“Ông ấy mải chăm cây có biết đói đâu”

Đến thôn Đông Quan, xã Đồng Sơn, huyện Yên Dũng, Bắc Giang, nhìn hàng cây xanh mát rợp bóng hai bên đường đi bất cứ ai cũng đều gật đầu tấm tắc khen. Cứ ngỡ hàng cây thuộc quyền quản lý của một cơ quan nào đó và được trồng theo quy hoạch nhưng hỏi ra mới hay đó là tác phẩm của “ông cây xanh” – Khổng Đức Hộp, người 29 năm nay tình nguyện trồng cây cho làng.

Cây xanh – món quà cho quê hương

Tìm đến nhà ông Hộp trong một trưa mùa đông nắng nóng do cái đỏng đảnh của thời tiết biến đổi, chúng tôi không khỏi ngỡ ngàng trước những hàng cây rợp bóng hai bên đường. Căn nhà đơn sơ được bao bọc xung quanh là những loại cây, hoa với nhiều hình dáng  và màu sắc khác nhau được sắp xếp hợp lý trong khoảnh sân trước nhà. Dáng người nhỏ thó, những nếp nhăn đã khắc sâu trên khuôn mặt nhưng nụ cười vẫn luôn hiển hiện nơi “ông cây xanh” ấy.

Công tác tại Ban Nông vận trung ương từ năm 1949, đến năm 1980 ông  Hộp nghỉ hưu về quê với gia đình. Nhìn cảnh quê hương thời kỳ đổi mới với những biến đổi của thôn xóm, cây xanh bị chặt để lấy gỗ, lấy chỗ cho những ngôi nhà, ông không khỏi xót xa. Rồi ông quyết định trồng cây xanh làm món quà dành tặng quê hương.

Hai hàng cây bên đường vào thôn Đông Quan do ông Hộp trồng.
Ông Hộp bên cây trà là do ông trồng cách đây  20 năm.

“Tiền bạc cũng không để lâu được, chỉ có cây xanh mới có thể che mát và giữ được không khí trong lành cho làng xóm, mới có thể để lại cho thế hệ sau”, ông Hộp chia sẻ.

Từ những ngày còn công tác ở Ban Nông vận trung ương, ông đã có niềm đam mê đặc biệt với cây xanh, luôn tìm tòi và trồng cây xanh cho cơ quan. Khi về nhà, ông  tiếp tục đi tìm kiếm và sưu tập các loại cây khác nhau, phù hợp với điều kiện quê hương. Trên mọi ngõ xóm của thôn Đông Quan, bất cứ chỗ nào có đất trống là ông Hộp lại mang cây giống đến trồng và chăm sóc.

Ban đầu, ông trồng thí điểm ba loại cây chủ yếu là cây đa, trà là và cây cọ, sau đó mới mở rộng ra trồng những loại cây khác như phượng, điệp, hòe…

Tính đến nay, ông Hộp đã trồng cho thôn Đông Quan hơn 1000 cây xanh. Nhìn những hàng cây tỏa bóng mát cho thôn xóm, ông Hộp coi đó là niềm vui, là món quà lớn nhất của mình dành tặng quê hương.

Tất cả vì… cây

Đi công tác xa nhà suốt mấy chục năm, thế mà khi về nghỉ hưu ông Hộp lại chỉ chú trọng vào trồng cây cho làng xóm. “Suốt ngày ông ấy chỉ nhăm nhăm đi trồng và chăm sóc cây cho cả làng, có mấy khi ở nhà đâu. Đến bữa còn phải đến tận chỗ ông ấy trồng cây để gọi về ăn vì ông ấy mải chăm cây có biết đói đâu”, bà Khổng Thị Nắm vợ ông Hộp kể.

