“Hút thuốc như … người Việt Nam”

HNX: Sau khi đọc bài báo dưới đây, HNX đã tìm xem phim In Bruges.  Sau khi xem, xin phép được đính chính lại rằng trong phim có nhắc đến việc phả khói thuốc vào người xung quanh và  đến người Việt Nam, nhưng KHÔNG hàm ý người Việt Nam hay phả khói thuốc vào người khác. Chân thành cáo lỗi cùng bạn đọc.

Tuy vậy, dẫu sao thì thói quen hút thuốc nơi công cộng của chúng ta vẫn còn nhiều điều đáng bàn, đáng rút kinh nghiệm. Xin đọc thêm bài viết này để hiểu hơn về tác hại của khói thuốc với thai nhi và trẻ em.

(TTO) Trong phim In Bruges chiếu trên HBO, khi một cô gái hút thuốc phà khói vào mặt người xung quanh, một nhân vật khác đã thốt lên: “Thật không thể tin được, cô ta hút thuốc như là người Việt Nam”!

Kim Thoa, một chuyên viên PR, bức xúc trong blog của mình: “Vừa coi xong phim In Bruges (nam tài tử Colin Farrel đóng vai chính), có chi tiết làm giật mình: trong nhà hàng, khi một cô gái hút thuốc phà khói vào mặt những người khách xung quanh thì một nhân vật khác trong phim thốt lên: “Thật không thể tin được, cô ta hút thuốc như người VN!” (kênh HBO đã tế nhị dịch thành “… như người châu Á”, nhưng nhân vật thì phát âm rõ ràng “ … like Vietnamese”).

“Nghe mà tự ái. Tức anh ách. Rồi nhoi nhói đau” – Kim Thoa kể tiếp. Sao người ta lại nói như thế về người Việt mình? Nhưng nghĩ lại thấy họ nói cũng đúng. Đi vào chốn công cộng thì cơ man là người phì phà thuốc lá bất chấp sự khó chịu của người xung quanh – những người phải hút thuốc thụ động (đó là chưa kể chuyện phà thẳng khói vào mặt người ta như trong phim kể trên).

Có bao nhiêu là chuyện bức xúc xung quanh cách người Việt hút thuốc nơi đông người, chủ yếu liên quan đến cánh đàn ông. Có lần người viết thấy trong phòng đợi ra sân bay, một ông khách chừng 50 tuổi ăn mặc sang trọng cứ thản nhiên ngồi xả khói thuốc. Khi cô nhân viên chạy lại nhắc nhở: “Chú ơi, có phòng dành riêng cho người hút thuốc đằng kia đó chú!”, ông này vẫn thản nhiên ngồi hút. Cho đến khi cô nhân viên lớn tiếng và bao nhiêu cặp mắt xung quanh nhìn vào, ông này mới tức tối dụi điếu thuốc cháy dở vào… lon bia đang uống.

01

“Hồn nhiên” rít thuốc ngay cả trong bệnh viện, nơi cần hạn chế tối đa khói thuốc.

Hút thuốc rất có hại cho mình và cho sức khỏe cộng đồng. Lời cảnh báo này dường như đã quá cũ, nhưng có lẽ với người Việt vẫn còn mới tinh. Không khó để gặp cảnh trong một đám cưới, ngay tại bàn tiệc có phụ nữ mang thai và trẻ em, nhiều ông vẫn thản nhiên phì phèo nhả khói trong phòng máy lạnh ngột ngạt.

Có một comment đầy chua chát trong blog của Kim Thoa: “Sự thật vẫn luôn là sự thật. Cần cả trăm năm nữa chị ơi…”. Cần 100 năm nữa để người Việt hút thuốc thay đổi cách ứng xử không văn minh này sao?

  • Thành  Vinh (theo TTO)

haiz21

Mưa ơi sao khổ thế

HNX: Bài viết nhằm cung cấp thông tin, không có ý phê phán bất kì chính phủ nào. Giảm thiểu khí thải độc hại hiện đang là nhiệm vụ chung của toàn thế giới.

Tưởng Năng Tiến

[…] bây giờ nước suối, hay nước mưa nếu đem pha trà uống xong dám… tắt thở như không –  theo như tường trình của ông Dương Hồng Sơn, Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu Môi trường (“Mưa độc có thể tàn phá hệ hô hấp của con người”) đọc được trên VnMedia, vào hôm 23 tháng 12 năm 2008:

“Ở Việt Nam, lượng mưa axit đã chiếm 30%, có nơi tới 50% số lần mưa… gây tác hại không nhỏ đối với con người, cơ sở hạ tầng, sản xuất… Những báo cáo của mạng lưới quan trắc quốc gia cho thấy, mưa axit từ nước ngoài vào Việt Nam đang tăng lên…”

Ủa, “nước ngoài” là nước nào vậy cà?  Lào Quốc, Miên Quốc hay Trung Quốc?

Người Lào, dù đã vượt quá độ từ tư bản chủ nghĩa sang xã hội chủ nghĩa từ lâu – nghe đâu – vẫn còn đi xe bò lòng vòng trong thành phố, và (vẫn) cưỡi voi dạo chơi tà tà ở trong rừng.

Còn người Miên, cách đây chưa lâu, họ vẫn còn có thể giết hàng triệu mạng bằng cuốc chim hay chầy vồ gì đó mà khỏi cần tới lò ga hay súng đạn gì ráo. Ðời sống của nhân dân ở hai nước láng giềng anh em, ngoại trừ những lúc nướng khoai, đâu mấy khi có ai đụng chạm gì tới máy móc – sao khói dữ vậy được?

Làm cơn mưa cũng khổ

Làm cơn mưa cũng khổ

Vậy thì khói thải ở đâu ra? Phải có lửa ở chỗ nào đó mới được chớ, đúng không?  Không có lửa sao có khói? Lò dò một chập, tui tìm được xuất xứ của khói lạ (nguyên nhân gây ra “mưa axit từ nước ngoài vào nước ta”) qua một bài viết ngắn, bằng Anh Ngữ: “Transboundary sulfur pollution & Vietnam.”

