Câu chuyện đồ đạc

Nguồn: nhiethuyet.org

Từ khâu thác nguyên liệu cho đến tiêu thụ, sử dụng và cuối cùng là thải bỏ — mọi thứ chúng ta dùng đều ảnh hưởng nhất định đến cộng đồng nơi chúng ta đang sống và cả những nơi khác, nhưng phần lớn các tác động này lại ít được chú ý.

Câu Chuyện Đồ Đạc (Story of Stuff) là bộ phim tài liệu ngắn gọn (20′) trình bày nhanh mặt trái của xã hội sản xuất và chủ nghĩa tiêu dùng đang lan rộng ngày nay.

Câu Chuyện Đồ Đạc trình bày các mối quan hệ mật thiết của rất nhiều vấn đề môi trường và xã hội, qua đó kêu gọi chúng ta khẩn thiết phải xây dựng một thế giới bền vững hơn.

Hy vọng bộ phim dí dỏm này sẽ làm bạn cười một chút, suy nghĩ một chút và thay đổi cái nhìn của bạn về các đồ dùng xung quanh vĩnh viễn.

Trang web của phim.

Bản tiếng Việt của bộ phim là kết quả hợp tác của Nhiệt HuyếtTGC (Hà Nội) trong 2 tháng. Cố vấn David Brown. Điều phối bởi Thế Hệ Xanh.

Download bản tiếng Việt tại đây

Bộ phim được cấp bản quyền tự dọ, bạn có thể tải về và chia sẻ với mọi người hay tổ chức những buổi chiếu phim cho cộng đồng xung quanh.

Xem trực tuyến (tiếng Anh):

100.000 hộ bắt tay tiết kiệm điện

TT – Đó không còn là ý tưởng mà sẽ trở thành hiện thực vào ngày 27-3 tới đây. Thật ra đã có hàng ngàn hộ gia đình ở TP.HCM tiết kiệm được hàng trăm ngàn tiền điện mỗi tháng (mỗi hộ).

Không phải họ bớt xài điện mà sử dụng thật hợp lý.  Nếu ước tính trên phạm vi toàn TP, số tiền tiết kiệm điện có thể lên đến hơn 500 tỉ đồng.

Gia đình chị Trần Thị Phượng, ngụ P.12, Q.3, TP.HCM, đã thực hiện tiết kiệm điện từ nhiều tháng qua -Ảnh: Minh Đức

Giảm 9% tiền điện năm 2010 là điều mà 100.000 hộ gia đình ở TP.HCM sẽ bắt tay thực hiện. Chương trình do Trung tâm Tiết kiệm năng lượng và Hội Liên hiệp phụ nữ TP tổ chức, lễ ký kết diễn ra sáng 27-3. Thực tế nhiều hộ dân đã làm việc này từ hai năm nay…

Chị Huỳnh Thị Thư (6/20 Cống Lở, Q.Tân Bình) là một trong 1.860 hộ gia đình ở Q.Tân Bình tham gia đăng ký hộ tiết kiệm điện năm 2009 do Hội Liên hiệp phụ nữ quận phát động. “Năm 2008 mình cũng đăng ký, nhưng lúc đó mình nghĩ tham gia cho có phong trào, không ngờ thấy nó lợi ích thiệt” – chị Thư nói. Lợi ích ngay trước mắt của chị là tiền điện trong nhà giảm thấy rõ: trước đó tháng nào cũng trả 500.000-600.000 đồng, từ ngày tiết kiệm điện trung bình mỗi tháng chỉ tốn 350.000 đồng, có tháng tiết kiệm tới 42%!

Sau khi đăng ký hộ tiết kiệm điện, chị Thư thực hành tại xưởng may trước. Hồi trước cứ may một bộ đồ xong, chị cắm bàn ủi, ủi rồi tắt. May bộ nữa, lại cắm vô, ủi rồi tắt. Về sau, mấy chị em của xưởng tập trung may xong các công đoạn mới ủi toàn bộ một lần. Ở nhà, chị tập trung ủi đồ của cả nhà một tuần một lần (trước đây ngày nào cũng ủi), mua một thùng đựng đá để ba ngày mới mở ngăn đông tủ lạnh lấy đá thay vì ngày nào cũng mở như trước đây.

Với các thiết bị điện khác, chị nhắc nhở mọi người rút ổ cắm khi không dùng đến. Chị Thư làm phép tính: mỗi tháng tiết kiệm 150.000-250.000 đồng tiền điện, một năm số tiền lên đến hơn 2 triệu đồng, đủ để đóng học phí cho con trai học mẫu giáo trong năm tháng.

Hộ chị Huỳnh Thị Thư (Q.Tân Bình, TP.HCM) tiết kiệm được 150.000-250.000 đồng tiền điện hằng tháng – Ảnh: Đặng Tươi

Chị Nguyễn Thị Sơn (33/35 Nguyễn Sỹ Khách, P.15, Q.Tân Bình) khoe hóa đơn tiền điện tháng mới nhất của gia đình: 108.125 đồng. Chị Sơn kể trước đây hầu như lúc nào nhà cũng bật tivi, không coi cũng bật theo thói quen. Về sau, chị quy định có coi mới bật. Con gái chị cũng đã bỏ thói quen bật vi tính để đó, chỉ có việc cần thiết mới mở, làm xong thì tắt.

Giống chị Thư, nhà chị Sơn bây giờ ủi đồ mỗi tuần một lần, chứ không “bạ đâu ủi đó” nữa. Hàng loạt thói quen khác như quên tắt đèn, quên tắt quạt… đã không còn tồn tại trong nhà chị Sơn nữa. Từ ngày tham gia chương trình tiết kiệm điện, tiền điện nhà chị Sơn có tháng giảm tới 56%!

Theo Hội Liên hiệp phụ nữ Q.Tân Bình, năm 2008 có 1.270 gia đình đăng ký “hộ tiết kiệm điện”, tiết kiệm 4.000 kWh; năm 2009 có 1.860 hộ tham gia, tiết kiệm 4.800 kWh. Ngày 8-3 vừa qua, 16 hộ tiết kiệm 200 kWh điện/năm đã được quận khen thưởng.

“Không cần nói nhiều đâu, cứ thấy cái lợi rõ ràng thì ai cũng làm mà” – chị Sơn bộc bạch.