Có lẽ ông Hộp đã coi cây xanh là bạn, hiểu được giá trị của cây xanh nên dù chịu bao bàn tán, chê bai của mọi người thì ông vẫn tận tụy trồng và chăm sóc cây. Ông yêu thương, chăm sóc cho cây còn hơn cho bản thân mình. Những cây mới trồng, ngày nào ông cũng xách nước tưới, rào xung quanh cây để trẻ trâu đỡ phá. Có những hôm xách nước tưới cho cây thì thấy cây đã bị bẻ gãy, ông xót lắm, đứng thẫn thờ nhìn cây. Sờ vào cành bị gãy và dòng nhựa cây còn chưa kịp khô mà ông thấy như chính mình đang bị thương.

Nhiều cây mới trồng, người trong làng thấy cây đẹp nhổ về, ông cũng không nản mà tiếp tục trồng cây mới thay vào chỗ cũ. Có rất nhiều cây mà ông Hộp trồng giờ đã có thể thu hoạch gỗ nhưng ông nhất định không bán. Ông bảo: “Cây nó cũng giống như linh hồn của mình vậy, đã trồng, chăm sóc và thấy nó lớn lên, có tình cảm với nó rồi thì có đói ăn tôi cũng không bao giờ chặt cây mang bán cả”.

Trước đây, mọi người thấy ông suốt ngày vác cuốc, xách nước đi trồng và chăm sóc cây thì ai cũng bảo ông là “hâm”, “rỗi hơi”, “lẩn thẩn”…, ngay đến vợ con còn trách ông là “ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng”. Thế nhưng ông vẫn không nản, vẫn ngày ngày trồng cây.

Đến nay, hầu hết những chỗ đất trống trong làng đều đã được ông trồng kín cây, mọi người giờ đây đã thấy được cái lợi từ việc làm “lẩn thẩn” của ông nên họ không còn chế giễu nữa mà trở nên kính trọng “ông cây xanh”. Vừa nhìn thấy ông Hộp, cô giáo Trịnh Thị Sáu (giáo viên trường tiểu học Đồng Sơn) đã nhanh nhảu chào, nhờ ông xem hộ cây phượng trước cửa lớp học mà cô chủ nhiệm mấy hôm nay tự nhiên héo hết lá.

Cô chia sẻ: “Cây cối trong trường này toàn là do ông Hộp trồng và chăm sóc hết đấy! Nhờ có ông mà cô và trò được sống trong môi trường nhiều cây xanh, bóng mát, trường được gọi là trường xanh, sạch, đẹp. Ông cũng là tấm gương sáng để các em học sinh học theo ý thức bảo vệ môi trường, bảo vệ cây xanh”.

Ông Hộp trồng lại cây mới trên chỗ đất cây cũ đã bị chặt trộm.

Các cháu học sinh khoe điểm với ông cây xanh.

Ông Hộp đã trở nên thân quen với mỗi học sinh trong trường nên mỗi lần thấy ông, chúng lại chạy đến và đập tay chào ông, khoe cho ông những con điểm mà chúng đạt được. Bé Khổng Đức Mạnh (lớp mẫu giáo lớn) khoe: “Ông cây xanh hay trồng nhiều cây cho chúng cháu lắm! Cháu cũng muốn lớn lên trồng được nhiều cây như ông”.

Đến bây giờ, trong làng đã hết đất để trồng cây nhưng ông Hộp vẫn có thói quen ươm cây giống. Ông bảo: “Mình cứ ươm để đó, ai cần đến xin thì mình cho họ mang về trồng, càng nhiều người trồng cây thì càng tốt”. Có lẽ đối với ông, cây xanh còn hơn cả một niềm đam mê rất lớn. Cây xanh là người bạn tinh thần thân thiết của ông.

  • Trần Tân-Bích Liên (Theo Tuanvietnam.net)

Câu chuyện Tokyo

Các thày giáo người Nhật của chúng tôi đã nói, hãy tin tưởng là sẽ nhận lại được, vì nếu người Nhật nhặt được họ sẽ gửi cho cảnh sát hoặc gửi theo đường bưu điện trả lại người mất.

