Thật ngỡ ngàng!

Thật ngỡ ngàng!


Người Hà Nội cần từ bỏ thói quen vứt rác nơi công cộng. Ảnh: T.Hiền.


(LĐ) – Tối 12.7.2009, kênh VTV1 đưa lên màn hình cảnh một cô gái người Nhật Bản trong Tổ chức JICA đứng cạnh đống rác thải trên phố Hàng Đào (Hà Nội) giơ lên tập giấy và nói: “Chúng tôi đang làm dự án giúp Hà Nội giải quyết nạn rác thải trên đường phố”.

Xem cảnh trên, tôi thật tình rất ngỡ ngàng, khó hiểu. Ngỡ ngàng, khó hiểu, bởi lẽ bộ máy quản lý của thành phố là rất lớn mà chuyện vứt rác thải ra đường phố kéo dài năm này sang năm khác mà không giải quyết được. Phường là cấp trực tiếp và chịu trách nhiệm về việc này, thì ngoài bộ máy chính quyền, công an phường, còn có cả đội trật tự giao thông đô thị và hệ thống tổ dân phố.

Bên cạnh đó, còn có các đoàn thể mà hệ thống chân rết xuống tận người dân, mà sao không làm được việc vận động, tổ chức và đôn đốc, kiểm tra đoàn viên, hội viên mình không xả rác ra đường phố. Khó hiểu thêm là, hằng năm, thành phố đều có 70 – 80% số gia đình được công nhận là “Gia đình văn hoá”, mà nạn rác thải vẫn tràn lan, kéo dài?

Lòng tự ái chính đáng, bởi cái chuyện rác thải mà thành phố không tự giải quyết được, phải nhờ đến nước ngoài giúp đỡ. Đó là chưa nói chuyện rác thải có đến mức phải nhờ nước ngoài giúp lập dự án và viện trợ không? Thế giới biết chuyện này, họ sẽ đánh giá chính quyền thủ đô, người dân thủ đô và người dân VN nói chung như thế nào, trong khi người dân nước ta thường rất tự hào là thông minh, sáng tạo, khó khăn không lùi.

Nhân sự kiện trên, một lần nữa đề nghị lãnh đạo thành phố nên thành tâm tiếp thu và chấm dứt nạn xả rác thải ra đường phố bằng cách:

– Ai vứt rác thải ra vỉa hè, đường phố bất kỳ lúc nào, ở đâu đều phải bị phạt tiền theo quy định; nếu tái phạm, phạt gấp đôi.

– Cơ quan phạt là UBND phường, người thừa hành là đội trật tự đường phố.

– Tiền phạt nộp vào quỹ của phường và được trích một tỉ lệ nhất định để thưởng cho lực lượng phạt. Trong phạm vi quản lý, nếu còn rác thải ở vỉa hè, lòng đường, thì người phụ trách khu vực đó bị phạt gấp đôi tiền phạt một lần xả rác thải.

Cách nào làm sống lại sông Tô Lịch?

Rác chất đống bên bờ sông Tô Lịch.


(LĐ) – Nước sông Tô Lịch đã và đang bị ô nhiễm nghiêm trọng, nước đen, bốc mùi hôi thối rất khó chịu, gây bức xúc cho hàng trăm nghìn người dân sống hai bên bờ sông từ nhiều năm nay.

Hướng tới 1.000 năm Thăng Long – Hà Nội, TP lập phương án cải tạo, nâng cấp sông Tô Lịch để giải quyết những vấn đề bức xúc về tiêu thoát nước, ô nhiễm môi trường và cảnh quan trong khu vực.

Hàng trăm cống nhỏ dân sinh đổ ra sông

Đúng vậy,chỉ là bền vững khi không cho nước thải hoặc nước thải đã qua xử lý vào sông Tô lịch. Còn thau rửa bằng nước Sông Nhuệ thậm chí bằng nước Sông Hồng có khác chăng ý tưởng vụ thay nước Hồ Tây đã bị phản đố kịch liệt.
Lê Nguyên Hùng

Là một trong 4 con sông tiêu thoát chính của TP, song sông Tô Lịch chính là sông mẹ của 3 con sông còn lại (Kim Ngưu, Lừ, Sét). Cũng vì thế, từ nhiều năm nay, môi trường sông Tô Lịch đã ô nhiễm nghiêm trọng và bị coi là sông chết do phải gánh lượng nước thải chưa qua xử lý quá lớn.