Đó chính là sức lan tỏa hữu hiệu trong cộng đồng mà chương trình “Gia đình tiết kiệm năng lượng” do Hội Liên hiệp phụ nữ và Trung tâm Tiết kiệm năng lượng TP.HCM năm nay phát động trong toàn TP đang nhắm đến.

Chị Trần Thị Phượng (453/90 Lê Văn Sĩ, Q.3) cho biết gia đình chị sẽ tham gia chung trong 100.000 hộ của TP. Nhà có bốn mẹ con, chị Phượng nói sẽ đăng ký tiết kiệm tới… 50% số tiền điện so với trước, chứ không chỉ 9% như chương trình phát động.

Theo ông Huỳnh Kim Tước – giám đốc Trung tâm Tiết kiệm năng lượng TP.HCM, đây là lần đầu tiên chương trình thực hiện cấp TP theo diện rộng. Chương trình đặt mục tiêu 100.000 hộ gia đình tham gia. Đến nay với việc tổ chức tích cực của Hội Liên hiệp phụ nữ TP từ tổ hội, chi hội phụ nữ ở 24 quận huyện, đã có 87.000 hộ đăng ký.

Ông Tước cho biết điện năng tiêu thụ của các hộ gia đình chiếm 35-75% tổng lượng điện năng (trong đó TP.HCM là 36%). Các hộ gia đình sử dụng điện không bị ràng buộc bởi các văn bản, quy chuẩn pháp luật (như đối với điện dùng trong sản xuất, điện công nghiệp), do đó kêu gọi tiết kiệm điện trên tinh thần vận động sự tự nguyện. “Tiền điện các hộ gia đình ở TP.HCM phải trả là 5.200 tỉ đồng/năm, nên nếu mỗi hộ tiết kiệm 10% tiền điện thì số tiền sẽ rất lớn” – ông Tước nói.

ĐẶNG TƯƠI

Làm gì để tiết kiệm điện?

– Sử dụng đúng lúc, đúng chỗ, không dùng nữa thì tắt ngay.

– Đèn: chỉ bật đèn tại những vị trí sinh hoạt, cần chiếu sáng và bật vừa đủ, dùng xong thì tắt ngay. Dùng các loại đèn tiết kiệm như đèn huỳnh quang, đèn compact… cho độ sáng như nhau nhưng điện năng tiêu thụ thấp hơn.

– Máy điều hòa không khí: khi không có người trong phòng thì tắt máy.

– Máy lạnh: duy trì nhiệt độ từ 24-26OC, đóng kín cửa khi dùng.

– Tủ lạnh: hạn chế số lần mở cửa, cài đặt nhiệt độ các ngăn vừa phải và phù hợp tính chất thực phẩm, tránh đặt ở mức lạnh nhất.

– Nồi cơm điện: chỉ nên nấu cơm trước khi ăn 30-45 phút để hạn chế thời gian hâm nóng, dùng nồi cơm điện có công suất và dung tích phù hợp, lau chùi sạch đáy nồi cơm và mâm nhiệt của nồi cơm điện để tiếp xúc tốt hơn.

– Sử dụng máy nước nóng năng lượng mặt trời.

– Quạt: vệ sinh định kỳ, dùng tốc độ quạt theo nhu cầu cần thiết.

– Bàn ủi: không ủi đồ vào những giờ cao điểm, ủi nhiều đồ một lần, lau sạch bề mặt kim loại sẽ giúp hoạt động có hiệu quả hơn.

– Máy giặt: giặt khối lượng đồ phù hợp với công suất máy, không nên chọn chế độ nước nóng nếu thật sự không cần thiết, đặt máy ở nơi thông gió, thoáng khí.

– Máy tính: không nên để màn hình ở chế độ sáng quá cao, tắt màn hình hoặc chọn chế độ screensaver khi tạm dừng, tắt máy hoặc chọn chế độ hibernate khi ngừng sử dụng máy trong thời gian tương đối dài, tắt máy và rút phích cắm khi không sử dụng máy trong thời gian dài.

– Tivi: chọn kích cỡ phù hợp nhu cầu, không nên dùng loại quá lớn, không nên để màn hình ở chế độ sáng quá cao, tắt tivi khi không có người xem, tránh thói quen “bật sẵn”, với thời gian dài không sử dụng nên tắt tivi bằng nút nguồn (power) và rút phích cắm ra khỏi ổ điện.

(Nguồn: Trung tâm Tiết kiệm năng lượng TP.HCM)

Sử dụng điện mặt trời: Mỗi tháng “tự sản xuất” 300 số điện

QUỐC THANH/TTO

Trong hai năm qua, tại TP.HCM có ngôi biệt thự ở 72/1 Nhất Chi Mai, P.13, Q.Tân Bình của ông Trịnh Quang Dũng – trưởng phòng phát triển điện mặt trời (Phân viện Vật lý TP.HCM) – đã tự sản xuất khoảng 6.400 kWh điện, phục vụ nhu cầu điện sinh hoạt của gia đình từ 42 tấm pin năng lượng mặt trời.

Ông Trịnh Quang Dũng rửa các tấm pin mặt trời để chúng hấp thu ánh nắng tốt hơn – Ảnh: Thuận Thắng

Hiện nay, theo ông Trịnh Quang Dũng, mỗi tháng gia đình ông chỉ trả tiền điện cho nhà đèn khoảng 700.000 đồng, còn lại hệ điện mặt trời ông đã lắp đặt cung cấp 250-300kWh điện/tháng. Ông nói vui nhà ông chẳng bao giờ biết mất điện dù nhà đèn có cúp điện bao lâu đi nữa. Bởi hầu hết thiết bị điện trong nhà như tivi, đèn, quạt… đều dùng điện mặt trời. Chỉ còn máy lạnh, bình điện đun nước nóng là dùng nguồn điện lưới quốc gia (EVN).