Tôi đang theo học một khoá đào tạo ngắn hạn tại Nhật Bản cùng các bạn của 10 nước trong khu vực Đông Nam Á. Nơi chúng tôi ở cách thủ đô TOKYO khoảng 400km. Thứ 6 tuần trước chúng tôi có đi học và thăm quan ở TOKYO.

Một bạn cùng lớp tôi là người Campuchia đã đánh rơi mất ví ở TOKYO. Trong ví có 500USD, 45.000 yên tiền mặt và một thẻ rút tiền 120.000yên (nếu nhẩm tính ra khoảng 31 triệu đồngtiền Việt Nam) và tất cả các giấy tờ tuỳ thân có liên quan.

Vì chúng tôi đi rất nhiều nơi, TOKYO quá rộng và đông nên bạn tôi không thể xác định được mình đã đánh rơi ví ở đâu.Sau khi đi tầu từ TOKYO về đến nơi ỏ mới phát hiện ra mất ví. Bạn tôi đã khóc vì sẽ không còn tiền để chi tiêu cho việc học trong những ngày ở lại Nhật Bản.

Tất cả chúng tôi đều buồn và thương bạn, cùng mong rằng có một người tốt sẽ nhặt được ví và trả lại, đồng thời bàn nhau cùng giúp đỡ bạn nếu trường hợp xấu nhất là không tìm lại được.

Hôm nay là ngày đầu tuần chúng tôi đi học cả ngày, đến tối về đến ký túc xá được biết là sinh viên ở Đại học TOKYO đã nhặt được ví và các bạn đã gửi qua đường bưu điện về cho bạn tôi. Tất cả những gì có ở trong ví không thay đổi gì cả. Chúng tôi vô cùng cảm động trước rất nhiều hành động của người dân Nhật đã giúp chúng tôi khi sống và học tập ở đây.

Nhưng trong tình huống này tôi đã suy nghĩ rất nhiều và thấy đây là một bài học rất có giá trị để tôi dạy lại cho các sinh viên của mình.

Các thày giáo người Nhật của chúng tôi đã nói, hãy tin tưởng là sẽ nhận lại được, vì nếu người Nhật nhặt được họ sẽ gửi cho cảnh sát hoặc gửi theo đường bưu điện trả lại người mất.

Tôi cảm thấy chạnh lòng khi nghĩ đến các đường phố, ngõ hẻm của Hà Nội… Và điều lo sợ nhất là chuyện bị móc túi tại những nơi tắc đường, siêu thị và các chợ lúc đông người.

Chúng ta là người cùng một nước, gà cùng một mẹ nhưng không ít người vì sự ham lợi của đồng tiền đã sẵn sàng tìm mọi cách để chiểm đoạt tài sản của nhau mà không hề bận tâm. Có những trường hợp chỉ vì mấy triệu động cũng có thể giết chết cả mạng người.

Tôi không muốn bàn luận nhiều, chỉ xin được kể ra đây một việc làm rất nhỏ để chúng ta tự suy ngẫm giúp làm được nhiều việc tốt hơn cho bản thân và cho Tổ quốc mình.

  • Trần Thị Tuyết Thu

(Theo Người Việt-Phẩm chất và thói hư tật xấu)


Bữa tiệc xanh

“Đây là một trong những bữa tiệc tuyệt vời và ý nghĩa nhất mà tôi có được” – H.Anh, sinh viên đại học Bách khoa TP.HCM, đã không kìm được cảm xúc sau khi bước ra khỏi tòa nhà 138 Tôn Thất Đạm (TP.HCM) cuối tháng 9 vừa qua.