Thống kê sơ bộ cho thấy, dọc tuyến sông Tô Lịch dài 14,6km có hơn 10 cửa xả lớn thu gom nước thải, khoảng 200 cống tròn đường kính 300 – 1.800mm và hàng trăm cống nhỏ dân sinh đổ ra sông. Đây chính là nguồn gây ô nhiễm chính cho sông Tô Lịch.

Theo Sở Tài nguyên và Môi trường Hà Nội, trung bình một ngày đêm, sông Tô Lịch phải tiếp nhận trên 100.000m3 nước thải sinh hoạt và công nghiệp. Trong đó, khoảng 1/3 là nước thải công nghiệp chưa qua xử lý.

Mặc dù toàn bộ chiều dài 14,6km đã được cải tạo, nạo vét và kè 2 bờ, song tình trạng ô nhiễm của sông Tô Lịch vẫn được đánh giá là rất nghiêm trọng với các chỉ số vượt tiêu chuẩn cho phép rất nhiều lần, hoàn toàn không thể sử dụng trong sinh hoạt, sản xuất, trồng trọt.


Theo Sở TNMT Hà Nội, nguyên tắc đầu tiên trong quá trình làm sống lại sông Tô Lịch là “không cống hóa mà để dòng chảy tự nhiên”. Tiếp đó, để làm nước sông bớt ô nhiễm, sở này đề xuất xây dựng hệ thống cống bao dọc sông để thu gom nước thải về trạm xử lý tập trung tại cuối nguồn. Đồng thời, trên từng đoạn sông, sẽ xây dựng các trạm xử lý nước thải quy mô nhỏ, tập trung vào hơn 10 cửa xả lớn. Các trạm nhỏ này sẽ đặt ngầm dưới lòng sông, có quy mô tùy theo lưu lượng nước cần xử lý.

Liên quan tới các cơ sở sản xuất, khu đô thị dọc hai bên sông, ông Vũ Hồng Khanh – Phó Chủ tịch UBND TP – yêu cầu rà soát lại toàn bộ để ấn định lộ trình xử lý nước thải, không cho phép xả thải nước chưa qua xử lý ra sông. Ông Vũ Hồng Khanh khẳng định, TP sẽ chặn bằng được việc xả rác xuống sông: “Cùng với tuyên truyền, khuyến khích, sẽ có chế tài xử lý. Các quận, huyện dọc sông sẽ chịu trách nhiệm với TP…”.

Lấy nước sông Nhuệ để thau rửa sông Tô Lịch?

Phương án khác được Sở TNMT HN đề xuất là việc sử dụng hóa chất, hoạt chất, chế phẩm để xử lý nước bề mặt theo từng đoạn hoặc theo từng cống xả chính. Đồng thời, tiến hành nạo vét thường xuyên. Đây là giải pháp tình thế để có thể xử lý, phục hồi, làm sạch tạm thời chất lượng nước sông trong thời gian ngắn, phạm vi nhỏ, để chuẩn bị cho việc xây dựng và triển khai các phương án cải tạo lâu dài.

Ngày nào các công nhân vệ sinh môi trường cũng phải rất vất vả với công việc dọn rác trên sông

.

Một trong những biện pháp quan trọng khác để giảm ô nhiễm cho sông Tô Lịch – được Sở TNMT đề xuất là bổ cập nước cho sông. Theo ông Phạm Văn Khánh – Phó Giám đốc Sở TNMT Hà Nội – để cải thiện khả năng tiêu thoát, duy trì cân bằng nước và pha loãng nồng độ ô nhiễm, cần bổ cập thêm nước tự nhiên cho sông Tô Lịch.