Tác giả, một chuyên gia về khí quyển hiện sinh sống tại nước Úc, bày tỏ sự quan ngại rằng ở Ðông Nam Á có những quốc gia chỉ tạo ra những lượng lưu huỳnh rất nhỏ nhưng lại phải chịu nhận sự tích tụ của loại hóa chất này (rất lớn) từ những lân bang. Việt Nam và Nepal là hai “nạn nhân” điển hình, trong vùng, về tệ trạng này.

Tài liệu mà tiến sĩ Nguyễn Đức Hiệp trích dẫn (R. Arndt, G. Carmichael, J. Roorda – Seasonal source-receptor relationships in Asia, Journal of Atmospheric Environment, Vol. 32, No. 8, 1988, pp. 1937-1406) được phổ biến từ năm 1988. Hơn hai mươi năm sau, ông Dương Hồng Sơn – Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu Môi trường thuộc Viện Khoa học Khí tượng – mới từ tốn cho công luận biết là  “hiện nay vẫn chưa có nghiên cứu nào đáng giá tổng thể ảnh hưởng của mưa axit,” và chỉ nói xa gần rằng “mưa axit từ nước ngoài vào Việt Nam đang tăng lên…

Trong buổi hội thảo An ninh môi trường và trách nhiệm của ngành Công antổ chức lần đầu tại Hà Nội vào ngày 2 tháng 6 năm 2009 – người ta thấy có sự  tham dự của Trung tướng Đặng Văn Hiếu (Thứ trưởng Bộ Công an), Thiếu tướng TS. Nghiêm Xuân Dũng (Phó Tổng cục trưởng Tổng cục Kỹ thuật) và  đông đảo các cán bộ quản lý đầu ngành tại Bộ Tài nguyên Môi trường, Viện Khoa học và Công nghệ Việt Nam, Đại học Quốc gia Hà Nội, Viện Khoa học Thuỷ lợi Việt Nam và các đơn vị nghiệp vụ trong lực lượng CAND…

Mưa độc có thể tàn phá hệ hô hấp của con người

Mưa axit có thể tàn phá hệ hô hấp của con người

Qua ngày hôm sau, 3 tháng 6 năm 2009, báo Điện tử của ĐCSVN tường thuật rằng: “Các tham luận đều nhất trí quan điểm, an ninh môi trường và an ninh quốc gia có mối quan hệ hữu cơ chặt chẽ. Mất an ninh môi trường có thể trở thành nguy cơ đe doạ an ninh quốc gia.” […]. An ninh môi trường mất lâu rồi, chứ còn “có thể trở thành nguy cơ” gì nữa..?

Chuyện 60 phần trăm số lượng khí thải sulfur từ Trung Hoa – nước có lượng khí thải hàng đầu thế giới – vẫn theo “gió lạ” vào Việt Nam, gây ra những trận “mưa độc” với nồng độ axit mỗi lúc một cao  không được mọi người đề cập tới.

Cho đến thời điểm hiện tại, mưa acid ở Việt Nam (có lẽ) không có ảnh hưởng gì tức thời đến sức khỏe của những ai có khả năng tài chính mua dùng những nước tinh khiết đóng chai.

Còn những người dân nghèo khổ ở thôn quê, những kẻ đang sống ở “những làng ung thư” thì sao?  Câu trả lời có thể tìm thấy trong thư ngỏ của Sơ Trịnh Thị Hồng, đọc được trên web của Hội Bác Ái Phanxicô – Franciscan Charity:

Nước trong cuộc sống là một điều không thể thiếu, và nước sạch lại càng cần thiết trong sinh hoạt hằng ngày giúp con người sống vui sống khỏe. Xin… Quý Ân Nhân Hải Ngoại quan tâm giúp đỡ để người nghèo có được những nhu cầu tối thiểu của con người: GIÚP GIẾNG NƯỚC, $140 USD/ 1 giếng.”

Tôi viết những dòng chữ này khi California đang bước (khẽ) vào Thu. Sáng trời đã bắt đầu se se lạnh, và lất phất mấy hạt mưa bay. Mưa không đủ làm ướt đất, và chắc cũng không làm nhạt được chén nước mắm của những o bán bánh bèo (gánh) ở quê nhà.

Quê hương tôi ở vùng nhiệt đới, nơi đây mỗi năm chỉ có hai mùa: mưa và nắng. Vũ độ hàng năm tính hào phóng theo đơn vị mét (mètre), nghĩa là cả trăm “inches”. Cũng chính đây là nơi xuất xứ của câu thành ngữ “hiền như một ngụm nước mưa.” Vậy mà, mới thoát đói được mười mấy năm, đồng bào tôi –  đã đến lúc – phải ngửa tay đi xin luôn… nước uống. Mưa ơi, sao khổ thế!

HNX biên tập

Nguồn: talawas và bauxitevietnam

Tác giả, một chuyên gia về khí quyển hiện sinh sống tại nước Úc, bày tỏ sự quan ngại rằng ở Ðông Nam Á có những quốc gia chỉ tạo ra những lượng lưu huỳnh rất nhỏ nhưng lại phải chịu nhận sự tích tụ của loại hóa chất này (rất lớn) từ những lân bang. Việt Nam và Nepal là hai “nạn nhân” điển hình, trong vùng, về tệ trạng này.

