sống trong một môi trường ô nhiễm.“ Nghe cuộc phỏng vấn đó tôi giật mình suy ngẫm, anh ta không chỉ quan tâm chăm sóc cho con gái có được môi trường vật chất mà lo cho con gái mình một bấu không khí trong lành để thở, để sống trong tương lai nữa.

Tương lai thuộc về thế hệ trẻ, thế hệ kế tiếp, phải không? Trong số đó, có người thân của bạn  không? Có người ruột thịt, bạn bè của bạn không? Trả lời thành thật nhé!

Vậy những việc làm sau có phải là vì tương lai con em chúng ta:

–       Không đội mũ bảo hiểm khi đi xe máy cho chính mình và khi đèo cho con trẻ ( -> Chẳng may, khi ngã con nó đau, mình có đau không nhi?)

–       Vượt đèn đỏ ( -> gây tai nạn, có chắc là bạn sẽ không sao không?. Nếu có chuyện không may xảy ra thì khổ cả mình lẫn người thân của mình đấy!)

–       Xả rác gây ô nhiễm môi trường (->môi trường đâu phải muốn thay thì mua cái khác thế chỗ, vả lại người thân của bạn cũng phải hít  thở cùng trong một bầu không khi này mà)

–       Hút thuốc là nơi công cộng, trước người thân của bạn ( thì chắc phổi ai hỏng thì người ấy thiệt, bạn có cảm thấy thương xót?)

Còn nhiều nữa, các bạn bổ sung tiếp nhé, rồi mình cùng thảo luận.

Tuổi trẻ thành phố với ngày hội môi trường

Hồng Phượng
Theo ThiênNhien.Net

ThienNhien.Net – Nằm trong hoạt động trọng tâm của Tháng Thanh niên 2010, sáng 28/03, Ngày hội “Tuổi trẻ thành phố với môi trường” do Thành đoàn Thành phố Hồ Chí Minh (TP. HCM) tổ chức đã khai mạc tại Nhà văn hóa Thanh niên, thu hút hàng nghìn đoàn viên, thanh niên thành phố tham dự.

Sau lễ khai mạc, nhiều hoạt động thiết thực đã được diễn ra đồng loạt như Ngày Chủ nhật xanh – làm sạch 15 tuyến đường trọng điểm của thành phố; cải thiện môi trường tại hai điểm ô nhiễm ở quận 2 và Bình Thạnh; giới thiệu website “Thanh niên Thành phố hành động vì môi trường”; ra mắt bản đồ số hóa các điểm đen ô nhiễm trên địa bàn thành phố; phát tờ rơi tuyên truyền bảo vệ môi trường…

Tại Nhà văn hóa Thanh niên, ngoài 20 gian hàng triển lãm, giới thiệu sản phẩm tiết kiệm năng lượng, bảo vệ môi trường, đông đảo đoàn viên, thanh niên TP. HCM cũng được tham gia vào nhiều hoạt động sôi nổi khác.

Thu hút khá đông các bạn trẻ là hoạt động làm túi giấy do Co.op Mart An Đông tổ chức. Dự kiến 6.000 túi giấy sẽ “ra đời” trong ngày hội và được Co.op Mart An Đông dùng để khuyến khích người tiêu dùng sử dụng thay thế túi ni-lông.

Kế đến là cuộc thi “Thiết kế sản phẩm cổ động bảo vệ môi trường” với khá nhiều sản phẩm ấn tượng như thùng rác trái tim của Quận đoàn 6 với thông điệp “Bảo vệ môi trường chính là bảo vệ trái tim của bạn”; hay sản phẩm bàn CD của Tổng công ty Sài Gòn với thông điệp “Tận dụng mọi thứ có thể”.

Bên cạnh đó là các phần thi “Tiểu phẩm tuyên truyền bảo vệ môi trường”, vẽ tranh “Thông điệp xanh” trên bức tường hình chiếc lá 2x15m với những ý tưởng bảo vệ thành phố xanh – sạch – đẹp; cuộc thi chìa khóa tri thức “Môi trường xanh” và diễn đàn Tiếng Anh “Thanh niên với môi trường”…

Một phần cơm dùng… 10 túi nilon

Một phần cơm dùng tới… 10 túi nilon. Ti tỉ các hàng hóa khác, thứ nào cũng có túi nilon “đồng hành”. Túi nilon được người dân sử dụng “xả láng” mà chẳng mấy ai bận tâm đến tác hại nghiêm trọng của nó.