Để làm được điều này, có một số phương án khác nhau như lấy nước từ hồ Tây, các hồ điều hòa, sông Hồng, sông Nhuệ. Trong đó, có thể lấy nước sông Hồng vào dòng chảy sông Tô Lịch theo hướng khai thông dòng chảy cũ hoặc đấu nối thông qua sông Nhuệ. Địa hình dòng chảy của các sông hiện tại cho thấy, có thể đảm bảo cao độ dòng chảy…

Đại diện Sở QHKT Hà Nội cho rằng, do ý tưởng lấy nước sông Hồng sẽ gặp nhiều khó khăn, có thể lựa chọn lấy nước sông Nhuệ để thau rửa sông Tô Lịch. Tuy vậy, nước sông Nhuệ phải được lấy từ đầu sông, chứ nếu lấy đoạn giữa thì không có ý nghĩa bởi chính sông Nhuệ – đoạn qua Hà Nội cũng đang bị ô nhiễm nghiêm trọng.

Ông Đỗ Viết Chiến – Phó Giám đốc Sở QHKT – nhận định, có thể dùng phương án lấy nước sông Nhuệ qua trạm bơm Xuân Phương, chảy qua mương ở đường Nguyễn Hoàng Tôn và đổ vào sông Tô Lịch ở đường Hoàng Quốc Việt.

Những cống thải trực tiếp ra sông Tô Lịch - thủ phạm gây ô nhiễm.

Đánh giá phương án này là “khả thi”, song Phó Chủ tịch UBND TP Vũ Hồng Khanh – Phó Chủ tịch UBND TP – yêu cầu xem xét lại quy hoạch toàn tuyến cũng như cân nhắc kỹ các yếu tố liên quan trước khi lựa chọn phương án để chính thức trình UBND TP thông qua. Theo dự kiến, đến tháng 6.2009 TP sẽ thông qua phương án cải tạo, nâng cấp sông Tô Lịch, sau đó sẽ đưa ra lộ trình cụ thể để “làm sống lại” sông Tô Lịch.

Như vậy, cho đến hôm nay vẫn chưa có phương án chọn để “làm sống lại sông Tô Lịch”, trong khi đó một số phương án đều đòi hỏi một núi tiền. Đây cũng là điều nan giải, cần phải có những giải pháp đồng bộ, khoa học và… táo bạo.

Nguồn: Lao Động Online

Xem thêm:  Hà Nội chi 600 tỉ  đồng cứu sông Tô Lịch

Không dễ thay đổi thói quen sạch nhà… bẩn ngõ

Người Hà Nội tập phân loại rác kiểu Nhật

Vào 6h chiều, tại tổ dân phố số 7, phường Phan Chu Trinh. Hai thùng rác, một vàng (rác vô cơ), một xanh (rác hữu cơ) được đặt gọn ghẽ ở góc đường. Thay vì tiếng kẻng rác quen thuộc, với thời gian thu gom rác tại mỗi tổ dân phố chừng 15 phút như thông thường, người dân tại tổ 7 phường Phan Chu Trinh có hẳn gần ba giờ để nhẩn nha đổ rác. Yêu cầu duy nhất của sự ưu ái này là người dân phân loại rác tại nguồn: rác nhà bếp (rác hữu cơ) và các loại rác đem đi chôn lấp (rác vô cơ).

Phan Chu Trinh là phường đầu tiên được chọn thí điểm cho dự án 3R bởi hai nhân tố: Dân trí cao và mật độ dân cư thấp. Thế nhưng, sau hàng loạt các chiến dịch tuyên truyền rầm rộ, sự giám sát cộng hưởng từ các tổ trưởng dân phố, hội phụ nữ, đoàn thể… nhiều người dân vẫn chưa có ý thức phân loại rác triệt để tại nguồn.