Tài liệu mà tiến sĩ Nguyễn Đức Hiệp trích dẫn (R. Arndt, G. Carmichael, J. Roorda – Seasonal source-receptor relationships in Asia, Journal of Atmospheric Environment, Vol. 32, No. 8, 1988, pp. 1937-1406) được phổ biến từ năm 1988. Hơn hai mươi năm sau, ông Dương Hồng Sơn – Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu Môi trường thuộc Viện Khoa học Khí tượng – mới từ tốn cho công luận biết là  “hiện nay vẫn chưa có nghiên cứu nào đáng giá tổng thể ảnh hưởng của mưa axit,” và chỉ nói xa gần rằng “mưa axit từ nước ngoài vào Việt Nam đang tăng lên…”

Tràn lan hoa quả sấy khô, ô mai Trung Quốc nhiễm chì

Ngay sau khi Mỹ và Malaysia cảnh báo người tiêu dùng không nên sử dụng xí muội (ô mai) và mứt chủ yếu từ Trung Quốc và lãnh thổ Đài Loan do có chứa hàm lượng chì vượt quá mức cho phép, Sài Gòn Tiếp Thị đã khảo sát về nhóm mặt hàng này.
  Trái cây khô, xí muội Trung Quốc bày bán tại chợ Bình Tây. Ảnh: Hồng Thái

Trái cây khô, xí muội Trung Quốc bày bán tại chợ Bình Tây. Ảnh: Hồng Thái

Qua khảo sát, chúng tôi chưa thể khẳng định sản phẩm của 15 công ty bán sản phẩm chứa hàm lượng chì vượt mức cho phép đã có mặt ở Việt Nam hay chưa do 98% sản phẩm loại này của Trung Quốc đang bán trên thị trường đều không có nhãn mác bao bì.

Muốn mua bao nhiêu cũng có

Tại Bình Tây – đầu mối sỉ phân phối về các chợ lẻ miền Trung và miền Tây – xí muội xuất xứ từ Trung Quốc có mặt trên hầu hết các sạp bán mứt trái cây chế biến. Xí muội của Trung Quốc bán tại đây chủ yếu là dạng không hạt, đóng gói 3kg/bao để tiện cho khách lấy về pha chế nước uống hoặc bán lẻ. Có loại in chữ ngoài bao bì (như Sangxingliang Guoxilie), có loại hoàn toàn không có dòng chữ nào trên bao bì.

Bà Hạnh, chủ sạp chuyên bán mứt trái cây chế biến tại chợ này, giải thích hàng từ Trung Quốc chuyển về đã được đóng gói như vậy, ngay cả hàng đóng trong thùng cactông cũng không có chữ nào ghi trên thùng. “Nguyên liệu làm xí muội từ loại trái cây gì tôi cũng không biết, chỉ biết lấy về bán thôi”, bà Hạnh nói. Bà Hạnh cho biết thêm, cùng là xí muội nhưng hàng Việt Nam thì có giấy tờ chứng minh xuất xứ, còn hàng Trung Quốc thì không có.

Cùng kinh doanh mứt các loại, chủ sạp Dung cho hay, xí muội của Việt Nam không được khách hàng ưa chuộng bằng mặt hàng cùng loại của Trung Quốc vì mặn và đắt hơn hàng Trung Quốc. Chẳng hạn, một ký xí muội có hạt của Việt Nam giá 58.000đ, trong khi hàng Trung Quốc không có hạt giá chỉ 52.000đ. Chủ sạp Dung cam kết: “Cần bao nhiêu hàng Trung Quốc cũng đáp ứng được hết. Hàng loại này đang được khách hàng ở các tỉnh ưa chuộng và mua rất nhiều”.

Tương tự, tại chợ Bến Thành và An Đông, mỗi sạp đều bán khoảng 40 – 60 loại trái cây sấy, xí muội nhập như kiwi, chà là, lý, mận… Tất cả đều được đựng trong hũ hoặc bao nilông lớn, không ghi nguồn gốc, xuất xứ. Bà Ngọc, nhân viên bán hàng ở An Đông cho biết: “Loại nào cũng có mấy vị khác nhau: ngọt đậm, hơi chua hay hơi mặn. Khách Sài Gòn thích nhất loại có vị hơi chua. Còn khách du lịch, Việt kiều mua đủ loại”. Giải thích lý do tại sao không có hàng đóng gói bao bì nhãn mác rõ ràng, cô Ngọc nói: “Mua gói có bao bì giá mắc hơn 50%, nên sạp nào cũng bán như vầy”.

Các chủ sạp thường chia hàng thành hai loại: nguyên quả nguyên hạt còn đẹp bán cho khách mua về dùng. Hàng bị vỡ, giập hay bị thấm nước thì bán giá rẻ hơn cho các tiệm giải khát mua về pha nước xí muội, cắt nhuyễn pha vào kem ly…Theo một số người bán, nhiều loại ô mai, xí muội Hà Nội hiện nay thực ra là hàng Trung Quốc.

Không biết hàng Trung Quốc chứa chất gì

Tại nhiều siêu thị, hầu hết bán ô mai xí muội có ghi nhà phân phối, xuất xứ, nhà nhập khẩu… Nhưng đáng lưu ý là nhiều loại ghi là hàng Hà Nội, nhưng sản phẩm y chang như thế (xí muội không hạt, xí muội khô…) người bán ở chợ Bình Tây nói là hàng Trung Quốc do họ phân phối. Thêm vào đó, cách ghi thành phần trên tem phụ cũng chưa đầy đủ. Chẳng hạn như loại trần bì Taixuan, chỉ ghi có quả mơ, muối, đường…

Đến các tiệm bách hoá thực phẩm ở khu vực Q.1, Q.3 có thể thấy tiệm nào cũng có ít nhất 5 – 7 loại xí muội, trái cây sấy đựng trong hũ bán theo dạng cân trăm gram cho khách mua. Người bán bảo đó là hàng Trung Quốc. Cô Minh Thư, ngụ ở Q.11, người thường xuyên mua của xí muội Trung Quốc bảo: “Từ trước giờ tui thích loại nào thì cân 200g mang về, ăn hết lại mua nữa, chưa bao giờ mua hàng có bao bì nên không rõ lắm trong nó có chứa chất gì, có độc hại hay không. Tui cũng chưa nghe thông tin sản phẩm trên có hàm lượng chì vượt mức cho phép”.