Cùng cảm xúc đó, cô Jenny người Đức và những người bạn của mình cũng không ngớt tán thưởng: “Ngoài những kiến thức về môi trường bổ ích được cung cấp, chúng tôi không chỉ có cơ hội làm quen mà còn tranh luận trực tiếp với rất nhiều bạn trẻ VN. Điều mà trước đây tôi không bao giờ nghĩ tới!”. Như để chứng minh cho lời nói của mình, Jenny chìa ra những tấm danh thiếp và tờ giấy trên đó có ghi nắn nót những cái tên Việt với số điện thoại, email…

Họ đang nói về Green Drinks…

Các thành viên thảo luận hào hứng về chủ đề môi trường dù họ chưa từng quen biết nhau - Ảnh: Công Nhật

Các thành viên thảo luận hào hứng về chủ đề môi trường dù họ chưa từng quen biết nhau - Ảnh: Công Nhật

Green Drinks (GDs – tạm dịch “tiệc xanh”) là một sự kiện phi lợi nhuận dưới hình thức tiệc nhẹ, nơi mọi người có thể tìm đến với mục đích giao lưu, kết bạn, đồng thời cùng nhau thưởng thức các thức uống không cồn và nghe thuyết trình, thảo luận về các vấn đề liên quan đến môi trường.

Mô hình GDs không xa lạ với nhiều quốc gia phát triển trên thế giới. Được khởi đầu bởi nhà sinh vật học Edwin Datschefski và bạn bè của ông vào năm 1989 tại London, GDs đã nhanh chóng trở thành một “hiện tượng” khi kết hợp thành công giữa khoa học và giải trí. Hiện GDs đã xuất hiện ở hơn 600 thành phố trên thế giới.

Và đây là lần đầu tiên GDs xuất hiện tại VN.

Simon Christy – giám đốc Công ty VEO, đồng tổ chức GDs – cho biết sở dĩ ông giới thiệu mô hình sinh hoạt cộng đồng này đến VN vì sau sáu năm sinh sống tại VN, ông nhận thấy nhiều người không hề biết rằng ô nhiễm môi trường cũng có thể bị ảnh hưởng bởi những thói quen dù là nhỏ nhất của mình.

Buổi tiệc xanh đầu tiên tại TP.HCM đã cho thấy những kiến thức cơ bản về biến đổi khí hậu có liên quan trực tiếp đến VN lại lạ lẫm với hầu hết bạn trẻ Việt tham dự chương trình. Và thật mâu thuẫn khi bắt gặp nhiều người bạn nước ngoài đứng dậy phân tích một cách rành mạch các hiện tượng liên quan đến môi trường VN.

Nghe hai bài trình bày ngắn gọn “Chúng ta nghĩ gì về môi trường của chúng ta?” của Ralf Mattheus – giám đốc quản lý Công ty TNS, và “Sự thay đổi khí hậu tại đồng bằng sông Cửu Long” của tiến sĩ Lê Thành Sang – phó giám đốc Viện Nghiên cứu phát triển miền Nam, cử tọa phần nào cảm nhận được thực trạng không mấy khả quan về môi trường sống của mình.

Mọi người cũng sửng sốt trước những câu hỏi bất ngờ: “Mười người tiêu dùng tại VN khi được phỏng vấn cho biết họ sẵn sàng mua sản phẩm có lợi cho môi trường dù giá có mắc hơn bình thường, nhưng thực tế liệu có được đến ba người làm chuyện đó?”, hay “Nên nghĩ sao khi bước vào một lớp chuyên ngành mà dưới sàn lại đầy rẫy rác…?”. Cũng có không ít tiếng thở dài vang lên.

Ngay sau đó, câu chuyện thời sự bão lũ miền Trung cũng như vai trò của bản thân trong việc ngăn chặn, hạn chế sự ô nhiễm bỗng trở thành đề tài “hot” để mọi người cùng thảo luận. Không khí bỗng im bặt khi một câu hỏi được nêu ra: “Khi con người tiếp tục hủy hoại Trái đất như hiện tại thì đời con cháu của chúng ta sẽ gánh hậu quả như thế nào?”.

Câu hỏi này có lẽ sẽ còn đọng mãi trong suy nghĩ của nhiều người sau buổi tiệc xanh lần này.

Bạn có bao giờ nghĩ tới câu hỏi này?