“Nhiều khi nói hôm trước, hôm sau mọi người lại vẫn đổ chung các loại rác. Tôi thấy mệt lắm. Nhất là nhiều gia đình thường xuyên thay người giúp việc. Các cháu cũ khi quen phân loại thì lại về mất, các cháu mới thậm chí còn chẳng biết thùng xanh (rác hữu cơ), thùng vàng (vô cơ) khác nhau thế nào thì làm sao phân loại được tại nguồn” – bác Phạm Hoàng Ngọc, tổ trưởng dân phố, bức xúc

Suốt 2 năm trời từ khi 3R được đưa đến phường Phan Chu Trinh, hầu hết các tổ trưởng dân phố như ông Ngọc đều túc trực bên những thùng rác vào giờ… ăn cơm để làm công việc vác tù và hàng tổng. “Nếu không có chế tài xử phạt sẽ rất khó. Dân mình cứ bảo phải học cách phát triển của Singapore, Nhật Bản, vậy tại sao chuyện cỏn con như đổ rác cho đúng cách, để sạch sẽ cho chính cộng đồng mình sinh sống mà lại không làm được?” – ông Ngọc bộc bạch.

Theo chị Nguyễn Hương Giang – cán bộ dự án phân loại rác thải tại nguồn, nếu không có sự tham gia của các tổ trưởng tổ dân phố, hội phụ nữ, không rõ khi nào ý thức người dân mới chuyển biến. Tuy nhiên, không phải ngày nào các tổ trưởng dân phố hay đại diện chính quyền cũng có mặt bên thùng rác để yêu cầu người dân phân loại cho đúng.

Là một người tâm huyết với dự án, ông Ngọc cho rằng dự án triển khai thí điểm để nhân rộng mô hình, nhưng lại chưa được thực hiện triệt để. “Bản thân phường còn lơ là với chuyện đổ rác hợp vệ sinh, nữa là các cấp chính quyền cao hơn” – ông cho biết.

Chỉ tích cực khi có phong trào

Dù mỗi gia đình tại các địa bàn thí điểm đều được phát hai thùng rác màu xanh và màu cam để phân loại rác thải, nhưng người dân đa phần vẫn đựng rác vào túi nilon. Còn các thùng rác được phát được… úp ngay ngắn bên ngoài căn hộ.

“Nhà chỉ có 30 mét, 1 thùng rác còn tìm mãi mới có chỗ để chứ có thêm một thùng nữa thì biết để đâu? Thùng rác hữu cơ vì thế vẫn lẫn đầy túi nylon đựng rác – chị Thu ở phường Thành Công than thở – Mỗi cuộc họp tổ dân phố, tôi chỉ nói với bà con thế này: Đừng quan tâm dự án dài, hay ngắn. Điều quan trọng là mình được tạo điều kiện để chung tay có môi trường sống hợp vệ sinh hơn, vì chính gia đình mình thôi. Chứ tâm lý “sạch rác nhà, còn hàng xóm mặc kệ” vẫn phổ biến lắm”.

Xem tiếp tại đây

Sẽ có một thủ đô thật sạch, thật đẹp!

Nhiều chục năm qua, cái nghèo, sự tùy tiện, tình trạng buông lỏng và yếu kém trong quản lý đô thị… đã khiến nhiều hồ, ao của Hà Nội biến mất; hầu hết các dòng sông của Hà Nội và chảy qua Hà Nội ô nhiễm nặng nề; diện tích cây xanh tính theo đầu người của Hà Nội thuộc loại thấp nhất thế giới. Sa chữa được điều đó thực vô cùng khó khăn, nhưng dù sao đó cũng là chuyện đã qua mà sửa chữa chuyện đã qua thường ít quan trọng bằng hành động cho tương lai.

hn1-366x400

Cái nghèo, sự tùy tiện đã phá hỏng HN của chúng ta, nhưng tương lai sẽ khác!

Tương lai phát triển đô thị cho Hà Nội đang mở ra rất nhiều thuận lợi ở chỗ không gian cho qui hoạch đã mở rộng gấp 3 lần; môi trường của Hà Nội, trừ phần nội đô hiện nay đã bị hủy hoại nghiêm trọng, còn lại là vùng nông thôn, miền núi mênh mông hầu như còn khá nguyên vẹn, chưa bị xâm hại. Cây xanh, mặt nước, hệ động thực vật còn phong phú, thói quen sinh hoạt gần gũi với thiên nhiên của con người sẽ là vốn văn hóa phi vật thể quí giá nếu biết gìn giữ và phát huy.