Chủ cơ sở sản xuất bánh mứt Thành Long, với kinh nghiệm trên 30 năm trong nghề cho rằng: xí muội, trái cây làm mứt của Trung Quốc đang bán ở Việt Nam có dùng chất bảo quản. “Hàng của họ mang về để cả năm không hề hấn gì. Vì vậy nếu có chứa chất độc hại cho cơ thể, cũng từ chất bảo quản này mà ra. Bởi nếu chế biến từ muối, đường… được cho phép sử dụng, thì sản phẩm không thể có chì được”, bà quả quyết.

  • Theo SGTT

<img class=”aligncenter size-full wp-image-938″ title=”haiz2″ src=”https://hanoigreen.files.wordpress.com/2009/10/haiz21.jpg&#8221; alt=”haiz2″ width=”57″ height=”26″ /

Rau sống rửa 3 lần: Nhung nhúc ký sinh trùng

Kết quả  xét nghiệm 8 mẫu rau sống thường dùng cho thấy, tỷ  lệ nhiễm ký sinh trùng trên rau là  92,3 – 100%. Kể cả sau 3 lần rửa sạch và rửa bằng nước rửa chuyên dụng, tỷ lệ nhiễm ký sinh trùng vẫn còn  ở mức 51,9 – 82,6%.

Tỷ lệ nhiễm ký sinh trùng ở mức 51,9 – 82,6%.

Các chuyên gia trường đại học y khoa Phạm Ngọc Thạch, TPHCM đã lấy ngẫu nhiên 104 mẫu rau thuộc 8 loại rau thường được dùng ăn sống nhiều nhất như xà lách, xà lách xoong, rau muống, cải bẹ xanh, rau đắng, rau tần ô (cải cúc), rau má, rau thơm gia vị (húng, tía tô, húng quế…) từ một số chợ để nghiên cứu, làm xét nghiệm.

Kết quả, có những loại rau bị nhiễm ký sinh trùng 100% như rau xà lách xoong, cải bẹ xanh, rau đắng, rau tần ô, rau má. Số còn lại như xà lách, rau muống, rau gia vị cũng bị nhiễm ký sinh trùng 92,3%.

Sau đó các rau trên được rửa 3 lần bằng nước sạch theo cách rửa thông thường rồi được làm xét nghiệm lại. Kết quả cho thấy, mức độ nhiễm ký sinh trùng nói chung vẫn còn cao, không giảm được bao nhiêu.

Sau lần rửa thứ nhất tỷ lệ nhiễm ký sinh trùng vẫn còn tới 97%, sau lần rửa thứ hai còn 77,9% và sau lần rửa thứ ba còn 51,9%.

Ngoài cách rửa rau bằng nước sạch 3 lần nói trên, các tác giả cũng đã sử dụng một loại nước rửa rau hiện vẫn được quảng cáo là làm sạch vi khuẩn, ký sinh trùng và hoá chất trên rau xanh.

Kết quả, cả 8 loại rau xanh sau khi được rửa kỹ bằng loại nước rửa này, làm xét nghiệm lại vẫn thấy còn bị nhiễm ký sinh trùng với tỷ lệ 82,6%, nghĩa là chỉ tương đương với rau được rửa bằng nước sạch thông thường lần thứ hai.

Nhiễm giun đũa có thể gây mù lòa

– Trứng và ấu trùng các loại giun hình ống vẫn thường sống trong ruột người như  giun đũa, giun kim, giun tóc, giun móc. Các loại giun này có  trên tất cả các loại rau với tỷ lệ rất cao, nhiều nhất là trên xà lách xoong (100%), thấp nhất trên rau muống (46,1%).

Có những người nuôi nợ một lúc 4 – 5 loại giun khác nhau trong cơ thể. Chúng không những gây rối loạn tiêu hoá, xanh xao thiếu máu, đau bụng, mà còn làm nhiều người phải đến bệnh viện mổ cấp cứu hoặc chết oan vì các biến chứng như giun chui ống mật, viêm ruột thừa, tắc ruột do giun, áp xe gan do giun đũa…

–  Ký sinh trùng amip, dạng bào nang, có trong hầu hết các loại rau, nhiều nhất là trên xà lách xoong và rau má với tỷ  lệ 76,5%. Bào nang amip xâm nhập cơ thể gây bệnh lỵ amip là một bệnh truyền nhiễm đường tiêu hoá phổ biến ở nước ta.

Bệnh dễ chuyển sang thể mạn tính và gây ra các biến chứng nguy hiểm như viêm gan và áp xe gan do amip đe dọa nghiêm trọng tính mạng người bệnh.

– Đáng ngại hơn nữa là qua xét nghiệm người ta đã tìm thấy trứng giun đũa chó trên 7 loại rau (chỉ trừ rau muống) với tỷ lệ trung bình 11, 5%. Khi bị nhiễm ấu trùng giun đũa chó người bệnh thường bị sốt, xanh xao, gầy yếu, ho khò khè kéo dài.

Trường hợp nặng, khi ấu trùng định cư ở những nơi quan trọng như hệ thần kinh trung ương, tim, gan, phổi sẽ dẫn đến tình trạng co giật, phù, nhức đầu dữ dội kéo dài, gan to, liệt nửa người, viêm não – màng não. Nếu cư trú ở mắt chúng sẽ gây giảm thị lực, dẫn đến mù loà.

  • BS Kim Minh/BEE

HNX: Thế phải làm sao? Cách tốt nhất là tự trồng rau tại nhà. Các bạn xem thêm những bài dưới đây:

Tự trồng rau xanh, tại sao không?

Trồng rau, quả sạch bằng phương pháp khí canh

Vì sao không nên ăn đồ chiên rán ngoài đường?

Mỡ thối & Mỡ tái sử dụng: Ung thư và ngộ độc

Việc cơ  quan chức năng vừa phát hiện hàng tấn mỡ  thối chở đi tiêu thụ  và những cơ sở  chuyên sản xuất mỡ không đảm bảo với nguồn từ  các lò mổ lợn… khiến người dân bàng hoàng. Theo các chuyên gia, mỡ đó nếu vào cơ thể người (dù được nấu chín, rán chín) nguy cơ ung thư và ngộ độc là chắc chắn!