  • Công Nhật (Theo Tuổi Trẻ Online)

Còn nghe, còn thấy thì còn nói

Đình Dân

(TT) Vì có thể xáo trộn cuộc sống của nhân vật bạn đọc tuần này nên chúng tôi không thể đưa tên, ảnh mà chỉ gọi là chị. Chị là người đã cung cấp đề tài cho phóng viên Tuổi Trẻ làm nên bài báo “Vắt kiệt sức trẻ em” (đăng ngày 30-10)

Bệnh nhân mà chị bức xúc là em Nguyễn Văn Đen (16 tuổi, nhân vật trong bài “Vắt kiệt sức trẻ em”). “Tôi thấy cậu bé trạc tuổi con tôi, người em bệnh nặng mà bà chủ nơi em làm cứ nằng nặc đòi xuất viện. Mẹ của em không biết chữ, lại chưa bao giờ vào Sài Gòn… Và chỉ biết hoảng sợ vì bị ông bà chủ của con đe dọa. Thấy vậy, tôi vô cùng bức xúc. Ngay lập tức tôi nghĩ đến những bài báo “dám lên tiếng” của báo Tuổi Trẻ và tôi đến tòa soạn với hi vọng giúp đỡ được em” – chị kể lại.

Buổi sáng, khi chị vừa dắt xe ra khỏi cổng bệnh viện để đưa mẹ của em Đen đến báo Tuổi Trẻ thì bà Nguyễn Thị Châu Á – bà chủ của em Đen – trừng mắt nhìn theo. Sau khi tiếp xúc với phóng viên Tuổi Trẻ, chị quay về bệnh viện thì cả hai vợ chồng bà Á và một số người khác bám theo mẹ của em Đen để dò hỏi, điều tra về chị. “Bọn người đó cứ bám theo mẹ của em Đen để hỏi tôi là ai… Họ ném ánh mắt dữ dằn qua phía tôi. Thật sự lúc đó tôi cũng cảm thấy sợ nhưng khi báo đăng, mình thấy nhẹ nhàng hơn”.

Chị tâm sự: “Mẹ của tôi được cho phép xuất viện ngày hôm qua nhưng tôi muốn ở đây để bảo vệ mẹ con Đen nên xin bác sĩ xuất viện muộn vài ngày”. Có người cảnh báo chị coi chừng nhưng chị chỉ nói thẳng: “Lúc nào tôi còn nghe, còn thấy thì còn nói… Xung quanh mình có nhiều chuyện bức xúc lắm nếu mọi người dám đấu tranh thì xã hội sẽ tốt hơn”.

Chiều 31-10, khi chúng tôi đến thì chị vừa đi quyên góp trong khoa cấp cứu để ủng hộ một bệnh nhân nghèo khổ không có tiền nhập viện. Chị nói: “May quá, tôi cũng muốn gọi cho Tuổi Trẻ để thông tin về trường hợp của gia đình chị Nguyễn Thị Chôm. Anh Trần Văn Xạnh, chồng chị, bệnh nặng mà chị không có tiền nhập viện cho anh. Tôi viết một tấm bảng và dẫn theo chị Chôm đi khắp khoa tim mạch để quyên góp tiền cho chồng chị chữa trị”.

  • Theo TTO

haiz21

Hãy cùng chung sức với anh Thạch mọi người nhé!

Blog của Nguyễn Quang Thạch có ghi: “Tiếng Anh là nghề, từ thiện là nghiệp”. Sống đúng với tinh thần ấy, Thạch rong ruổi khắp các làng quê của miền Trung (quê hương anh) và đồng bằng Bắc Bộ để tìm hiểu về cuộc sống còn nhiều túng thiếu.