Hà Nội hiện nay, sau khi tiếp nhận văn hóa xứ Đoài sẽ là nguồn bổ sung to lớn về văn hóa, mô típ kiến trúc truyền thống, nhu cầu thẩm mỹ đô thị… cho Thủ đô của một quốc gia trên trăm triệu dân. Nói như những nhà qui hoạch xây dựng và kiến trúc, để đẹp, trước hết là cần có “đất” để làm đẹp. Với Hà Nội hiện nay, thực hiện chủ trương rà soát để chỉ giữ lại các dự án hợp lý, kiên quyết không chia lô bán nền là một cuộc chiến đấu gay go, gian khổ nhưng nếu làm được thì sẽ là một cuộc cách mạng, mở ra triển vọng to lớn cho một Thủ đô văn minh, hiện đại.

Và thật may mắn, được bắt đầu từ đầu. Mọi ý đồ sáng tạo, nếu được bắt đầu từ đầu thường là có điều kiện cho sự thăng hoa. Người Hà Nội trong tương lai sẽ không còn phải đeo khẩu trang khi ra đường, không còn phải đổ về các tỉnh xa để hưởng không khí trong lành, không còn nỗi lo thường trực tắc nghẽn giao thông, không phải chen chúc giữa người và các đống rác nữa, đó là những ước mơ có thể thành hiện thực nếu thực hiện được điều mà Chính phủ và Chính quyền thành phố chỉ đạo.

Rồi chúng ta sẽ có những sông ngòi trong xanh

Rồi chúng ta sẽ có những sông ngòi trong xanh

Sẽ có những sông Tô Lịch, sông Kim Ngưu, sông Lừ, sông Sét, sông Cà Lồ, sông Nhuệ, sông Hồng trong sạch. Sẽ có những núi Ba Vì, Tam Đảo, Mỏ Quạ, Sáng Sơn xanh tươi. Sẽ có những rừng cây, công viên, hồ nước mênh mông. Sẽ có những con đường rộng rãi, an toàn, sạch sẽ từ trung tâm tỏa ra… nếu như mỗi người đều vì Thủ đô chung; nếu không có sự mờ ám, tư lợi len lỏi vào quá trình thực hiện chủ trương của Nhà nước và thành phố.

“Phát biểu sau khi nghe liên danh tư vấn quốc tế PPJ báo cáo lần 2 Đồ án qui hoạch chung xây dựng Thủ đô Hà Nội đến năm 2030 tầm nhìn đến năm 2050, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã chỉ đạo hàng loạt việc quan trọng, như  “mở rộng Hà Nội theo phương án vừa có đô thị trung tâm vừa có đô thị vệ tinh, trong đó không gian dành xây dựng đô thị khoảng 30%, còn 70% là vùng đệm xanh”, ” giữ cho tất cả các sông, hồ và sông chảy qua Hà Nội phải đẹp về cảnh quan, sạch về môi trường”, ” dứt khoát không phân lô bán nền”, ” Không cấp phép mới các dự án, tiếp tục rà soát các dự án còn lại trong số hơn 740 dự án đã cấp phép trình Chính phủ. Dự án nào phù hợp với định hướng qui hoạch thì tiếp tục triển khai còn lại phải dừng vì mục tiêu chung”. Những định hướng này chứng tỏ môi trường đã trở thành vấn đề được đặt lên hàng đầu trong qui hoạch phát triển Thủ đô tương lai. Thực hiện nghiêm chỉnh chỉ đạo của Chính phủ, Hà Nội chắc chắc sẽ đẹp và có môi trường sống trong sạch hơn”

Duy Vũ

Nguồn

xuantruonghnx: Ý kiến của mọi người thế nào?
Những 20 năm nữa thì cũng hơi lâu, thế hôm nay chúng ta nên làm gì, phải làm gì để thúc đẩy tiến độ đó?