Xem thêm : Rùng mình xem chế biến mỡ “loại” từ bì lợn – VNN

Xem thêm: Nhiều quán ăn đường phố dùng mỡ bẩn – VNN

Mỡ – dầu  ăn không nhãn mác

Dầu ăn, mỡ nước đã qua sử dụng đóng can bán lại với giá siêu rẻ “xông xênh” đổ ngập chảo (Ảnh: Thu Hằng)

Đi một vệt những hàng bán nem chua rán, bánh chuối, khoai rán, nem rán, phở xào ở các khu vực như đầu cầu Yên Hoà, đường Thuỵ Khuê, phố Ngũ Xã… (Hà Nội), phóng viên đều thấy chủ hàng sử dụng những can mỡ, dầu màu sắc vàng xỉn và mùi khét lẹt.

Nhiều can dầu, mỡ thậm chí còn ngả sang màu nâu đồng, đỏ sậm. Những hàng ăn “vỉa hè” hầu hết đều sử dụng loại dầu ăn đóng thùng to vài chục lít không rõ nguồn gốc, giá rẻ. Hoặc tệ hơn nữa là dùng dầu ăn, mỡ nước đã qua sử dụng đóng can bán lại với giá siêu rẻ để dùng tiếp một lần nữa.

Hỏi đến giá cả, nguồn gốc của những can dầu 5 lít, 10 lít có màu vàng xỉn, không nhãn mác được các chị bán bánh chuối, khoai rán, nem rán “xông xênh” đổ ngập chảo, chúng tôi nhận được câu trả lời:nhà hàng đưa đến thế nào thì dùng thế, chẳng biết họ ở đâu, cũng chẳng biết giá cả thế nào vì hết đợt hàng  họ mới thanh toán tiền một lần…”. Tuy nhiên, cũng có chủ hàng mách: “Ở chợ Đồng Xuân nhiều lắm. Nhưng nếu cửa hàng nhỏ, hoặc nhà mình ăn thì mua làm gì!”.

Ảnh: Thu Hằng
Ảnh: Thu Hằng

Mỡ, dầu không nhãn mác, sử dụng nhiều lần nên đen kịt, có mùi hôi, khét. Nhưng điều lạ là khách vẫn vô tư ăn, chẳng có ai thắc mắc gì về những chảo mỡ  đen.

Hại gan, thận

TS Bùi Quang Thuật, Phó Viện trưởng Viện Công nghiệp Thực phẩm (Bộ Công Thương) cho biết, việc sử dụng dầu ăn, mỡ nhiều lần qua nhiệt độ khiến dầu ăn, mỡ bị  oxy hoá, các vụn thực phẩm trong quá trình chế biến rơi trong dầu, mỡ và cháy sém khiến cho các chỉ số tiêu chuẩn kể trên tăng lên vượt ngưỡng cho phép.

Khi vào cơ thể người sẽ dẫn đến ngộ độc tức thời hoặc gây hại cho gan và thận. Đối với những sản phẩm mỡ lợn nguyên khổ nếu trong điều kiện động vật được phép giết mổ, đảm bảo tiêu chuẩn vệ sinh an toàn thực phẩm thì không có vấn đề gì.

Dầu ăn, mỡ nhiều lần qua nhiệt độ khiến dầu ăn, mỡ bị  oxy hoá, dẫn đến ngộ độc tức thời hoặc gây hại cho gan và thận (Ảnh: Thu Hằng)

Nhưng nếu vệ sinh không đảm bảo, lại để quá lâu mới đem ra sử dụng, lúc này mỡ lợn đã bị ôi hoá, chắc chắn có hại cho sức khoẻ.

Cùng quan điểm trên, TS Vũ  Hồng Sơn, Phó trưởng bộ môn Quản lý Chất lượng và Công nghệ Thực phẩm Nhiệt đới (Viện Công nghệ Sinh học và Công nghiệp Thực phẩm, ĐH Bách Khoa) phân tích: Dầu và mỡ về bản chất là giống nhau, đều là ester của axit béo và glyxerin, nhưng trong dầu chủ yếu là axit béo chưa bão hòa, còn trong mỡ thì lại chứa nhiều axit béo bão hòa.

Tuy nhiên, cả dầu ăn và mỡ đều có đặc điểm chung là rất dễ bị oxy hoá. Với nhiệt độ chiên, rán từ 180 – 200oC quá trình oxy hóa diễn ra mạnh hơn và tạo thành các hợp chất, các gốc tự do… Khi vào cơ thể, chúng hình thành nên các gốc tự do, là nguyên nhân sâu xa dẫn đến căn bệnh ung thư.

Do đó, đối với những loại dầu, mỡ đã qua sử dụng nhiều lần có mùi ôi, khét, màu đen, đặc lại hoặc tạo thành mảng thì dứt khoát không nên ăn.

Mỡ  thối, nguy hiểm ở vi nấm

TS Sơn cho biết, với những sản phẩm mỡ lợn có dấu hiệu ôi, thối, là  chất lượng đã bị biến đổi mạnh, có thể  do bị oxy hoá bởi nhiệt độ chiên, rán hoặc bị oxy hoá bởi chính các enzym, bị thuỷ  phân ngay từ khi chờ đưa vào sử dụng, tiềm ẩn nhiều độc tố vi nấm.

Như vậy, mặc dù qua xử lý nhiệt rán thành mỡ nước cũng chỉ là sự chuyển đổi từ dạng rắn sang lỏng chứ bản chất sản phẩm không thay đổi. Nó không còn chút giá trị dinh dưỡng nào.

Thậm chí các độc tố hoá học, độc tố vi nấm không mất đi, vẫn tồn tại và tiếp tục phát triển khi vào cơ thể người, là nguồn gốc sâu xa của căn bệnh ung thư.

TS Sơn khuyến cáo, nên dùng dầu ăn, mỡ đảm bảo các chỉ tiêu quy định về hoá lý vi sinh và đặc biệt chỉ nên dùng một lần chứ không vì tiết kiệm chút sản phẩm thừa mà lại rước bệnh vào thân.