Mỗi ngày dùng 5kg túi nilon

Hàng trăm túi nilon đựng thức ăn đã sẵn sàng tới tay người dùng.

Túi nilon bao lâu nay đã quá gắn bó với cuộc sống con người. Đây là mặt hàng không thể thiếu ở hầu hết các cửa hàng từ lớn đến nhỏ. Trong cuộc sống, sinh hoạt hàng ngày, túi nilon đang được tận dụng một cách vô tội vạ. Từ quán cơm bình dân, các khu chợ cho tới các cửa hàng, siêu thị, chỗ nào cũng “ngập” túi nilon.

Có mặt tại quán cơm tấm Cây Khế trên đường Nguyễn Oanh (Q.Gò Vấp, TPHCM) vào giờ cao điểm, đập vào mắt PV là từng thùng cơm, canh, nước mắm… được chia nhỏ trong hàng trăm túi nilon với đủ kích cỡ. Tất cả được đóng gói sẵn để có thể đáp ứng nhanh nhất cho khách hàng có nhu cầu mua cơm về. Ngay trên tủ chứa đồ ăn, ba bịch lớn hộp xốp đựng cơm vừa được một cậu nhân viên giao hàng đưa đến.

Một phần cơm mua tại đây để mang về sẽ sử dụng không dưới 10 bao bì nhựa: hộp đựng cơm, thìa nhựa, đũa bọc trong túi nilon mỏng, canh, nước mắm, nước tương, nước thịt, thức ăn, rau sống… mỗi thứ đều được gói trong một túi bóng nhỏ. Tất cả các món trên trước khi trao cho khách sẽ được cho vào một bao xốp lớn.

Cô chủ quán cơm tấm này cho biết, mỗi ngày họ bán trên 100 phần cơm mang về, sử dụng hết trên 5 ký túi nilon, đồ nhựa các loại. “Đâu phải mình tiệm tôi, chỗ nào bán cơm cũng vậy thôi”, người phụ nữ này khẳng định.

Túi nilon, hộp xốp, bao bì nhựa không chỉ ảnh hưởng lâu dài tới môi trường mà khi đựng thức ăn còn độc hại với người dùng.

Cửa hàng tạp hóa của anh Huấn ở chợ Tân Trụ (Q.Tân Bình), túi nilon được treo ngay phía trước để khách hàng rút cho tiện. Anh Huấn cho biết: “Mỗi ngày tôi dùng hết khoảng 3kg túi bóng. Mình muốn hạn chế cũng đâu được, không có túi đựng, ai mua”.

Theo anh Huấn, nhiều khách hàng làm như “nghiền”… túi nilon, mua món gì cũng đòi bỏ riêng từng bọc, “Lẽ ra tất cả có thể bỏ chung một bịch. Có người chỉ mua có mấy chục ngàn mà dùng hết hàng chục bịch nilon. Nhiều bà nội trợ xách làn đi chợ nhưng hàng hóa vẫn đóng bịch”.

Biết hại vẫn phải dùng

Kết quả khảo sát của Sở Tài nguyên – Môi trường TPHCM công bố cuối tháng 9/2009: mỗi ngày người dân TP sử dụng khoảng 70 tấn bao bì nhựa, trong đó hơn 50 tấn là bao bì nilon.

Theo kết quả này, tỷ lệ bao bì nhựa dùng trong mặt hàng thực phẩm cao hơn bao bì giấy gần 2 lần; mặt hàng quần áo 2,51 lần. Có đến gần 78% người tiêu dùng mua hàng yêu cầu được cung cấp bao bì nhựa.

Đảo lộn chuỗi thức ăn trong tự nhiên, thải khí độc ra môi trường, gây tắc nghẽn các hệ thống thoát nước, khó phân hủy… tác hại nghiêm trọng của túi nilon nhiều người biết, nhưng điều này không mấy tác động đến thói quen khi đi chợ, đi mua sắm của người dân bởi túi nilon dường như đã trở thành vật không thể thiếu trong sinh hoạt hàng ngày.