Chất lượng ngang điện quốc gia

“Việc đầu tư sử dụng điện mặt trời hiện nay chưa mang lại lợi nhuận gì cho gia đình tôi. Nhưng nếu Nhà nước có chính sách thì không chỉ có gia đình tôi mà có thể sẽ xuất hiện hàng trăm, hàng nghìn ngôi nhà dùng điện mặt trời như gia đình tôi.Ví dụ, có chính sách cho hòa điện mặt trời với điện lưới. Hộ dân sẽ gắn loại đồng hồ hai chiều giống như ở Đức. Đến cuối tháng, nếu đồng hồ báo chỉ số dương thì hộ dân phải trả tiền mua điện, còn ngược lại thì hộ dân sẽ được nhận tiền bán điện từ nguồn điện mặt trời dư thừa không sử dụng hết. Như vậy, vô hình trung giá điện mặt trời sẽ rẻ đi.

Ông Trịnh Quang Dũng

Theo tính toán của ông Dũng, với nhu cầu sử dụng nước nóng của gia đình, để đun bằng điện mặt trời phải đầu tư thêm một hệ điện mặt trời khoảng 10 triệu đồng. Còn nếu nâng công suất thiết kế của hệ điện mặt trời lên gấp ba lần hiện có thì nhà ông sẽ hoàn toàn “thoát ly” sử dụng nguồn điện của EVN.

Cái được của hệ điện mặt trời ở ngôi nhà là chủ động được nguồn điện, sử dụng năng lượng sạch, tái tạo. Còn chất lượng điện từ nguồn điện mặt trời ngang bằng với chất lượng điện lưới quốc gia – ông Dũng khẳng định.

Ông Dũng cho biết mới lắp đặt một thiết bị cho phép điện mặt trời hòa vào điện lưới. Khi hệ điện mặt trời cung cấp thiếu hụt 20% nhu cầu điện cho ngôi nhà thì “thiết bị thông minh” này sẽ tự động lấy đủ lượng điện từ nguồn điện lưới quốc gia để bù đắp lượng điện thiếu hụt. Còn nếu lượng điện từ hệ điện mặt trời dư thừa thì thiết bị đó đưa vào trữ ở các bình ăcquy như một nguồn dự phòng.

Muốn nhân rộng, cần hỗ trợ

Hệ điện mặt trời nhà ông Dũng hiện có công suất 2kW, đầu tư thiết kế tốn khoảng 20.000 USD. Nhưng theo ông Dũng, giá cả hiện nay có mềm hơn đôi chút, có thể giảm khoảng 2.000 USD so với lúc ông lắp đặt.

Ông Dũng cho rằng giá cả đầu tư ban đầu cho một hệ điện mặt trời hiện còn cao nên nhiều gia đình chưa mặn mà đầu tư sử dụng. Vì thế gia đình ông Dũng vẫn dùng điện lưới quốc gia để đun nước nóng, chạy máy lạnh. Song ông khẳng định xu hướng sử dụng các nguồn năng lượng mới, trong đó có năng lượng mặt trời, là tất yếu.

Nhiều quốc gia đã và đang lao vào cuộc chạy đua này. Cộng đồng châu Âu đã hoàn tất chương trình 600.000 mái nhà điện mặt trời và tuyên bố sau năm 2020 sẽ cho ra đời loại nhà “zero house”, nghĩa là những loại nhà này khi xây lên phải tự đảm bảo điện, không lấy từ nguồn điện lưới. Riêng nước Đức có gần 300.000 mái nhà điện mặt trời và dự kiến đến năm 2020 sẽ đảm bảo 47% năng lượng mới (năng lượng gió, năng lượng mặt trời…) so với tổng nhu cầu năng lượng chung.

Trong khi đó, nguồn năng lượng mặt trời vốn rất có tiềm năng ở VN, ở Đức phải làm công suất gấp đôi thì mới bằng nước ta vì nguồn năng lượng mặt trời chúng ta rất mạnh, dồi dào. Do đó, nếu giá điện mặt trời ở Đức là 10 USD/watt thì chúng ta làm ra chỉ mất 5 USD. Đấy là một ưu thế thì tại sao chúng ta không khai thác?” – ông Dũng đặt vấn đề

Theo ông Dũng, vấn đề then chốt hiện nay ở VN là Nhà nước cần có chính sách khuyến khích người dân sử dụng năng lượng mới. Bởi lợi ích của điện mặt trời đã được thế giới chứng minh. Nước nào có chính sách tốt thì nước đó phát triển rất tốt năng lượng tái tạo, không chỉ là điện mặt trời. Chẳng hạn, ở Trung Quốc có chương trình Ánh dương tài trợ 50% kinh phí xây dựng hệ điện mặt trời ở nông thôn, còn ở thành thị tài trợ 30%. Ở TP.HCM nếu có 1 triệu hộ dùng điện mặt trời thì điện lực giảm được một gánh nặng lớn cho ngành điện.

Xem thêm:

Hiện giá điện mặt trời đang giảm mạnh

Giá điện mặt trời toàn cầu sẽ giảm tới 50% trong năm 2009, giúp thị trường điện mặt trời toàn cầu mở rộng. Đó là theo khảo sát của Hãng tư vấn năng lượng Anh New Energy Finance. Theo bà Jenny Chase – giám đốc nghiên cứu tại New Energy Finance, từ đầu năm 2009 đến nay chi phí điện mặt trời đã giảm 160 USD/MWh trên thị trường thế giới. Nguyên nhân chủ yếu là do giá các tấm pin năng lượng mặt trời giảm mạnh trong năm qua. Giá silic – vật liệu tốt nhất để chế tạo pin mặt trời – hiện chỉ còn 60 USD/kg (ba năm trước có giá khoảng 300 USD/kg) và sẽ còn giảm nữa trong thời gian tới. “Đây là một xu hướng tuyệt vời chưa từng xảy ra. Giá điện mặt trời giảm mạnh, các thị trường mới đang mở cửa. Nhu cầu điện mặt trời chắc chắn sẽ tăng mạnh” – bà Chase khẳng định.

Trong khi đó, vào tháng 7-2009 Bộ Tài chính Trung Quốc cho biết theo sáng kiến Mặt trời vàng, Bắc Kinh đã chọn thực hiện 294 dự án xây dựng nhà máy điện mặt trời có tổng công suất 642MW, với tổng đầu tư khoảng 2,93 tỉ USD. Tất cả dự án này sẽ được hoàn thành trong vòng ba năm và được trợ giá 50% chi phí lắp đặt và truyền tải điện. Ngày 23-11, Bộ Năng lượng mới và năng lượng thay thế Ấn Độ tuyên bố sẽ tăng năng lực điện mặt trời từ mức gần 5MW hiện nay lên đến 1.100MW trong giai đoạn 2010-2013 và sẽ đưa năng lực điện mặt trời lên 20.000MW vào năm 2020, với tổng chi phí lên đến 19 tỉ USD.