Anh chọn cho mình một cách giúp đời khá riêng – lập tủ sách cho các dòng họ để nâng cao kiến thức cho người dân.

http://tuanvietnam.net/2009-10-22-nguoi-ta-hen-la-do-dan-tri-thap-

Các nhà hảo tâm muốn chia sẻ sách cho cộng đồng nông thôn xin liên lạc với các tình nguyện viên có tên dưới đây:

1. Tại Sài Gòn: Chị Trương Đình Bạch Hồng, giáo viên trường PTTH Trương Định, số điện thoại 0838666059; và chị Nguyễn Thị Diễm, số điện thoại: 0905.245.333.

2. Tại Hải Phòng: Chị Nguyễn Thị Phương Thảo, Á hậu du lich 2008, số điện thoại 0904.939.816…

3. Tại Hà Nội: anh Nguyễn Quang Thạch, số điện thoại 0912.188.644; nhà báo Hoàng Hồng-báo Điện tử Đảng cộng sản Việt Nam, Email: hoanghongv@gmail.com hoặc mobile 0914.592.598; phóng viên Cao Xuân Nhật-báo Vietnamnet Email: caonhat@gmail.com hoặc mobile 0932.212.262; và quán cà fe sách 440 đường Âu Cơ-Hà Nội.

HÃY NHÂN THIỆN TÂM CỦA BẠN BẰNG CÁCH TẶNG NHỮNG CUỐN SÁCH BẠN ĐÃ ĐỌC CHO NÔNG THÔN VIỆT NAM. 1 CUỐN SÁCH CỦA BẠN ĐÓNG GÓP CHO TỦ SÁCH DÒNG HỌ SẼ GIÚP HÀNG TRIỆU NGƯỜI DÂN NÔNG THÔN CÓ SÁCH ĐỌC!!!

Nguyễn Quang Thạch

Email: sachchonong@gmail.com

DĐ: 0912.188.644 & 0168.5116999

haiz21

11 tuổi đã giúp đỡ hàng trăm bé gái mồ côi

Thật khó tin khi một đứa trẻ 11 tuổi lập ra một tổ chức phi lợi nhuận. Nhưng đó là những gì cô bé Ana Dodson (bang Colorado, Mỹ) đã làm sau khi em cùng mẹ nuôi về thăm lại nơi mình đã sinh ra ở Peru vào năm 2003.

Ana (bìa phải) trong trang phục truyền thống của Peru – Ảnh: DoSomething.org

Trong bốn năm qua, Tổ chức Peruvian Hearts (Những trái tim Peru) do Ana thành lập đã hỗ trợ trẻ mồ côi Peru tổng cộng 100.000USD.

Hôm qua 13-10, Ana (15 tuổi, học lớp 10 Học viện Colorado) được trao giải thưởng thường niên Caring Institute vinh danh những cá nhân tích cực quảng bá giá trị của sự chăm sóc, đoàn kết và dịch vụ công. Ana là một trong mười người Mỹ được trao giải thưởng này.

Ana cho biết cô không bao giờ đề nghị được công nhận về những gì mình làm, song cô rất chào đón giải thưởng Caring Institute bởi nó sẽ khiến nhiều người quan tâm hơn đến Tổ chức Peruvian Hearts.

Ana cho biết sứ mệnh giúp đỡ trẻ em Peru của cô là một cam kết suốt đời, xuất phát từ việc cô nhận biết nếu bố mẹ nuôi không nhận nuôi cô thì cảnh ngộ của cô cũng chẳng khác gì các em nhỏ khác ở Peru.

Ana là con nuôi của ông bà Judith và Rocco Dodson. Khi mới 3 tuổi Ana được bố mẹ nuôi mang về Mỹ sau khi mẹ ruột cô qua đời. Năm Ana 11 tuổi, mẹ nuôi dẫn cô về thăm lại trại mồ côi Hogar ở thành phố Cusco (Peru). Trong chuyến thăm đó, Ana và mẹ nuôi mang tặng gấu bông và sách cho các em nhỏ, nhưng cô nhanh chóng nhận ra các em còn cần nhiều hơn thế.

