Bước chậm lại

Đi bộ là thói quen mà tôi tập được trong thời gian ra nước ngoài sống và đi học. Nói vậy dễ bị bắt bẻ. Vậy chứ ở Việt Nam không có người đi bộ sao?

Dĩ nhiên, xứ mình có nhiều người đi bộ. Ở nông thôn, có lẽ việc đi lại vẫn trông cậy chủ yếu vào đôi chân mỗi người. Mà ở thành thị bây giờ, phong trào đi bộ như một phương pháp thể dục cũng ngày một thịnh hành. Nhiều người Việt rõ là không cần đi xa mới biết đibộ. Hoàn toàn đúng. Đây là tôi nói về đi bộ như một thói quen, được hình thành trong hoàn cảnh đặc biệt.

Cho đến trước khi lên đường đi xa, hầu như mọi sự di chuyển ở thành phố tôi sống đều đặt trên hai chiếc bánh xe gắn máy. Ra khỏi nhà, dù ra đầu ngõ mua một cây kem, hay ra ngoại ô, thậm chí ra biển nghỉ cuối tuần, động tác mặc nhiên của tôi là ngồi lên xe máy. Trên xe, hang cùng hẻm cụt  nào cũng đến nơi. Chân trời góc biển nào cũng (tưởng ) tới được tuốt. Khi phải di chuyển một cây số, thậm chí vài trăm mét, mà không có sẵn xe thì kể như “bó chân”, bởi nghĩ thả chân ra cho chúng đi thì…cực quá. Mà cũng không thể trách được. Vài trăm mét mà đi trong nắng đổ lửa, hay vỉa hè không có chỗ đặt chân, phải chen lấn với xe cộ dưới lòng đường, thì đi bộ có thể trở thành ác mộng. Và điều quan trọng nữa: thì giờ đâu mà đi bằng chân như thế?

Tôi đi học xa. Muốn di chuyển trong một khuôn viên đại học (Campus) ở Mỹ chẳng hạn, không lựa chọn nào khác hơn đi bộ. Một campus có thể rộng lớn như thành phố nhỏ, với hệ thống xe buýt nội bộ và nhiều bãi đậu xe hơi. Sinh viên sống ngoài campus có thể đi xe buýt công cộng hoặc lái xe riêng đến trường, đậu xe trong bãi, rồi đi bộ hay đón xe buýt nội bộ để đi lại trong campus, nơi hạn chế xe hơi. Một viện đại học thường có mấy chục đến cả trăm toà nhà. Mỗi toà nhà rộng lớn đã đành, lại còn cách nhau bởi bãi cỏ, sân gạch, thảm hoa, bồn phun nước. Và sinh viên chỉ có thể đi bộ, hoặc xe đạp, từ toà nhà này qua toà nhà kia. Trường nhỏ, hoặc ở thành phố nhỏ thì campus có thể nhỏ. Nhưng phần lớn, campus các đại học tiểu bang rất rộng.

Và ngày nào tôi cũng phải đi bộ. Từ trạm xe buýt nội bộ, ngừng trước thư viện đến lớp học, căn tin, nhà thể thao, trụ sở hội sinh viên, nhà hát, phòng thí nghiệm, các thư viện. Lúc đầu, đó là cách di chuyển đương nhiên, khi mọi người đều làm vậy, mình phải làm vậy. Làm, mà vẫn thầm tiếc…cái xe gắn máy  của mình bị nằm xó ở quê nhà, trong khi mình ở đây phải cuốc bộ rã cẳng. Không quen, thậm chí trước đây chưa từng đi bộ những quãng đường xa cả cây số như vậy, tôi ngán ngại lắm khi phải di chuyển. Những khi trời có gió, rất lạnh, nỗi lo sợ di chuyển càng lớn hơn. Chưa kể, tôi còn bị đau chân vì đôi giày cao gót. Xin nói thêm, đôi giày này cũng thuộc về thói quen mang theo từ quê nhà.