Các quốc gia khác trong khu vực cũng đang tham gia cuộc chạy đua năng lượng mặt trời. Giữa tháng 11, Viện Nghiên cứu năng lượng mặt trời Singapore bắt đầu thực hiện dự án trị giá 130 triệu USD để nghiên cứu phương thức thu năng lượng mặt trời hữu hiệu nhất, phát triển các vật liệu rẻ để sản xuất pin mặt trời, tìm cách giảm giá thành hệ thống điện mặt trời và tích hợp hệ thống này vào các tòa nhà cao tầng. Chính phủ Singapore đang lên kế hoạch xây thêm các nhà máy để nâng năng lực điện mặt trời của nước này lên 5MW so với mức 1MW hiện nay.

Còn Nhật Bản vừa chỉ định một nhóm các tập đoàn điện tử hàng đầu nước này cùng hơn 130 nhà khoa học cấp cao nghiên cứu dự án xây trạm điện mặt trời trị giá 21 tỉ USD trên quỹ đạo (SSPS) với công suất thiết kế khoảng 1GW và truyền điện về Trái đất bằng tia laser hoặc vi sóng từ năm 2030.

HIẾU TRUNG (Theo Straits Times, Reuters, THX)


Những cách tiết kiệm năng lượng đơn giản

Những cách tiết kiệm năng lượng trong bài này được quy ra số lượng khí cacbonic trung bình giảm đi (mà như ta đã biết đó là nguyên nhân chủ yếu gây ra biến đổi khí hậu) cùng với các yếu tố gây tổn hại đến môi trường khác. Tiết kiệm năng lượng không chỉ là góp phần cải thiện môi trường mà chính là tiết kiệm chi tiêu trong gia đình.

1. Tìm cách đi lại hợp lý nhất

Đi lại là khoản tiêu thụ năng lượng hàng đầu. Ví dụ ở Mỹ, chi phí cho việc đi lại nhiều hơn hẳn chi phí cho ăn uống của mỗi gia đình.

Thay phương tiện đi lại cá nhân (xe máy, ô tô) bằng phương tiện giao thông công cộng. Bạn hãy đi xe đạp, thậm chí đi bộ những khi có thể, vừa tăng cường vận động, vừa tiết kiệm được xăng dầu, hạn chế khí thải gây ô nhiễm môi trường. Nếu dùng ô tô, hãy sắm chiếc xe hybrid (vừa chạy dầu, vừa chạy điện), nhờ thế, hàng năm bạn giảm được lượng khí cacbonic thải ra môi trường đến 107 tấn.

2. Xem xét lại đồ điện trong nhà

Đi mua các dụng cụ điện cho gia đình, trước hết bạn hãy xem công suất của chúng. Có sự khác biệt rất lớn giữa cùng một mặt hàng về tính năng này.

Lấy chiếc tủ lạnh làm ví dụ. Nếu bạn thay chiếc tủ lạnh cũ đang dùng, model những năm 1970 bằng chiếc model năm 2000, bạn giảm được lượng khí thải cacbonic khoảng 500kg mỗi năm (và nếu ở Mỹ, hoá đơn điện giảm 80 đôla).

Thay chiếc máy giặt cửa phía trên bằng máy giặt cửa ngang tiết kiệm được năng lượng, nước và cả chất tẩy giặt, đỡ phải chi thêm 100 đôla/năm. Chiếc máy giặt dán nhãn Energy Star tiêu thụ điện ít hơn chiếc máy giặt tiêu chuẩn 50%.

Cũng cần xem xét lại cách bố trí các dụng cụ điện trong nhà, ví dụ lò nướng không đặt gần tủ lạnh vì bên ngoài nhiệt độ cao cũng làm tủ lạnh tốn điện hơn.

Mô tả ảnh.
Mọi thứ đồ trong ngôi nhà của bạn cần được cân nhắc trong sử dụng để tiết kiệm tối đa năng lượng. – Ảnh: digeniehost.co.uk

3. Máy giặt

Tuy giặt quần áo bằng nước nóng có thể sạch hơn nhưng cũng chẳng cần thiết phải bật nút nước nóng. Thay vì giặt nước nóng bạn có thể tiết kiệm được 75% năng lượng và giảm được khoảng 200 kg CO2/năm.

4. Tủ lạnh

Xác định nhiệt độ cần thiết trên nấc điều chỉnh.  Mùa hè để ở mức 3 hoặc 4, mùa đông chỉ ở mức 1-2. Như vậy là đủ để bảo quản thức ăn ngắn hạn. Nếu bạn vặn quá mức cần thiết, lập tức tiêu thụ năng lượng tăng 25%. Nên quy định ngăn làm lạnh trong khoảng 3,5 đến 5,5 độ C và ngăn đá từ -10 đến -3 độ C là đủ. Luôn luôn chú ý xem cửa tủ đã đóng thật chặt chưa. Kiểm tra gioăng cao su làm kín cửa có bị nứt gãy hoặc dính thực phẩm vào không..

5. Tivi

Mô tả ảnh.

Cuộc sống khá hơn, ai cũng nghĩ đến việc mua sắm chiếc tivi màn hình phẳng chất lượng cao hơn chiếc TV thế hệ cũ CRT một cách rõ rệt. Có hai loại TV màn hình phẳng: TV plasma và TV màn hình tinh thể lỏng LCD áp dụng công nghệ khác hẳn nhau. Do  cạnh tranh gay gắt, hiện nay hai loại gần như xấp xỉ nhau về mọi mặt, từ tính năng đến giá thành. Khác biệt lớn nhất giữa 2 loại chính là tiêu thụ năng lượng. Theo các nhà sản xuất, tiêu thụ điện của TV LCD chỉ bằng 30% so với TV plasma. Do vậy, việc lựa chọn TV LCD gần như là chuyện không cần suy nghĩ khi bạn muốn thay thế đồ điện trong nhà.

6. Máy điều hoà

Trước khi lắp máy, bảo đảm gian phòng thật kín, cách nhiệt tốt. Tuỳ theo nhiệt độ trong ngày và thói quen chịu nóng (lạnh) của bạn mà điều chỉnh nhiệt độ cho thích hợp. Nên nhớ cứ tăng 2 độ C bạn giảm được việc xả khoảng 200kg khí cacbonic mỗi năm.