Ana bắt đầu thu thập đồ dùng học tập để gửi cho các em nhỏ ở Peru và khởi động phong trào kết bạn qua thư giữa các bạn trong lớp học tiếng Tây Ban Nha của mình và các bạn ở trại mồ côi. Rồi Ana bắt đầu gây quỹ bằng cách vận động bạn bè, người thân và các tổ chức địa phương hỗ trợ trẻ em Peru.

Tiếp đó, Ana thành lập Tổ chức Peruvian Hearts nhằm giúp đỡ các bé gái mồ côi ở trại mồ côi Hogar. Mục tiêu của Ana là giúp các trẻ mồ côi ở đây được học hành, có cơm ăn, áo mặc và trên hết là có hi vọng về một tương lai tốt đẹp.

Khi được đề nghị gửi lời khuyên cho các bạn gái cùng độ tuổi, Ana nói rằng các bạn gái nên làm theo những gì con tim mách bảo và kiên định với những gì mình đam mê. “Nếu bạn theo đuổi ước mơ của mình và thực hiện từng bước nhỏ thì những điều lớn lao sẽ xảy đến trong đời bạn“, Ana kết luận.

Đến nay, Peruvian Hearts đã thực hiện được các mục tiêu đó của Ana. Tổ chức này có chương trình học bổng, chi trả tiền mua đồng phục, đồ dùng học tập và học phí cho các bạn nhỏ mồ côi. Tổ chức Peruvian Hearts còn gửi truyện thiếu nhi cho các em và bố trí một nhân viên gia sư đến trại mồ côi hỗ trợ các em trong học tập.

Peruvian Hearts cũng xây dựng các nhà kính ở trại mồ côi để các bạn nhỏ trồng rau, đồng thời mua gà để nuôi lấy thịt và trứng. Chưa hết, Peruvian Hearts còn mua một lò làm nến để thành viên trại mồ côi làm nến bán lấy tiền.

Hiện Peruvian Hearts cung cấp thực phẩm cho khoảng 700 em nhỏ và đang thực hiện một dự án cấp thức ăn mới.

Dù rất bận rộn với Tổ chức Peruvian Hearts, Ana còn làm tình nguyện viên cho chiến dịch Stop Child Poverty nhằm nâng cao nhận thức về cảnh nghèo của trẻ em khắp thế giới.

Ana dự định sau khi tốt nghiệp trung học sẽ học đại học ngành nghiên cứu toàn cầu và tiếp tục theo đuổi đam mê làm từ thiện và các dịch vụ cộng đồng.

Không phải đến tận bây giờ Ana Dodson mới được vinh danh về những nỗ lực của mình. Cô đã được trao nhiều giải thưởng, trong đó có giải thưởng Gloria Barron dành cho những anh hùng trẻ tuổi, giải thưởng Kids With Heart (Những trẻ em nhân hậu)… Trước đây, kênh truyền hình CNN đã làm phim tài liệu về Ana như một anh hùng trẻ tuổi.

THƯƠNG VŨ (Theo The Denver Post/Myhero)

Người phụ nữ bảo vệ Hồ Tây hàng chục năm trời

Thế hệ trí thức dấn thân hôm nay, trước nội tình “tơ vò” của đất nước, muốn giữ vững nhân cách ngay thẳng và tư tưởng độc lập, không ai không từng bị trả giá, dù ít hay nhiều. Kiến trúc sư Trần Thanh Vân là một trong số ấy.

Hàng chục năm trời chị đã dồn tâm lực bảo vệ Hồ Tây, một báu vật trời cho, cảnh quan tuyệt mỹ của Thăng Long, nơi mỗi tấc đất đúng là một tấc vàng. Chị đã cùng những người bạn chung chí hướng gắng sức đẩy lùi mọi mưu đồ xâm hại Hồ Tây hết đợt này đến đợt khác, dưới hình thức những dự án “mỹ miều” và cực kỳ “hấp dẫn”. Chị đấu tranh với chúng đến bạc tóc, đến nỗi cũng vì ngày đêm quá quan tâm đến vận mệnh “nàng Tây Thi đất Việt” (lời ví von Hồ Tây của Cao Bá Quát) mà đành bất lực nhìn đứa con thân yêu ra đi ngay trên tay mình, rồi cha mẹ cũng nối nhau qua đời khi sự nghiệp gìn giữ Hồ Tây chưa thể nói là xong. Một người bạn yêu quý của tôi cũng đã ở vào tình cảnh chị, cũng đã phải vượt qua nỗi đau đứt ruột như chị, nên mỗi lời chị viết ra, tôi biết, như bứt từ trái tim.