Chị Nguyễn Thị Vân (ngụ ở phường Phú Thọ Hòa, Q.Tân Phú) cho biết, do ý thức được tác hại của túi nilon nên chị đã mua 2 chiếc túi làm từ sợi tổng hợp để sử dụng dài lâu. Thế nhưng, nếu chị nhớ không nhầm thì 2 chiếc túi đó vẫn nằm yên trong tủ bếp gần hai tháng nay. “Mình toàn đi mua sắm đột xuất. Hơn nữa, túi nilon sẵn quá, rất tiện nên khó mà “nói không” với chúng”.

Chị Nguyễn Thị Thanh, nhân viên ngân hàng làm việc ở Q.1 cho biết, việc mua cơm đựng trong túi nilon đã quá quen thuộc với chị. “Tôi rất ngại ăn ở tiệm nên toàn mua cơm đưa về văn phòng. Mỗi phần cơm tầm mười bịch đó, mỗi lần mở bịch lấy đồ ăn đã đủ mệt”.

Không chỉ quán cơm, các quán nước cũng tận dụng triệt để túi nilon.

Chị Thanh cho hay, sau mỗi bữa trưa, thùng rác cơ quan lại đầy ắp, chủ yếu là hộp xốp đựng cơm và túi nilon. “Mọi người đều biết là độc nhưng không thấy được tác hại trước mắt nên cứ dùng đều đều. Mà có thấy ai chết vì ăn cơm đựng trong bịch đâu cơ chứ!”.

Giả sử trung bình mỗi người dân Việt Nam dùng 1 túi nilon/1 ngày nghĩa là 1 ngày có 86 triệu chiếc túi được dùng, 1 năm tổng số túi nilon được dùng là 31,4 tỉ chiếc, có khối lượng tương đương với 1 triệu tấn nhựa. Số nilon con người thải ra 1 năm có thể phủ kín bề mặt trái đất với độ dày tới 0,8mm.

Túi nilon khi chôn vùi dưới đất phải mất 40 – 60 năm mới có thể phân huỷ hết. Ước tính trên thế giới 1 năm có 9,3 tỷ tấn túi nilon không được thu gom, phải tự phân huỷ. (Theo Phụ nữ Việt Nam)

Thiên nhiên điêu đứng

Vương Trí Nhàn

So với những đoạn đường Trường Sơn thì con đường chúng tôi đi hôm ấy từ Phú Thọ qua Thanh Sơn về Trung Hà không phải là xấu, và đất bụi chưa lấy gì làm nhiều. Nhưng đoạn đường trong liên tưởng là thuộc thời chiến tranh, còn hôm nay chúng tôi đi trên con đường thời bình.

Bởi vậy tôi nghĩ mình có quyền sốt sáy không yên, và cả một chút xót xa, khi nhìn những cây nhỏ lúp xúp bên đường. Lá nào lá nấy phủ đầy bụi, bụi dày đặc; nhiều chỗ một vài giọt mưa xuân để lại những vết loang lổ chỉ tố thêm cho người ta biết rằng không phải một mà là nhiều lớp bụi đã chồng lên nhau, để xóa đi màu xanh và làm cho không một cây nào còn là cây nữa.

Đến cả cây cối thiên nhiên cũng vì người mà phải sống vạ vật thế này ư? – nhiều sự liên tưởng dồn dập kéo đến trong tâm trí tôi. Có lúc nghĩ đến những hàng cây bị biến thành chỗ treo hàng hóa nhiều vỉa hè Hà Nội. Lại có lúc nghĩ đến một mẩu tin trên báo về giống tê giác. Trong khi ở Malaysia, tê giác đẻ rất đều kỳ thì ở một vườn quốc gia Việt Nam, giống này tịt đẻ, chỉ vì người ta vừa làm một con đường băng qua khu rừng nó sống.

Nhưng thiên nhiên không phải chỉ khổ lây với người.

Tệ hại hơn, trong nhiều trường hợp khác, nó còn là đối tượng bị chúng ta hủy hoại.