Một cách tiết kiệm năng lượng chẳng mấy ai lưu ý đến là các tấm lọc và các bộ phận bên trong bị bẩn vì bám bụi là nguyên nhân tăng tiêu thụ điện nên bạn cần lưu ý làm vệ sinh thường xuyên.

7. Rút phích cắm ra khi không dùng đồ điện

Khi không dùng thường xuyên (hoặc khi đi vắng) nên rút luôn phích cắm ra, kể cả máy biến áp, ổn áp. Không rút phích, nghĩa là ở chế độ “Chờ”, máy móc vẫn tiêu hao một lượng điện nhất định. Tích tiểu thành đại, việc không rút phích ra khỏi ổ cắm điện lấy đi của bạn khá nhiều năng lượng hoàn toàn vô ích.

Đối với máy tính, nhiều người ngại mất thời gian khởi động, cứ để máy chạy trong khi nghỉ trưa, hoặc làm việc khác hàng giờ liền. EPA (Cục Bảo vệ Môi trường Mỹ) cho biết nếu cứ bật máy như vậy sẽ làm tốn thêm 80% điện năng và thải ra thêm 650kg khí thải cacbonic mỗi năm.

8. Thắp sáng

Mô tả ảnh.
Ảnh: ihow

Nếu nhà bạn đang dùng bóng dây tóc đốt nóng 75 watt, hãy thay bằng bóng compact huỳnh quang 20 watt thì cường độ sáng tương đương mà mỗi bóng bạn sẽ giảm được 630kg khí CO2. Bóng đèn compact huỳnh quang tiêu thụ ít hơn bóng dây tóc đến 75% năng lượng. Nhớ rằng về tuổi thọ thì bóng compact huỳnh quang còn lâu hơn bóng dây tóc đốt nóng từ 5 đến 13 lần.

Tắt bớt đi một bóng điện không cần thiết, bạn giảm được 180kg CO2 một năm. Lau bóng đèn luôn cũng là một cách tiết kiệm điện đấy. Một chiếc bóng đèn bẩn, bụi bám đầy có thể giảm độ sáng đi 10% và bạn sẽ có cảm giác phải thay chiếc bóng công suất cao hơn.

9. Lò nướng

Giảm tối thiểu số lần bạn mở cửa chiếc lò nướng bánh, quay thịt, quay gà khi lò đang làm việc. Mỗi lần mở như thế, nhiệt truyền ra ngoài khiến cho nhiệt độ của lò lập tức bị giảm từ 15 đến 30 độ C, có thể còn hơn nữa. Đừng để quá nhiệt lâu hơn cần thiết. 10 phút là đủ. Khi bỏ món ăn ra khỏi lò vẫn còn dư nhiệt, có thể tận dụng để làm nóng các món ăn khác.

10. Nhà ở không nên quá rộng

Đành rằng ở rộng thì thoải mái thật, nhưng cũng kèm theo khá nhiều phiền phức: trước hết là tốn kém về chi phí năng lượng. Mùa đông phải sưởi ấm, mùa hè phải làm mát, nhà càng rộng thì việc tiêu thụ năng lượng càng nhiều. Rôi còn tăng chi phí cho thắp sáng, hút ẩm, chi phí định kỳ cho việc bảo dưỡng, duy tu…

11. Tạo cảnh quan

Nếu bạn đủ tiền để tự cho phép gia đình mình sống trên một diện tích chung rộng rãi hơn cách lựa chọn hơi khác: thay vì dùng toàn bộ diện tích cho nơi ở, nên có sự phân phối giữa diện tích nơi ở và một diện tích lưu không, dành cho màu xanh của cây cỏ: một vài hàng cây, một vạt đất trồng hoa và cây cảnh. Phía bên ngoài cửa sổ hướng về phía đông và phía tây nên trồng cây có bóng mát hay ít nhất cũng là một giàn dây leo như nho, thiên lý, chanh leo… Chúng che nắng gắt chiếu trực diện vào mùa hè, che gió vào mùa đông. Nhờ vậy, trong nhà luôn luôn có sự chênh lệch nhiệt độ với ngoài trời, có thể tới 4-5 độ đấy. Mùa hè, trong một ngôi nhà có bóng mát của cây xanh, nhiều khi dùng quạt trần, quạt bàn cũng đủ, khỏi cần đến máy điều hoà. Điện năng tiết kiệm từ 10 đến 20% mỗi năm.

12. Các cánh cửa phải thật kín

Cửa trong nhà nên mở cho không khí lưu thông nhưng điều rất cần thiết lại là khung và cánh cửa phải thật khít. Nếu cửa có những khe hở thì qua đó, hiệu quả sử dụng các thiết bị nhiệt (khi sưởi ấm và làm mát khoảng không gian trong nhà) giảm đi. Tính trung bình một ngôi nhà không kín, năng lượng hao hụt tương đương lượng khí cacbonic phát ra là 600 kg/năm.

Cần chú ý nhất đến khe hở ở các cửa sổ. Rèm che cũng có tác dụng ngăn không khí nóng (mùa đông) và không khí lạnh (mùa hè) thoát ra ngoài.

13. Dùng nước nóng

Lãng phí nước nóng là lãng phí năng lượng nhiều nhất. Hiện nay những bình đun nước nóng dùng năng lượng mặt trời rất phổ biến. Chỉ cần đầu tư một lần là có thể sử dụng được lâu dài. Bạn hãy nhớ, không nhất thiết phải cái nắng gay gắt của mùa hè mới làm bình nước dùng năng lượng mặt trời nóng lên mà ngay cả mùa đông, nước vẫn được đun nóng. Tất nhiên, nhiệt độ nước nóng dùng phải cao hơn, có thể nước dùng năng lượng “Trời cho” không đủ đạt đến nhiệt độ cần thiết, nhưng nếu bạn bố trí cho nó chảy vào bình đun nước thì năng lượng tiết kiệm được không nhỏ đâu.