Cấm túi nilon, Trung Quốc tiết kiệm 3 triệu tấn dầu/năm

Trong một năm qua, Trung Quốc đã tiết kiệm được khoảng 3 triệu tấn dầu nguyên liệu nhờ lệch cấm sử dụng túi nilon miễn phí – thông tin được trên báo Global Times ngày 27/8, dẫn nguồn của Ủy ban cải cách và phát triển của Chính phủ Trung Quốc.

Lệnh cấm được ban hành vào ngày 1/6/2008 với nội dung yêu cầu: Tại các siêu thị, cửa hàng và chợ của Trung Quốc, những chủ hàng không được phép phát túi nilon miễn phí cho khách hàng đựng đồ. Ai vi phạm quy định này bị phạt tới 10.000 nhân dân tệ (khoảng 500 đô la).

Nhờ đó, mức tiêu thụ túi nilon trong các cửa hàng đã giảm tới 60%. Điều đó kéo theo sự giảm nhu cầu sử dụng các sản phẩm nhựa, đưa tới tới kết quả là hạn chế được việc sản xuất túi nilon và các đồ nhựa.

Ngoài ra, trong 1 năm qua, các công ty sản xuất đồ nhựa của Trung Quốc cũng đã giảm được 9,6 triệu tấn khí thải cacbonic đổ vào bầu khí quyển. Đó là những chất dễ bay hơi có ảnh hưởng chính tới sự thay đổi khí hậu toàn cầu.

Theo KH&ĐS

Hà Nội chi 600 tỷ đồng ‘cứu’ sông Tô Lịch

Từ nay đến hết năm 2010, Hà Nội sẽ đầu tư tới 1.329 tỷ đồng cho các dự án đầu tư, cải tạo môi trường. Hơn 1.300 tỷ khác cho dự án xử lý chất thải rắn sinh hoạt cũng được kêu gọi đầu tư theo hình thức BOT.

Theo đề án của UBND Hà Nội trình tại kỳ họp HĐND, trong tổng số hơn 1.300 tỷ đồng do ngân sách thành phố đầu tư, 600 tỷ đồng sẽ được dành cho dự án thu gom và xử lý nước thải cho một đoạn sông Tô Lịch. Địa điểm thu gom, xử lý tại đầu đường Hoàng Quốc Việt cắt đường Bưởi (cống Bưởi); toàn bộ nước thải sông Tô Lịch đoạn chảy đến Hoàng Quốc Việt và nước thải thu gom từ bờ sông khoảng 1-2 km trước khi đổ vào sông Tô Lịch.

Ngân sách chi cho cải tạo, xử lý ô nhiễm tại các hồ chỉ chiếm số vốn khiêm tốn 35 tỷ đồng trong giai đoạn 2009-2010.

Một góc sông Tô Lịch. Ảnh: Hoàng Hà.

Riêng dự án xử lý chất thải rắn sinh hoạt trị giá 1.305 tỷ đồng theo công nghệ đốt công suất xấp xỉ 1.000 tấn mỗi ngày được kêu gọi đầu tư theo hình thức BOT. Nhà máy này sẽ được đặt tại Nam Sơn (Sóc Sơn) hoặc Đồng Ké (Chương Mỹ). Khi hoàn thành, mỗi năm nhà máy cần 82 tỷ đồng chi phí xử lý từ ngân sách thành phố.

Theo UBND Hà Nội, ô nhiễm môi trường của thủ đô hiện tập trung ở 3 vấn đề: ô nhiễm do chất thải rắn, ô nhiễm nước sông, hồ và ô nhiễm không khí. Mỗi ngày thành phố thải ra 5.000 tấn chất thải rắn sinh hoạt (khu vực đô thị chiếm 70%). Tuy nhiên, tỷ lệ thu gom, xử lý đạt thấp: khu vực nông thôn xử lý 34%, chất thải rắn công nghiệp 60%. Hơn 1.000 tấn phế thải xây dựng mỗi ngày chủ yếu phục vụ cho san lấp mặt bằng.