TS Bùi Quang Thuật (Phó Viện trưởng Viện Công nghiệp Thực phẩm, Bộ Công Thương) cho biết, tiêu chuẩn của Việt Nam cũng như Ủy ban Thực phẩm Quốc tế Codex, các chỉ tiêu về màu sắc, mùi vị, axit và peroxit là những chỉ tiêu chính để xác định sản phẩm dầu ăn đó an toàn trong sử dụng hay không. Cụ thể, chỉ số axit (acid value) phải thấp hơn 0,6mg KOH/g. Chỉ số peroxit (peroxid value) phải thấp hơn 10meq 02/kg. Về màu sắc phải đảm bảo trong sáng, mùi vị đặc trưng của từng loại dầu, không có mùi vị lạ.

Hồng Anh – Hoài Hương/BEE.NET.VN




Em không yêu ai hút thuốc lào đâu!

* Tiêu đề do bạn h2o (Nguyễn Bích Thủy) đặt

Từ lâu, thuốc lào trở thành “món” ưa thích của nhiều sinh viên nam. Mặc dù biết hút thuốc có hại cho sức khỏe, nhưng nhiều bạn trẻ vẫn “bắn điếu thuốc lào, nâng cao sĩ diện” mỗi khi lê la ở quán nước vỉa hè.

Sinh viên phê thuốc lào.

Nam – sinh viên Đại học Thủy Lợi vê thuốc điệu nghệ, đặt vào nõ điếu, châm lửa, rít một hơi thật sâu rồi thong thả ngửa ngưởi nhả từng làn khói trắng. Hút xong, Nam đưa cái điếu cho đứa bạn ngồi bên cạnh. Cứ thế, hàng chục sinh viên truyền tay nhau cái điếu cày.

Giờ tan học, quán nước trước cổng các trường đại học ở Hà Nội là nơi tụ tập của nhiều nam sinh viên. Mỗi quán nước đều “trang bị” một, hai điếu cày phục vụ “thượng đế sinh viên”.

Tại một quán nước trước cổng trường Đại học Kiến Trúc, Long (sinh viên trường này) “bắn” xong điếu thuốc, mắt lim dim như vừa ngủ dậy, quay sang bảo mấy “đồng nghiệp” sinh viên ngồi cạnh: “Thuốc này nặng, phê quá”. Cả hội cười vang trước câu nói ngây ngô của Long.

Cũng theo Long, hút thuốc lào bây giờ mới là “mốt”, vừa rẻ, lại vừa… phê. Để có thể mang điếu theo người, nhiều “con nghiện” chế nhiều kiểu điếu cày “di động”, nhỏ gọn.

Dũng – sinh viên năm hai, Học viện Y Dược Cổ truyền Tuệ Tĩnh cho biết: “Chỉ cần một chai nhựa khoét lỗ vừa cái nõ điếu, bỏ vào túi, mang đến trường, đổ ít nước là hút được. Nhiều bạn mình còn đầu tư mua hẳn tẩu để hút cho tiện”.

Phong trào lên cao, nên vào nhiều phòng trọ đông sinh viên nam, rất dễ nhận thấy đều có một hay “tay điếu”.

“Phòng của bạn mình trong ký túc xá trang bị tới cả ba, bốn cái điếu để tiếp khách, cũng như thi thố tài năng” – Lăng Văn Thành – sinh viên trường Đại học Sư phạm Nghệ thuật Trung ương nói. Thành cho biết thêm: “Thuốc lào 1.000 đồng/túi, mua 5.000 đồng hút cả ngày”.

Mất người yêu vì thuốc lào

Ảnh hưởng từ bạn bè, lại trong môi trường nhiều người hút nên sinh viên muốn bỏ thuốc lào không dể. Và, cũng chính vì cái “món” này mà cánh sinh viên nam không nhận được thiện cảm của mọi người, đặc biệt là các bạn nữ.

Lan – sinh viên trường Đại học Giao thông vận tải cho biết: “Mình rất ghét sinh viên nam hút thuốc lào. Hình ảnh đó trông “xấu xấu bẩn bẩn” thế nào ấy, không phù hợp với sinh viên. Lan cũng cho biết, tiêu chí hàng đầu để lựa chọn bạn trai của cô là không hút thuốc.

Nhiều bạn nữ không thích sinh viên nam hút thuốc lào còn do mùi hôi đặc trưng của nước điếu. Hút nhiều thuốc, không vệ sinh răng miệng thường xuyên, hơi thở sẽ thật kinh khủng khi tiếp xúc với bạn gái. Trên thực tế, có nhiều tai nạn từng xảy ra.

Nguyễn Văn Lâm, sinh viên Cao đẳng nghề cơ điện, đến giờ vẫn chưa quên được nỗi đau mất người yêu vì… thuốc lào.

Trong lần đi chơi với bạn gái, Lâm vội quá, ngủ trưa dậy, quên… đánh răng, sau khi “làm” điếu thuốc. Cùng với một số bất hòa nảy sinh, bạn gái Lâm không thể chịu được cái mùi đặc trực của “nàng thuốc” (dù đã nhiều lần khuyên nhủ), nên quyết định chia tay.

Trường Phong

Theo TTO

h2o

Chuyện trẻ em đi vệ sinh ở xứ ta và xứ người

Tôi còn nhớ thời du học Ba Lan giữa những năm 1970, đi phiên dịch cho một bác cán bộ của ta. Chuyến đi công tác vòng quanh Ba lan, mất khoảng một tháng bằng ôtô. Phía bạn chuẩn bị khá kỹ cho lịch trình, từ cơ quan này sang cơ quan khác rất chặt chẽ. Đến cổng đã có người ôm hoa đứng đón và đưa thẳng vào phòng họp.