14. Tiết kiệm năng lượng khi làm việc

Bạn hãy tắt các thiết bị văn phòng khi không làm việc nữa. Nếu bạn ra khỏi nhà nên rút hẳn phích cắm điện ra vì để ở chế độ chờ (stand-by) vẫn phải cung cấp cho chúng một số năng lượng nào đó. Nên dùng phích cắm điện nhiều ổ cắm trong đó có ổ dành cho máy tính, máy in, máy quét… thì bạn chỉ cần rút phích điện ở một chỗ, tất cả đồ điện cùng tắt, khỏi quên.

15. Ăn chay

Sản xuất thịt, trứng, bơ sữa… đều là ngành tiêu thụ nhiều năng lượng, chúng ta có thể giảm năng lượng chung cho xã hội bằng cách chuyển protein động vật thành protein thực vật. Trong tuần nên có vài bữa ăn chay không dùng các sản phẩm có nguồn gốc động vật như thịt, cá, trứng… mà thay bằng đậu, lạc, rau quả kiểu như người ăn chay. Thay đổi khẩu vị như vậy vừa tiết kiệm tiền, vừa lạ miệng nên có thể bạn cảm thấy ngon hơn, lại rất phù hợp với dinh dưỡng học, tránh hoặc ít ra hạn chế được bệnh tim mạch, tiểu đường…

  • Tuấn Hà (Theo VNN)

Bước chậm lại

Đi bộ là thói quen mà tôi tập được trong thời gian ra nước ngoài sống và đi học. Nói vậy dễ bị bắt bẻ. Vậy chứ ở Việt Nam không có người đi bộ sao?

Dĩ nhiên, xứ mình có nhiều người đi bộ. Ở nông thôn, có lẽ việc đi lại vẫn trông cậy chủ yếu vào đôi chân mỗi người. Mà ở thành thị bây giờ, phong trào đi bộ như một phương pháp thể dục cũng ngày một thịnh hành. Nhiều người Việt rõ là không cần đi xa mới biết đibộ. Hoàn toàn đúng. Đây là tôi nói về đi bộ như một thói quen, được hình thành trong hoàn cảnh đặc biệt.

Cho đến trước khi lên đường đi xa, hầu như mọi sự di chuyển ở thành phố tôi sống đều đặt trên hai chiếc bánh xe gắn máy. Ra khỏi nhà, dù ra đầu ngõ mua một cây kem, hay ra ngoại ô, thậm chí ra biển nghỉ cuối tuần, động tác mặc nhiên của tôi là ngồi lên xe máy. Trên xe, hang cùng hẻm cụt  nào cũng đến nơi. Chân trời góc biển nào cũng (tưởng ) tới được tuốt. Khi phải di chuyển một cây số, thậm chí vài trăm mét, mà không có sẵn xe thì kể như “bó chân”, bởi nghĩ thả chân ra cho chúng đi thì…cực quá. Mà cũng không thể trách được. Vài trăm mét mà đi trong nắng đổ lửa, hay vỉa hè không có chỗ đặt chân, phải chen lấn với xe cộ dưới lòng đường, thì đi bộ có thể trở thành ác mộng. Và điều quan trọng nữa: thì giờ đâu mà đi bằng chân như thế?

Tôi đi học xa. Muốn di chuyển trong một khuôn viên đại học (Campus) ở Mỹ chẳng hạn, không lựa chọn nào khác hơn đi bộ. Một campus có thể rộng lớn như thành phố nhỏ, với hệ thống xe buýt nội bộ và nhiều bãi đậu xe hơi. Sinh viên sống ngoài campus có thể đi xe buýt công cộng hoặc lái xe riêng đến trường, đậu xe trong bãi, rồi đi bộ hay đón xe buýt nội bộ để đi lại trong campus, nơi hạn chế xe hơi. Một viện đại học thường có mấy chục đến cả trăm toà nhà. Mỗi toà nhà rộng lớn đã đành, lại còn cách nhau bởi bãi cỏ, sân gạch, thảm hoa, bồn phun nước. Và sinh viên chỉ có thể đi bộ, hoặc xe đạp, từ toà nhà này qua toà nhà kia. Trường nhỏ, hoặc ở thành phố nhỏ thì campus có thể nhỏ. Nhưng phần lớn, campus các đại học tiểu bang rất rộng.

Và ngày nào tôi cũng phải đi bộ. Từ trạm xe buýt nội bộ, ngừng trước thư viện đến lớp học, căn tin, nhà thể thao, trụ sở hội sinh viên, nhà hát, phòng thí nghiệm, các thư viện. Lúc đầu, đó là cách di chuyển đương nhiên, khi mọi người đều làm vậy, mình phải làm vậy. Làm, mà vẫn thầm tiếc…cái xe gắn máy  của mình bị nằm xó ở quê nhà, trong khi mình ở đây phải cuốc bộ rã cẳng. Không quen, thậm chí trước đây chưa từng đi bộ những quãng đường xa cả cây số như vậy, tôi ngán ngại lắm khi phải di chuyển. Những khi trời có gió, rất lạnh, nỗi lo sợ di chuyển càng lớn hơn. Chưa kể, tôi còn bị đau chân vì đôi giày cao gót. Xin nói thêm, đôi giày này cũng thuộc về thói quen mang theo từ quê nhà.

Rồi, cũng như mọi quá trình sống, khi không có sự lựa chọn nào khác, thì mình buộc phải thích nghi. Sau một thời gian, tôi sắm đôi giày đi bộ. Đi quen chân, tôi mới hay một nửa nỗi đau khổ của mình từ hôm nhập học tới nay là do mang giày không phù hợp. Mới biết tại sao những người khác đều mang giày thiết kế thuận lợi để đi bộ. Chẳng mấy chốc tôi cũng đi đứng thoải mái như dân sinh viên địa phương, chứ không còn được nhận diện ngay là khách nước ngoài mới đến vì cách đi đứng trên đôi giày cao gót. Tôi cũng đi mỗi lúc một nhanh mà không hay. Trước kia, giày cao gót, tôi đi chậm và mau mệt. Sau này, bị cuốn vô nhịp sống campus rồi, đâu còn rảnh rỗi thong dong, tôi đi như chạy. Hoá ra, tôi khoẻ, và có thể chuyển động rất nhanh. Những đợt hè về Việt Nam, đi chung với bạn bè cũ, tụi nó đều than rằng tôi đi gì mà như bị ma đuổi.