Ở nhiều nước trên thế giới, người ta cấm đánh bắt cá nhỏ, ai trót câu được mà không thả chúng về nguồn sẽ bị phạt nặng. Còn ở ta, ngay giữa Hà Nội, ngoài sông Hồng, người ta dùng cả điện ắc quy để diệt cá.

Trong Nam Hoa kinh, một triết gia nhiều chất hư vô là Trang Tử từng nêu ra một nhận xét, những cây gỗ vô dụng có cái lợi, không ai thích đẵn nó, vì thế nó sống mãi, trong khi những cây hữu dụng lại sớm bị nhăm nhe khai thác.

Cây cối ở ta đang làm chứng cho nhận xét đó của Trang Tử. Mấy năm trước đã có chuyện mấy cây sưa trong công viên nhà nước bị chặt bán. Còn đây là chuyện ở Quảng Bình dịp Tết Canh Dần vừa qua: hàng loạt cây bên các ngân hàng và các tiệm vàng bị tàn phá. Vì người ta tin rằng cây ở đó có mang theo lộc. Thật đúng là “cháy thành vạ lây”. Bỗng dưng tàn đời không có lý do nào cả.

Động vật hoang dã cũng nếm đủ nỗi khổ đúng theo kiểu mà Trang Tử đã cảnh báo. Chỉ vì thịt chúng ngon, lạ, các bộ phận của chúng là những vị thuốc chữa bệnh, mà các loài vật tuyệt vời đó bị săn đuổi đến cạn kiệt.

Riêng loài gấu ở ta lại còn rơi vào cái bi kịch thê thảm là bị hành hình dần dà theo nhịp điệu của cái cưa cùn. Bị nuôi trong hoàn cảnh giả tạo, hơn nữa luôn luôn bị rút mật một cách tàn bạo, không biết bao nhiêu chú gấu lực lưỡng biến thành một giống lờ đờ chậm chạp, kéo lê cuộc đời sống dở chết dở. Còn sống đó mà chúng không còn là mình, đến nỗi khi có người đến giải thoát thì không thể trở về rừng tìm lại cuộc sống bình thường được nữa.

Giở trang tin các mạng dễ dàng tìm thấy tin những con hổ ở Hà Nội bị bức tử.

Một người nước ngoài nhiều lần đi dọc từ Nam ra Bắc bảo rằng các bạn có thấy không, nhiều ngọn núi đá của các bạn ven đường một mạn từ Ninh Bình đến Hà Nam đang vẹt đi mòn đi, một số đang biến mất.

Rồi đến cả sông nữa. Chẳng phải là nhiều con sông của chúng ta đang bị xúc phạm, kể từ làm bẩn đến gây ô nhiễm, và trước khi được tuyên bố như Thị Vải (tên một bài báo trên SGTT 5-12-2009 Thị Vải là dòng sông đã chết) thì chúng đang trở nên thân tàn ma dại?!

Vâng, trước khi được chính thức khai tử, tôi đoán hẳn Thị Vải đã trải qua tình trạng sống lê lết trong bệnh tật. Sông bốc mùi dơ. Sắc nước ngả màu. Tôm cá trong lòng nổi lềnh bềnh vì hóa chất độc hại. Tức là một tình trạng sống dở chết dở của loài gấu mà trên đây tôi vừa nói. Và đến ngày hôm nay con sông chết vẫn nằm đó. Liệu đến bao giờ người ta mới quên nổi? Chắc không bao giờ!

Rồi với các thế hệ sau, thời của chúng ta sẽ được ghi nhận như là thời của những con bạc triệu đô, vụ PMU18… Và thời có những con sông chết như sông Thị Vải!

Hiếm khi thấy báo chí ta đưa tin về cuộc sống của một ngọn núi, một con sông. Bởi vậy cái tin Thị Vải đã chết dẫu sao cũng là một đặc ân. Chỉ lạ một nỗi là cái tin đau đớn đó không gây nên chút dư ba nào cả. Người ta chỉ nhắc đến nó khi đặt vấn đề bồi thường. Ngoài ra, chả thấy ai viết về chính cái chết của sông lấy ít dòng cảm động.

Tôi nói điều này từ góc độ một người làm công tác văn học.