Lúc họp trông bác có vẻ căng thẳng, không tập trung vào cuộc gặp, có lúc vã cả mồ hôi. Sau vài lần thì tôi mới hiểu là bác đã cao tuổi nên có nhu cầu đi “nhẹ” thường xuyên. Vì thế mỗi lần gần tới chỗ mới, bao giờ tôi cũng đề nghị ôtô dừng lại một quán để tôi vào uống cafe…còn bác đi giải quyết “nỗi buồn”.

Thật ra, tại các sảnh của văn phòng hiện đại, gần phòng họp bao giờ cũng có toalet. Nhưng dân ta hay xấu hổ, chả lẽ vừa đến tay bắt mặt mừng lại chạy tọt vào nhà vệ sinh? Đó là nỗi lo không chỉ của trẻ thơ mà cả người lớn, từ nông dân đến quan chức, cả Tây lẫn ta, về một nhu cầu chính đáng và thuộc về “quyền làm người”.

Tôi thấy khách phương Tây rất tự nhiên. Nếu có nhu cầu, họ sẽ nói ngay là “muốn vào WC chút” và không ai cười chuyện ấy cả. Nhưng dân Á Đông ta lại lịch sự không đúng lúc nên cứ nhịn và vì thế mà buổi tiếp đãi trở thành cuộc tra tấn âm thầm. Tôi cứ nghĩ hoặc do nhà vệ sinh của dân ta trong quá khứ quá bẩn nên nhắc đến từ đó làm ta ngượng hoặc thời đi nhà trẻ bị cấm đi toalet thường xuyên nên lớn lên đã thành bệnh xấu hổ khi vào nhà vệ sinh.

Nhà tôi cũng có hai cháu gửi nhà trẻ. Mỗi lần gửi các cháu đến lớp, tôi đi xe máy đến văn phòng với bao nhiêu nỗi lo. Chuyện gì sẽ xảy ra với con mình đây? Chúng có đánh nhau không? Đôi lúc về tắm cho con thấy còn bàn tay người lớn phát còn vằn đỏ, ai không khỏi xót xa.

Mình vẫn tét vào mông chúng lúc cơn giận nổi lên, nhưng nếu người khác làm tương tự thì ta không thể chấp nhận được nhất là cô giáo. Nhưng nỗi lo lớn nhất vẫn là “tối qua cu Bin không ị, chỉ sợ hôm nay đến lớp đùn ra quần, cô giáo phạt”. Cháu còn bé quá, chưa biết kêu cô khi muốn đi tè. Các cháu vốn mải chơi, lúc gọi cô “con muốn” thì quần đã ướt sũng.

Bạn cứ tưởng tượng, một cô phụ trách 10-15 cháu, chỉ cần một buổi sáng có hai ba cháu có nhu cầu thì coi như buổi dậy các cháu hôm đó đi đứt. Không kể cứt đái ra bê bết, thối hoăng làm cả lớp tán loạn, các cô tức giận và mắng mỏ các cháu. Để giảm thiểu việc thiếu vệ sinh ấy cho mình, các cô nghĩ ra đủ kiểu từ dỗ dành các cháu đừng ị ở trường đến hình phạt mắng mỏ thô bạo và kể cả không cho phiếu bé ngoan nếu đái ra quần. Cô dọa và cháu sợ quá “cứ tự nhiên ra”, thành một cái vòng luẩn quẩn. Các cô nuôi dậy trẻ có quyền sinh sát với cả đứa trẻ lẫn bố mẹ chúng nên tha hồ ra oai.

Ảnh minh họa(diendantinhoc.com)

Lo con mình không biết nói, sợ chúng bị hành hạ, hầu hết bố mẹ đều theo giải pháp là “dĩ hòa vi quí”, muốn cô giáo yêu con mình hơn đứa khác là được. Thấy con bị đánh, phạt tường hay bị xỉ vả thì cách tốt nhất là hôm sau đưa cái phong bì nằng nặng, may ra cô có cười tươi hơn. Cô nhận phong bì rồi nhưng con ị đùn vẫn bị ăn đòn. Nếu bà mẹ đến trường làm cho ra nhẽ thì cho hoặc con nghỉ học hoặc chuyển trường khác.

Chuyện con tôi đi nhà trẻ ở Mỹ

Hệ thống nhà trẻ, mẫu giáo của ta hầu hết là nghèo nàn, chật chội, các cô nuôi dậy trẻ trình độ chưa cao và thu nhập thấp nên mới sinh ra lắm chuyện kể cả phong bì. Các cháu bĩnh ra quần vẫn xẩy ra trên lớp do “sợ phạt”.

Thay vì khuyên bảo một cách kiên trì, hầu hết các thầy cô và các bậc cha mẹ đều dọa nạt, thậm chí roi vọt… Đó là thói quen khó thay đổi được, trừ phi như bên Mỹ, nếu phát hiện bố mẹ hay cô giáo đánh trẻ con thì công an sẽ còng tay và đưa ra tòa.

Các bậc cha mẹ nên cố gắng rèn con đi toalet đúng giờ, tốt nhất là vào buổi tối. Đấy là lý tưởng vì cha mẹ tự chăm con mình thì vẫn tốt hơn. Việc đó không thể có ngay được mà là sự huấn luyện rất kiên trì ngay từ bé. Một cô giáo phải chăm 20 đứa trẻ thì không thể nào chu đáo được. Chỉ cần một đứa “bĩnh” làm cho cả lớp hôm đó mất vui. Cứ tưởng tượng ngày nào cũng có một bé hay hai bé có “vấn đề” lúc cả lớp đang hát hò vui vẻ.