Và tôi đã quen với niềm vui mới: đi bộ. Nếu trước kia, đi chơi tức là phải đến một nơi nào đó, làm một điều cụ thể gì đó  như ăn kem hay xem phim, thì nay đi bộ chơi, tức là đi dạo, cũng là niềm vui rồi. Như mọi người sống quanh mình, khi đi dạo, tôi cũng bước nhanh. Mùa mới sang, là đổi màu, trời lành lạnh, khoác áo quàng khăn đi dạo là một cái thú tuyệt trần. Những lối mòn dành cho người đi dạo xuyên qua những rừng cây đẹp như tranh, không khí vô cùng lãng mạn. Những người chung quanh đi ào ào. Nhiều người đeo cái máy đo đếm nhịp bước chân, những người trẻ thì đeo loa trong tai để nghe nhạc. Bỗng, giữa những nhịp bước hối hả ấy, tôi đi chậm lại.

Trong rừng, vừa hiện ra mấy con nai. Chúng chẳng sợ hãi điều gì đâu, mà dạn lắm, thong thả tiến đến gần người. Chúng nhìn tôi, như bảo rằng, chỉ có tôi mới là kẻ ngác ngơ và lơ tơ mơ đấy nhé. Tôi đưa tay, chạm vào cái mũi ươn ướt của chú nai. Vài người đang rảo bước chung quanh cũng bước chậm, rồi dừng hẳn, đứng cạnh bên tôi. Sự tiếp xúc với một sinh vật sống động. Một khoảnh khắc dừng khựng không hề định trước giữa nhịp chuyển động tất bật và tất bật. Sau khoảnh khắc dừng lại giữa khu rừng ấy, một lần nữa, giống như khi tôi nhận ra mình có thể đi bộ, tôi đã được thêm trải nghiệm mới: Tôi sẽ nhận thêm nhiều thứ khác, giản dị nhưng thật qúy giá, khi tôi biết dừng lại. Những lần đi dạo sau, tôi bước thong thả hơn, để cảm nhận trọn vẹn không gian quanh mình. Không có âm thanh  gì tuyệt vời hơn tiếng lá kêu lạo xạo dưới chân. Tiếng gió thổi vi vuy qua những cành cây run rẩy. Và tuyệt nhất, chính là sự lắng lại của chính tôi giữa thiên nhiên trong lành.

Về Việt Nam, cuộc sống lại bận rộn, có khi còn hơn thời đi học. Nhiều hôm, bạn bè rủ từ cơ quan ra tiệm cơm trưa, cách 500 thước, mà phải bố trí ai chở ai, mượn nón bảo hộ. Rắc rối quá, tôi nói tôi đi bộ, bạn nói “khùng sao?” và gọi taxi. Vậy đấy, muốn sống chậm, không dễ dàng đâu. Thế nhưng, đôi khi buổi sáng, tôi vẫn đứng một mình bên ban công nhà. Hít thở không khí ban mai. Và chậm rãi nghĩ về một ngày đang tới.

  • Theo Lý Lan ( SVVN)

Gian hàng trung thực

Phước Tuấn

Một sinh viên (SV) tới lấy hai cây viết (giá 1.500 đồng/cây) rồi tự động móc ví ra tờ 5.000 đồng bỏ vào một chiếc hộp và lấy lại 2.000 đồng từ chiếc hộp khác tại một gian hàng được đặt ngay lối đi.

SV mua hàng tại gian hàng tự chọn, tự trả tiền – Ảnh: Ph.Tuần

Gian hàng ấy chẳng có người bán, người quản lý hay bảo vệ nào giám sát quá trình mua bán. Gian hàng đặc biệt đó ở giảng đường H, Trường ĐH Kinh tế TP.HCM (1A Hoàng Diệu, Q. Phú Nhuận, TP.HCM) do Đoàn khoa kinh tế phát triển (ĐH Kinh tế TP.HCM) tổ chức. 

Tự mua, tự trả tiền

“Khi chúng tôi được trao môi trường tin tưởng thì bản chất của đức tính trung thực, lòng tự trọng trong mỗi SV sẽ có dịp thể hiện. Nó đánh tan sự dối trá, tham lam và luôn có tinh thần hướng đến cái thiện” (Nguyễn Thanh Huyền, SV lớp KTBĐS K33)

Gian hàng gồm bánh kẹo, sách vở, mì gói, bút viết…và những chiếc hộp đựng tiền với các mệnh giá khác nhau từ nhỏ đến lớn. Mọi giao dịch đều do SV tự giác thực hiện mà không có ai quản lý. Có một bức thư ngỏ dán ở đó.

Một SV tới lấy hộp sữa rồi bỏ 3.000 đồng vào hộp tiền mệnh giá tương ứng, một bạn khác mua quyển sách 16.000 đồng thì bỏ 20.000 đồng vào rồi tự động lấy lại 4.000 đồng tiền dư. Gần hai năm nay SV đã quen với việc mua hàng tự trả tiền.

Bạn Đinh Thị Mỹ Duyên, lớp nhân lực K32, nói: “Buổi trưa ở lại trường, đi ra ngoài ăn cơm thì xa. Tiện khu giảng đường có máy nước nóng nên mình hay đến gian hàng mua mì tôm ly “đánh nhanh” bữa trưa. Rất tiện lợi mà giá cả thấp hơn bên ngoài”.

Vì không cần người trông coi nên gian hàng hoạt động tất cả các ngày trong tuần. Buổi sáng các bạn phụ trách dọn ra, buổi chiều thu dọn vào sau khi kiểm tra, tổng kết hàng hóa và số tiền bán được sau một ngày. “Tất cả sản phẩm của gian hàng tụi mình mua giá sỉ tại Chợ Lớn. Mục đích chính là phục vụ SV nên bán rất sát giá, thấp hơn nhiều so với ngoài thị trường. Một ngày chỉ lời 20.000 – 30.000 đồng. Một thùng góp ý đặt cạnh đó để SV đề xuất thêm sản phẩm và góp ý hướng phát triển mô hình” – bạn Phạm Thị Lu Đa, phó bí thư Đoàn khoa, cho biết.