Trong văn chương ta, sông là sức sống, sông là vẻ đẹp. “Đẹp đẽ thay tiếng hát của dòng sông”. Mở đầu tùy bút Sông Đà, Nguyễn Tuân từng đưa lên làm đề từ câu thơ đó của W.Whitman. “Đầu xuân gió mát tựa hè – Nở bung hoa gạo bốn bề trăng xuân – Sông là người đẹp khỏa thân – Non xanh mơn mởn bước gần bước xa…”. Huy Cận đã viết như thế trong một bài thơ làm hồi miền Bắc một thời thịnh trị trước chiến tranh.

Lúc này đây, những người còn nhớ đến Thị Vải và những con sông đang chết đang cần đến những lời thiết tha tương tự của các thi sĩ. Liệu có ai đáp lại không?

Theo Blog Vương Trí Nhàn

Chùm ảnh: Ông Táo về trời, hồ Hà Nội lại ngập rác

Hôm nay 23 tháng Chạp, là ngày tiễn ông Công, ông Táo về Trời. Ngoài những con cá chép có ý nghĩa làm phương tiện đi lại cho ông Công, ông Táo được thả xuống sông, hồ Hà Nội thì những nơi này lại phải gánh thêm rất nhiều rác rưởi.

Túi nilon, tro vàng mã, chân nhang… cùng theo xuống hồ. Ngay cả cá chép vừa được người dân thả xuống nước cũng không thể sống sót vì nước ô nhiễm, trắng bụng nổi lềnh phềnh trên mặt hồ.

Dưới đây là một số hình ảnh ghi lại tại một số hồ của Hà Nội:

a
Cá vừa thả xuống đã… phơi bụng
a
Chân nhang cũng ra hồ.
a
Hồ Giảng Võ cũng chung số phận.
a
Hồ Thiền Quang…
a
Hồ Hoàng Cầu…
a
… đến hồ Thủ Lệ đều  “bội thực” rác.
a
Rác dạt vào bờ Hồ Tây.
a
Những con cá chép này không bơi đi được vì bị mắc phải tro bát hương.
a
Tại Cầu Diễn
a
Ngao ngán ý thức của người dân.

Theo Bee.net

Cái giá phải trả cho hy sinh môi trường

Sau một thời kỳ phát triển, doanh nghiệp Việt Nam đã tiến những bước dài trong phát triển nội lực, họ đã đủ sức để đi qua giai đoạn khủng hoảng kinh tế và sẵn sàng nắm bắt những cơ hội mới trong năm 2010 khi thị trường hồi phục. Tuy nhiên, sự phát triển về quy mô và sự thâm dụng tài nguyên đã để lại gánh nặng môi trường, mà không dễ dàng giải quyết một sớm một chiều. Chạy theo tăng trưởng, bất chấp các thủ tục bảo vệ môi trường, xả nước bẩn ra sông rạch… đang là nguyên nhân chính bức tử các dòng sông, gây ô nhiễm trầm trọng môi trường sống hiện nay.

Đừng biến Việt Nam thành bãi rác công nghiệp

Núi nix phế thải của Hyundai – Vinashin ở thôn Mỹ Á, xã Ninh Thuỷ (tháng 8.2005). Ảnh: Lan Trang

Ông Lê Như Ái, giám đốc công ty nước uống tinh khiết Sapuwa, bức xúc: “Nhà nước cần mạnh tay hơn nữa về bảo vệ môi trường, không thể phát triển kinh tế bằng mọi giá được. Đừng quá hào hứng với những con số đầu tư, chạy theo chỉ số GDP, chạy theo thành tích, biến Việt Nam thành “bãi rác công nghiệp” của các nước tiên tiến”.

Theo ông Ái, công nghệ sản xuất lạc hậu ảnh hưởng nghiêm trọng đến môi trường. Ai cũng biết thế, nhưng do luật còn có kẽ hở, nên không ít nhà đầu tư nước ngoài đã lợi dụng để đổ vào Việt Nam hàng loạt những dây chuyền công nghệ đã lỗi thời, với thiên hình vạn trạng những “chiêu” lừa, như dán lại nhãn mác để “qua mặt” quy định. Đó là chưa kể một số nhà đầu tư trong nước còn tiếp tay cho nhà đầu tư nước ngoài trong việc phá hoại môi trường. “Rất nhiều doanh nghiệp vi phạm luật bảo vệ môi trường, chỉ có bị lộ hay chưa bị lộ mà thôi”, ông Ái kết luận.

