Chuyện cuối tuần: Lạ quá, lạ quá!

Vợ chồng Nguyễn Ngu Ngơ về quê thăm ông bà nội. Chưa uống xong chén nước, Mũm Mĩm đã nhảy xuống bếp, lát sau chạy lên la rầm trời,Ngơ ơi Ngơ, Ngơ xuống mà xem, tuyệt vời! Mũm Mĩm lôi Ngơ xênh xệch xuống bếp. Ngơ cười hi hi hi, nói trời đất, tưởng gì hoá ra cái thùng rác, thế mà reo mừng giống Alibaba bắt được kho vàng.

aa

Mũm Mĩm nhọn môi dài giọng, nói anh ngơ lắm. Đây không phải là cái thùng rác bình thường. Anh ngó mà coi: nó có hai ngăn, một ngăn đựng rác vứt đi, một ngăn đựng rác tái chế. Ngơ dòm vào. Ờ nhỉ. y chang thùng rác ở nước Tây, ơn trời có lần Ngơ đã mục sở thị. Công nhận hiện đại, nhưng hiện đại bằng giời thì nó cũng chỉ là cái thùng rác.

Ngơ vuốt má Mũm Mĩm, nói, em ở Thủ đô về, đâu phải từ hang đá ra mà thấy cái thùng rác cũng ngơ ngác như thấy người ngoài hành tinh. Mũm Mĩm nhăn nhó lắc đầu, nói Ngơ phải nghe cho thủng nhìn cho thấu, đâu phải một cái thùng rác này. Một cái thùng rác ba trăm ngàn có gì đáng nói! Cả làng cả tổng cả huyện cả tỉnh này ai ai cũng có cái thùng rác này, hiểu chưa!

Ngơ xuýt xoa thán phục, nói ua chầu chầu, hay hè hay hè. Một dự án làm sạch môi trường hàng trăm tỉ đồng đem về cho tỉnh. Tỉnh triển khai lẹ làng, nhà nhà có thùng rác hai ngăn. Mỗi gia đình tự phân loại rác tái chế và rác vứt đi. Rồi đem ra thùng rác công cộng to đùng được đặt khắp hang cùng ngõ hẻm. Chúng cũng có hai ngăn, ngăn rác vứt đi và ngăn rác tái chế. Các xe chở rác sẽ đem về nơi qui định, người ta đỡ mất công phân loại, rác vứt đi thì huỷ, rác tái chế được đưa về nhà máy. Công trình hoàn hảo như mơ.

Mủm Mĩm cười he he he, nói thế này thì đất nước mình chẳng mấy chốc mà sạch sẽ thơm tho, bọn đế quốc sài lang nhìn vào chỉ có mà lác mắt.

Ngu Ngơ và Mũm Mĩm tung tăng đi khắp xóm, cùng làng, say sưa ngây ngất, nói ôi chưa có bao giờ sạch như hôm nay…

Xe chở rác đến, nó đổ cả rác tái chế với rác vứt vào thùng xe rồi chạy đi. Ngơ trợn mắt, nói lạ quá lạ quá, công khó dân ngồi nhà phân loại rác, tốn tiền mua thùng rác hai ngăn từ góc bếp nhà, ra ngõ tới đầu đường, đến xe chở rác thì đổ dập cục cả hai lại một là thế nào.

Hoá ra tất tần tật đều hai ngăn trừ xe chở rác, hu hu. Ngu Ngơ mồm méo mắt trợn, nói cái sự đồng bộ trời ơi đất hỡi! Chợt Mũm Mĩm reo lên, nói xe chở rác hai ngăn đến đó kìa! Anh đừng có mà suy diễn linh tinh.

A, xe chở rác hai ngăn tỉnh mới mua về.! Hoan hô! Sau nửa năm dân kêu thán rằng bắt dân phân loại thành công cốc, tỉnh cũng đã thấu hiểu lòng dân, mua liền mấy chục chiếc xe chở rác hai ngăn. Mủm Mĩm cười he he, nói tỉnh ta sáng suốt.

Ô kìa! Có xe chở rác hai ngăn rồi sao người ta vẫn đổ rác đập cục hai loại làm một?- Cái mặt Mũm mĩm đang tròn vo chuyển sang méo xẹo. Ờ nhỉ! Có xe chở rác hai ngăn, nhưng ai hơi sức đâu đi đổ rác ngăn nào ra ngăn đó. Người ta đổ rác cho là may rồi, còn bắt người ta phân loại! Một xe chở rác, một ông lái xe, một cần cẩu, cứ thế bê thùng lên đổ vào xe, chẳng cần biết ngăn nào ra ngăn nào.

kerbside-family

Mũm Mĩm thở ra, nói mất công, tốn tiền tỉ sang tận nước Tây mua xe chở rác hai ngăn, về tỉnh lại đổ lộn bậy, có xót của mất công không hả trời. Mẹ Ngu Ngơ nghe vậy thì ngáp mấy ngáp, nói thế là may lắm rồi, tụi bay còn kêu chi? Chúng mày không ra tỉnh lị, huyện lị mà coi hàng trăm thùng rác công cộng không có ai chở, để lâu ngày thối inh lên khắp phố khắp phường.

Ngu Ngơ, Mũm Mĩm ngơ ngác nhìn nhau, nói ua chầu chầu lạ quá lạ quá. Mẹ Ngu Ngơ ngao ngán thở dài, nói dự án tổ chức quốc tế cho tiền mua thùng rác, mua xe chở rác đầy đủ cả. Nhưng quốc tế không cho người sang đổ rác, không cho lái xe đi lái xe. Thành ra rác từ nhà ra đường rồi nằm yên chờ hết tháng này sang tháng khác.

Ngu Ngơ kêu to, nói trời ơi chỉ mấy ông lái xe, mấy công nhân phục vụ mà không lo được sao. Mẹ Ngu Ngơ nhả miếng trầu, từ tốn vuốt mép, nói dời sông lấp núi tỉnh còn lo được, đồ mấy ông lái xe, mấy người đổ rác là cái gì đâu. Có điều tỉnh không cần lo.

Ngu Ngơ, Mủm Mĩm nhìn nhau, nói sao tỉnh lại không lo. Mẹ Ngu ngơ ho ho khạc khạc, nói tỉnh cần những dự án mua sắm, phết phẩy xong rồi thì tỉnh không cần gì hết, chẳng cần ai hết. Dân kệ dân, quốc tế mặc kệ quốc tế.
Ngu Ngơ kêu to, nói trời ơi rác ơi là rác. Mũm Mĩm vội vàng bịt miệng Ngơ, nói bé mồm thôi, không người ta lại bảo mình nói xấu cấp trên thì khốn đó Ngơ ơi!

Nguyễn Quang Lập/ Blog Quê choa

Advertisements