Mỗi lần ôtô phóng qua đường Khuất Duy Tiến (quận Thanh Xuân) lại mù mịt bụi. Hàng loạt tuyến đường cạnh các công trường ở Hà Nội cũng lâm vào cảnh tương tự. Ảnh: X.Tùng

Ngoài ra, ô nhiễm nước mặt và ô nhiễm không khí cũng đã đến mức báo động. 4 con sông thoát nước của Hà Nội là Tô Lịch, Kim Ngưu, Sét, Lừ không đủ tiêu chuẩn để phục vụ sản xuất nông nghiệp chứ chưa nói đến sinh hoạt. Bầu không khí nội đô ngày càng ngột ngạt, ô nhiễm do khí thải giao thông và bụi phát sinh từ phế thải xây dựng.

Phó chủ tịch UBND Hà Nội Vũ Hồng Khanh thừa nhận, nhiều khu vực trên địa bàn thành phố đang bị ô nhiễm nghiêm trọng, điều kiện vệ sinh nhiều nơi không đảm bảo. “Ngoài những nguyên nhân chủ quan, quá trình đô thị hóa và gia tăng dân số đã đặt môi trường thủ đô trước những thử thách gay gắt”, ông Khanh cho biết.

Theo ông Khanh, để vãn hồi môi trường thủ đô, Hà Nội cần thực hiện các giải pháp đồng bộ ở cả 3 vấn đề ô nhiễm bức xúc nhất. Tuy nhiên, từ nay đến hết 2010, thành phố chỉ tập trung vào rác thải sinh hoạt và ô nhiễm nước mặt.

Nguồn: VnEx

Sẽ di dời hơn 400 cơ sở ô nhiễm ra khỏi Hà Nội

(Dân trí) – UBND thành phố Hà Nội kiến nghị từ nay đến năm 2015 sẽ di dời hết toàn bộ 422 cơ sở sản xuất công nghiệp gây ô nhiễm ra khỏi thành phố. Hiện tình trạng ô nhiễm nước, không khí ở khu vực nội thành đang ở mức báo động.

Theo đó, 422 cơ sở cần xử lý ô nhiễm môi trường được lựa chọn 1 trong 3 hình thức: di dời hoặc trả lại đất và di dời đến khu công nghiệp, khu chế xuất (áp dụng cả trường hợp đất của đơn vị di dời được qui hoạch sử dụng vào mục đích quốc phòng, an ninh, phục vụ lợi ích quốc gia, lợi ích dân tộc); Các đơn vị di dời tự làm chủ đầu tư thực hiện dự án chuyển mục đích sử dụng đất theo qui hoạch; Các đơn vị di dời được phép liên doanh với nhà đầu tư khác hình thành pháp nhân mới (gọi tắt là pháp nhân liên doanh) làm chủ đầu tư thực hiện dự án chuyển mục đích sử dụng đất theo qui hoạch.

Theo báo cáo từ Bộ TN-MT, tình trạng ô nhiễm nước diễn ra đặc biệt nghiêm trọng tại các cơ sở sản xuất công nghiệp và các làng nghề chế biến lương thực thực phẩm, chăn nuôi và giết mổ, làng nghề tái chế giấy (ô nhiễm hữu cơ), dệt nhuộm (nước thải chứa nhiều hóa chất), tái chế kim loại (ô nhiễm kim loại nặng)…

Tình trạng ô nhiễm không khí cũng đã ở mức nặng nề tại các làng nghề gốm sứ, vật liệu xây dựng và khai thác đá (ô nhiễm bụi), làng nghề tái chế phế thải (ô nhiễm bụi chứa kim loại nặng và vật liệu độc hại).

Ô nhiễm khu công nghiệp và làng nghề cũng là nguyên nhân gây ra các bệnh, dịch cho người dân lao động và sinh sống trong thành phố đang gia tăng mạnh mẽ trong những năm gần đây.

P. Thanh