Giám đốc công ty Le & Associates và Motibee bà Phan Thị Mỹ Lệ cho rằng doanh nghiệp nước ngoài dù ý thức rất rõ về luật, nhưng nếu ta chủ quan, họ vẫn làm bậy như thường. Với cộng đồng doanh nghiệp trong nước, ý thức bảo vệ môi trường thường mới chỉ là đối phó. Đối phó để xuất khẩu được hàng, đối phó để qua mặt thanh tra…

“Bảo vệ môi trường và phát triển bền vững phải liên kết chặt chẽ với nhau. Trong khi đó, hiện tại ý thức bảo vệ môi trường của doanh nhân Việt Nam còn thấp, đa số chạy theo lợi nhuận”, bà Lệ nói. Vẫn theo bà Lệ, sự kiện Vedan là một ví dụ cho thấy pháp luật còn quá lỏng lẻo. Hành vi gây ô nhiễm môi trường của Việt Thắng cũng phải xử lý thật nghiêm mới có tác dụng răn đe.

Ông Đoàn Đình Quốc, tổng giám đốc DQ corp, ưu tư: “Thực sự chúng ta đã và đang đánh đổi. Nhiều thành tựu của các công ty thu được từ sự hy sinh môi trường thiên nhiên và cuộc sống của người dân. Chân thành mà nói, chính cả bản thân tôi, đôi lúc vẫn chưa thực sự đặt việc bảo vệ môi trường đúng với yêu cầu xứng đáng của nó trong chiến lược phát triển kinh doanh nói chung”.

Xử phạt quá nhẹ, doanh nghiệp coi thường

Số lượng doanh nghiệp không chấp hành quy định bảo vệ môi trường đang tăng lên đến mức lo ngại. Trong khi đó, các biện pháp cưỡng chế thi hành quyết định xử phạt vi phạm lại gặp nhiều khó khăn.
Ông Phạm Xuân Trường, giám đốc Creations tâm sự: “Cha tôi qua đời vì bệnh ung thư, nên tôi thấm thía hơn ai hết nỗi đau khi nhìn các dòng sông đang chết. Thế nhưng vẫn có ít doanh nghiệp thực sự đầu tư nghiêm túc cho xử lý nước thải, đa số là lách luật để giảm chi phí. Nếu pháp luật có hình thức chế tài mạnh hơn, công minh hơn, dẫn đến phá sản doanh nghiệp, mới có thể ngăn ngừa được tình trạng gây ô nhiễm”. Ngoài ra, ông Trường cho rằng, cần có cơ chế để chống tham nhũng, có thưởng phạt xứng đáng cho người phát hiện và bảo vệ họ, vì bộ máy công quyền không thể kiểm soát hết được.

“Hầu hết mức xử phạt đều chưa hợp lý, tạo nên nhiều tiền lệ xấu, khiến doanh nghiệp coi thường, vi phạm lặp lại trở thành phổ biến”, ông Đoàn Đình Quốc phân tích. Ở nhiều quốc gia, đôi khi chỉ vì một vi phạm nhỏ, doanh nghiệp phải trả giá rất lớn, nhất là niềm tin của người tiêu dùng. Còn ở ta, rất nhiều doanh nghiệp gây hậu quả rất lớn với môi trường nhưng chỉ bị xử phạt kiểu hình thức, rồi đâu lại vào đấy.

Cái giá phải trả

Do đầu tư ban đầu chưa hợp quy chuẩn, nên khi vi phạm, nhiều doanh nghiệp lúng túng trong việc thay đổi kỹ thuật. Ông Trần Hữu Chinh, tổng giám đốc công ty Fideco, nói: “Để luật được thực thi, Nhà nước cần phải kiểm soát gắt gao những nhà đầu tư khu công nghiệp trong phương án báo cáo về phát triển và tác động môi trường trước khi phê chuẩn”.