Rồi, cũng như mọi quá trình sống, khi không có sự lựa chọn nào khác, thì mình buộc phải thích nghi. Sau một thời gian, tôi sắm đôi giày đi bộ. Đi quen chân, tôi mới hay một nửa nỗi đau khổ của mình từ hôm nhập học tới nay là do mang giày không phù hợp. Mới biết tại sao những người khác đều mang giày thiết kế thuận lợi để đi bộ. Chẳng mấy chốc tôi cũng đi đứng thoải mái như dân sinh viên địa phương, chứ không còn được nhận diện ngay là khách nước ngoài mới đến vì cách đi đứng trên đôi giày cao gót. Tôi cũng đi mỗi lúc một nhanh mà không hay. Trước kia, giày cao gót, tôi đi chậm và mau mệt. Sau này, bị cuốn vô nhịp sống campus rồi, đâu còn rảnh rỗi thong dong, tôi đi như chạy. Hoá ra, tôi khoẻ, và có thể chuyển động rất nhanh. Những đợt hè về Việt Nam, đi chung với bạn bè cũ, tụi nó đều than rằng tôi đi gì mà như bị ma đuổi.

Và tôi đã quen với niềm vui mới: đi bộ. Nếu trước kia, đi chơi tức là phải đến một nơi nào đó, làm một điều cụ thể gì đó  như ăn kem hay xem phim, thì nay đi bộ chơi, tức là đi dạo, cũng là niềm vui rồi. Như mọi người sống quanh mình, khi đi dạo, tôi cũng bước nhanh. Mùa mới sang, là đổi màu, trời lành lạnh, khoác áo quàng khăn đi dạo là một cái thú tuyệt trần. Những lối mòn dành cho người đi dạo xuyên qua những rừng cây đẹp như tranh, không khí vô cùng lãng mạn. Những người chung quanh đi ào ào. Nhiều người đeo cái máy đo đếm nhịp bước chân, những người trẻ thì đeo loa trong tai để nghe nhạc. Bỗng, giữa những nhịp bước hối hả ấy, tôi đi chậm lại.

Trong rừng, vừa hiện ra mấy con nai. Chúng chẳng sợ hãi điều gì đâu, mà dạn lắm, thong thả tiến đến gần người. Chúng nhìn tôi, như bảo rằng, chỉ có tôi mới là kẻ ngác ngơ và lơ tơ mơ đấy nhé. Tôi đưa tay, chạm vào cái mũi ươn ướt của chú nai. Vài người đang rảo bước chung quanh cũng bước chậm, rồi dừng hẳn, đứng cạnh bên tôi. Sự tiếp xúc với một sinh vật sống động. Một khoảnh khắc dừng khựng không hề định trước giữa nhịp chuyển động tất bật và tất bật. Sau khoảnh khắc dừng lại giữa khu rừng ấy, một lần nữa, giống như khi tôi nhận ra mình có thể đi bộ, tôi đã được thêm trải nghiệm mới: Tôi sẽ nhận thêm nhiều thứ khác, giản dị nhưng thật qúy giá, khi tôi biết dừng lại. Những lần đi dạo sau, tôi bước thong thả hơn, để cảm nhận trọn vẹn không gian quanh mình. Không có âm thanh  gì tuyệt vời hơn tiếng lá kêu lạo xạo dưới chân. Tiếng gió thổi vi vuy qua những cành cây run rẩy. Và tuyệt nhất, chính là sự lắng lại của chính tôi giữa thiên nhiên trong lành.

Về Việt Nam, cuộc sống lại bận rộn, có khi còn hơn thời đi học. Nhiều hôm, bạn bè rủ từ cơ quan ra tiệm cơm trưa, cách 500 thước, mà phải bố trí ai chở ai, mượn nón bảo hộ. Rắc rối quá, tôi nói tôi đi bộ, bạn nói “khùng sao?” và gọi taxi. Vậy đấy, muốn sống chậm, không dễ dàng đâu. Thế nhưng, đôi khi buổi sáng, tôi vẫn đứng một mình bên ban công nhà. Hít thở không khí ban mai. Và chậm rãi nghĩ về một ngày đang tới.

  • Theo Lý Lan ( SVVN)

Đi bộ, tại sao không?

dibowhynot