Do điều kiện công tác nước ngoài, hai đứa cháu nhà tôi hiện đang học nhà trẻ bên Mỹ. Thú thực gửi cháu đi tôi rất lo. Chỉ sợ cháu đùn ra quần thì xấu hổ lắm. Tuy nhiên, cô giáo ở đây rất chu đáo. Cứ khoảng một tiếng đến một tiếng rưỡi, tùy lứa tuổi, các cô nhắc các cháu xếp hàng đi vệ sinh. Cô còn hỏi cháu nào có nhu cầu đi nặng. Cháu bé nhà tôi mới sang nên không biết tiếng Anh. Cô giáo còn hỏi là khi cháu có nhu cầu thì nói như thế nào. Tôi tả cho cô giáo hành động và thái độ của cháu khi đó, chẳng hạn cu Bin thì chạy cuống lên và kêu “ị rồi, ị rồi”. Tôi lo lắng bảo cô sợ nhất là cháu đi nặng. Cô cười rất niềm nở:”Tôi sẽ lo cho cháu, anh đừng ngại”. Tôi hỏi đi hỏi lại nhưng cô vẫn nói là OK mà.

Có lần cháu cũng bị sự cố. Tôi giở ba lô thì thấy quần áo bẩn đã được gói trong túi ni lông rất kỹ và một mẩu giấy viết tay của cô giáo “Xin lỗi, hôm nay chúng tôi đã sơ ý nên bị bẩn ra quần. Hy vọng gia đình sẽ thông cảm. Tôi đã nhắc cháu nếu có nhu cầu thì phải nói ngay”.

Có lẽ thói quen không dám “đòi ị” đã ăn sâu vào tiềm thức từ thời gian cháu đi nhà trẻ ở Hà nội. Nhận được tờ giấy nhỏ đó, chúng tôi hiểu là cần huấn luyện cho cháu đi đúng giờ ở nhà và cách cháu thể hiện nhu cầu cho cô biết. Hai năm các cháu đi học, tôi chưa bao giờ thấy ai dám dọa trẻ đi mẫu giáo không được “ị” ở trường.

Hồi ở Việt Nam, mẹ cháu cũng thích đưa phong bì để con nhà mình được ưu ái hơn nếu xảy ra “sự cố”. Thật ra, đưa phong bì cũng là một hành động tiếp tay cho cô giáo “nặng tay” với đứa trẻ khác ít tiền hơn, có sự phân biệt đối xử ngay trong một lớp. Nhưng không đưa phong bì thì không yên tâm chút nào.

Giải pháp nào ?

Bây giờ nếu tôi bàn nên bỏ chuyện phong bì, bạn đọc sẽ chê tôi đang ở bên Mỹ nên nói thế nào cũng được. Thôi ta cứ đợi ông Bộ trưởng Bộ GD và ĐT giải quyết dứt điểm chuyện đó. Còn chuyện phong bì sẽ còn tồn tại lâu lâu. Hội phụ huynh nên thống nhất cách đưa tiền đóng góp của phụ huynh thế nào một cách minh bạch để giúp nhà trường và lớp giải quyết các khó khăn trước mắt và thêm thu nhập cho các cô giáo một cách thỏa đáng. Nếu các bậc cha mẹ vẫn tiếp tục đi đêm bằng phong bì vẫn không tránh được con ị đùn bị ăn đòn.

Còn với các cô giáo trường mầm non hay nuôi dậy trẻ thì có lẽ tôi không cần nhắc lại. Họ đã học rất kỹ và đã từng thề nguyện yêu nghề “vì tương lai con em chúng ta”. Chỉ có điều ra công tác, với thực tế của cuộc sống và chuyện phong bì có thể làm một số người mất hết lương tâm nghề nghiệp “trồng người”. Mong các cô hiểu cho, quyền được đi nhà vệ sinh lúc có nhu cầu là một quyền rất cơ bản của đứa trẻ và bất kỳ ai.

Việc các cô mắng mỏ, dọa nạt các em nhỏ vì vệ sinh không đúng lúc là hành động không thể tha thứ được. Các bậc cha mẹ ai cũng muốn các cháu bé “đi” ở nhà họ nhưng ai mà biết được điều gì với con trẻ. Đó là nhu cầu bất thường và không kiểm soát được.

Vì thế, các cô hãy coi đó là phần trách nhiệm của mình trong thời gian ở trường. Chính bản thân các cô cũng có con cái và sẽ gửi chúng đến trường. Nếu bản thân mình không có lương tâm với con người thì đừng mong người khác yêu con mình. Các cô nên hiểu các cháu không có lỗi mà chỉ có người lớn chúng ta có lỗi.

Việc thường xuyên hỏi xem cháu nào có nhu cầu “nặng” cũng giúp bản thân cô đỡ bị mệt hơn là dọa cho cháu sợ quá “tè ra quần”. Thấy cháu nào không may bĩnh ra lớp thì cô cũng chỉ cần giúp cháu thay quần áo, cho vào túi nilong, gửi mẩu giấy về cho bố mẹ nói nhẹ nhàng “Hôm nay tôi không để ý nên cháu bị sự cố. Mong gia đình thông cảm”. Tôi dám chắc tất cả các bố mẹ hẳn sẽ cố lo cho con mình và dậy chúng đi ở nhà vì thật ra họ rất thông cảm với các cô.

Nếu cứ tiếp tục dọa nạt và phạt các cháu về những chuyện tưởng như nhỏ kia những đứa trẻ kia lớn lên sẽ nghĩ gì về nền giáo dục đất nước. Ra đời, họ nhìn thấy ngang trái cũng không dám lên tiếng và phải xấu hổ với cả chuyện đi nhà vệ sinh.

Chúng ta đang giáo dục thế hệ trẻ để bước vào Toàn cầu hóa. Muốn thế hệ tương lai hội nhập, hãy cho dậy cho các cháu lòng tự tin kể cả việc muốn đi vệ sinh khi có nhu cầu. Có lẽ nào, khi trưởng thành rồi mà cứ phải âm thầm “nhịn” những nhu cầu đòi hỏi rất con người như bác cán bộ trên phải toát mồ hôi trong hội họp quốc tế.

Hiệu Minh

Theo Blog Hiệu Minh

HNX:  Không biết tình trạng nhà vệ sinh ở các trường học mấy năm nay có chuyển biến gì không nhỉ? Vì nếu nhà vệ sinh vẫn bẩn thì các em dẫu muốn, dẫu “buồn lắm” cũng không dám đi.