Tại Fideco, theo ông Chinh, đã từng phải sửa lại hoàn toàn hệ thống xử lý nước thải của nhà máy đông lạnh Hải Việt ở Vũng Tàu khi bị cảnh báo. Cụ thể là ngưng mấy tháng sản xuất để xây thêm một bể chứa tập trung, xử lý hết chất độc hại trước khi xả ra ngoài. Đến nay, đầu ra của nước thải từ Hải Việt đã đạt chuẩn loại A.

“Các sở, ban ngành địa phương phải hết sức gương mẫu trong việc giám sát, kiểm tra, có biện pháp mạnh mẽ, rút giấy phép kinh doanh, chứ không để tình trạng vi phạm kéo dài”, ông Chinh đề nghị.

Là người gắn bó với ngành công nghiệp nặng, từng ngày nhìn thấy dòng sông Thị Vải đang hồi sinh khi Vedan ngưng xả chất độc hại, ông Đỗ Duy Thái, tổng giám đốc công ty Thép Việt đặt vấn đề: “Tại sao suốt mười năm qua Vedan qua mặt được pháp luật?”. Theo ông Thái, vấn đề lớn nhất cần thay đổi không phải tìm ra doanh nghiệp nào vi phạm, mà phải tìm ra ai đã đứng đằng sau, bảo kê cho việc đó. Tại Thép Việt, chúng tôi đã chọn công nghệ bảo vệ môi trường của châu Âu, nên nước được hoàn nguyên. “Ý thức về môi trường là nền tảng đúng để doanh nghiệp phát triển. Bản thân tôi đã nói với cả nhà là đừng bao giờ dùng bột ngọt Vedan, đó là cái giá lớn nhất mà doanh nghiệp phải trả”.

Để tránh tình trạng rất nhiều doanh nghiệp vi phạm luật, ông Lê Như Ái đề xuất: “Cần công khai những doanh nghiệp vi phạm luật qua các phương tiện truyền thông để người dân được biết và có thái độ cương quyết với sản phẩm đó”. Theo chuẩn mực quốc tế, để xuất khẩu sản phẩm gỗ sang nước ngoài, nhà sản xuất phải chứng minh nguồn nguyên liệu là gỗ trồng, chứ không phải gỗ khai thác tự nhiên. Thế nhưng có không ít doanh nghiệp vẫn “đánh lận con đen”.

“Tôi luôn ý thức biến 200 nhân viên của mình thành 200 gia đình tốt. 200 công dân tốt, có ý thức bảo vệ môi trường, vệ sinh cá nhân và phong cách sống đẹp. Khi mỗi công dân ý thức được bảo vệ môi trường, thì xã hội mới phát triển bền vững”, ông Ái nói.

  • Kim Yến – Ngân Hà (Theo Sài Gòn Tiếp Thị)

Ông Đặng Quốc Toản, tổng giám đốc công ty năng lượng dầu khí châu Á đưa ra giải pháp cụ thể để tiết kiệm năng lượng: “Chính Thủ tướng Nhật Koizumi đã kêu gọi và làm gương cho cả nước Nhật chỉ sử dụng điều hoà nhiệt độ khi trời quá nóng trên 250C. Thay bóng đèn sợi đốt bằng bóng đèn compact. Sử dụng hệ thống đun nước nóng bằng năng lượng mặt trời, các thiết bị tiết kiệm năng lượng, điện gió ở quy mô lớn và quy mô nhỏ, cung cấp điện cục bộ cho từng khu vực dùng cho chiếu sáng, cho thông tin liên lạc, cho đèn đường, cho công viên, toà nhà, khách sạn, biệt thự… Đó là những hành động thiết thực cần làm ngay, là lương tâm và trách nhiệm của chúng ta đối với đất nước”.

Tại TP.HCM, trong số 935 doanh nghiệp đang hoạt động ở 12 khu công nghiệp và ba khu chế xuất, có đến 230 doanh nghiệp phát sinh nước thải với quy mô lớn nhưng chỉ có 81 doanh nghiệp có hệ thống xử lý nước thải. Theo thống kê của ban Quản lý các khu công nghiệp Việt Nam, tính đến hết năm 2008, cả nước có gần 200 khu công nghiệp (đang vận hành, xây dựng cơ bản lẫn đăng ký đầu tư).

Con số ấn tượng về sự gia tăng của các khu công nghiệp cũng đồng nghĩa với những lo ngại về ô nhiễm môi trường.