Thượng tôn tính trung thực

Tác giả của gian hàng lạ lùng đó là tiến sĩ Nguyễn Hoàng Bảo, phó khoa kinh tế phát triển, Trường ĐH Kinh tế TP.HCM. Ông kể: “Khi đi học tại Nhật, có dịp ghé thăm một ngôi làng nhỏ ở Osaka, tôi vào cửa hàng khá lớn. Có khá nhiều mặt hàng nhưng một điều rất đặc biệt là tôi nhìn hoài chẳng có người bán. Khách hàng mua sản phẩm thì tự động bỏ tiền vào hộp. Khi về Việt Nam tôi nói chuyện với anh em trong khoa về mô hình rất hay này. Và khoa đồng ý xuất ra 5 triệu đồng giao cho Đoàn khoa thực hiện”.

Giá trị của nếp sống văn minh, lòng trung thực luôn được khuyến khích, giáo dục trong giới trẻ hiện nay. Môi trường của cái thiện sẽ rèn luyện cho các bạn trẻ sau khi ra đời. Tiến sĩ Nguyễn Hoàng Bảo nói thêm: “Khoa sẵn sàng chi ra 5-7 triệu đồng để rèn luyện đức tính trung thực trong SV, nếu có thất bại thì chúng tôi vẫn nhận được rất nhiều cái quý giá hơn đồng tiền: đó chính là sự khơi dậy bản tính trung thực của con người nói chung và SV nói riêng”. Sau hai năm, mô hình hoạt động rất thành công, chưa xảy ra trường hợp gian lận nào.

Sắp tới ban chủ nhiệm khoa sẽ đề xuất mô hình “gian hàng tự quản” lên Sở Văn hóa, thể thao và du lịch TP.HCM, Sở GD-ĐT TPHCM để đưa vào áp dụng tại một số trường tiểu học ở TP.HCM. Nâng cao tinh thần văn hóa, tính trung thực của các em.

Thông điệp

“Bước vào một cửa hàng mà người bán hàng kè kè đi theo, bạn có cảm thấy khó chịu không? Có bao giờ bạn bước vào một cửa hàng đông người bán hàng, bạn có nghĩ rằng việc này sẽ làm đội giá sản phẩm lên? Bước vào một cửa hàng người ta quá niềm nở với bạn, bạn mua hàng với giá trị thấp, bạn có cảm thấy áy náy không?…

Cửa hàng của chúng tôi hoàn toàn không có những điều đó, vì không có người bán hàng. Chúng tôi sẵn sàng cạnh tranh với tên khổng lồ Wal – Mart nhưng cũng sẵn sàng đối mặt với tình trạng phá sản. Một điều biết chắc rằng sự thành công của chúng tôi đồng hành với tính trung thực của khách hàng”.

(Trích thư ngỏ của gian hàng)

Theo Thanh Niên online

haiz21

Túi nilon được làm từ rác thải bệnh viện!

Tác hại của túi nilon đối với môi trường là chuyện “biết rồi khổ lắm nói mãi” với người tiêu dùng. Nhưng bạn có biết những túi nilon vẫn thường được dùng để đựng cả đồ ăn, thức uống hàng ngày mang theo biết bao nhiêu hiểm họa ?

Nơi được coi là thủ phủ cung cấp túi ni lông lớn nhất cho toàn Miền Bắc là xã Minh Khai tên thường gọi là làng Khoai huyện Như Quỳnh nơi giáp ranh giữa Hà Nội và Hưng Yên và Làng Triều Khúc Hà Nội.

Quy trình để tạo nên túi ni lông là từ  các túi phế thải, xi lanh bệnh viện cho vào máy tái chế thành hạt nhựa rồi lại đưa vào máy thổi thành túi ni lông.

Nguyên liệu để làm túi có rất nhiều loại, loại xịn nhất là các hạt nhựa xuất khẩu từ Arập Xeut giá mua vào khoản 18.000-20.000đ/kg. Tiếp đến là các hạt nhựa được làm từ túi ni lông rác thu mua có giá khoảng 13.000-15.000đ/kg. Một số loại hạt nhựa làm từ đồ phế thải “hạng bét nhất”.

Đặc biệt có những túi ni lông được làm từ xilanh y tế, loại này có màu xanh đậm có giá dưới 10.000đ/kg. Vậy nên khách hàng muốn mua với giá nào chủ hàng cũng OK vì chỉ cần pha trộn các loại hạt nhựa là giá cả thành phẩm sẽ thay đổi. Và đáng sợ nhất là theo những công nhân đứng máy ở đó nói rằng loại hạt nhựa được làm từ xilanh phế thải từ bệnh viện đều có mặt trong mọi loại túi ni lông mà chúng ta dùng hàng ngày

“Nếu không pha trộn thì làm sao các chị có thể mua được túi ni lông chỉ với giá 10-15.000 đ/kg như hiện nay” –  một công nhân đứng máy giải thích. Nghĩa là khi sử dụng túi ni lông mà chắc chắn là mỗi gia đình chúng ta mỗi ngày dùng không dưới dăm chiếc thậm chí dùng để đựng thúc ăn, chúng ta hoàn toàn có thể đang tiếp xúc với rác thải bệnh viện, thứ rác thải lắm hiểm hoạ nhất.

Còn lí do gì nữa mà chưa “Nói không với túi nilon” ? – loại túi tiện vài phút nhưng để lại mối họa trăm năm.

Thông tin bên lề:

– Gần đây, hệ thống siêu thị Metro khởi xướng chương trình “Siêu thị Metro cùng khách hàng bảo vệ môi trường”, bằng cách bán cho khách hàng những chiếc túi được làm từ sợi tổng hợp có thể sử dụng nhiều lần với giá 7.000 đồng thay cho những chiếc túi nilon mỏng phát miễn phí . Chương trình được đánh giá là thành công, mặc dù ban đầu đã vấp phải nhiều phản ứng không đồng tình từ khách hàng.

– Sở Tài Nguyên- Môi trường TP HCM đề xuất thu thuế sử dụng túi ni-lông,  nhằm thay đổi hành vi sử dụng và tạo thêm nguồn kinh phí hỗ trợ việc giải quyết các vấn đề liên quan đến chất thải. Mục tiêu là từ năm 2015 trở đi, dự kiến sẽ ban hành quy định cấm phân phối miễn phí túi ni-lông ở các siêu thị, trung tâm thương mại, cửa hàng, chợ, điểm bán lẻ…

  • Tổng hợp từ báo Khoa học & Đời sống và VNN