Trong những dòng tâm sự của chị, giờ đây, ta đọc được một sự an nhiên, điềm tĩnh của người sau nhiều năm trải nghiệm, đã nắm được quy luật an bài của Tạo Hóa, biết vững tin vào lý tưởng mà mình theo đuổi, không lùi bước, giống tảng đá trơ gan cùng sóng gió, nhưng cũng không quá nôn nóng để đến nỗi hỏng việc. Có thể nói chị giúp cho mọi người những kinh nghiệm quý báu khi đối diện với mỗi sự việc éo le, phức tạp, đòi hỏi phải nương theo xu thế bên trong của nó mà tìm ra cách ứng phó thích đáng, đúng hơn phải xem xét tinh tường cái “mắt bão” của mọi sự cố để tránh đi những tổn thất vô ích nhằm giành cho mình phần thắng cuối cùng.

Trong ý nghĩa của những lời tự bạch, xin mời bạn đọc hãy cùng chiêm nghiệm và rút ra cho mình vài điều bổ ích, qua bài viết ngẫu hứng của Kiến trúc sư Trần Thanh Vân.

Nguyễn Huệ Chi

Một vài kinh nghiệm dấn thân của Kiến trúc sư Trần Thanh Vân: Câu chuyện về chữ “thời”

Cụ Nguyễn Ngô Thức, tên thường gọi Ngô Thức, tên hiệu Ức Cung, năm nay đã gần 90 tuổi, là hậu duệ chính gốc của đại danh nhân Nguyễn Trãi (1380-1442) ở làng Nhị Khê thuộc huyện Thường Tín Hà Nội. Là một trí thức con dòng cháu giống, thời trẻ từng là Cục trưởng Cục Đồ bản, nhưng cụ Ngô Thức rất khiêm tốn và lặng lẽ, hiện cụ đang ở cùng với người con trai trưởng trên một căn gác chật chội ở gần Đường Láng. Sống kín đáo và ẩn dật như vậy, lại thêm bệnh điếc lác do tuổi già, nhưng cụ Ngô Thức vẫn thường có khách quen ghé thăm. Mọi người đến thăm cụ do tình cảm, do muốn thỉnh giáo cụ đôi điều về lẽ sống ở đời và đặc biệt muốn cụ “gieo cho một quẻ” để xem vận hạn năm nay lành dữ ra sao.

Cụ rất giỏi về Kinh Dịch và đã từng có nhiều học trò theo cụ tìm hiểu môn khoa học thần bí này. Cụ thường nói rằng: trong Kinh Dịch thì khó nhất là nắm được chữ “thời” mà muốn nắm được “thời” thì phải biết “nhẫn”, bởi vì cho dù ý định hay, lòng dạ tốt, nhưng thiếu kiên nhẫn đều dẫn tới kết quả chẳng ra sao. Cụ đưa ra lời khuyên là, cho dù hôm nay trời còn đang u ám, bao nhiêu tin dữ đang đổ về, nhìn thấy bánh xe không phanh lao xuống dốc, ta đừng cố dùng chút lực tàn để kéo giữ nó lại, nó có thể sẽ nghiền nát ta. Hãy để cho nó lao đi, cho đến khi “Cùng tắc biến, biến tắc thông”.

Cái lẽ của chữ “thời” chính là ở chỗ đó.

Tôi từng có quan hệ khó quên với cụ Ngô Thức.

Cách đây 11 năm, khi tôi liều lĩnh cùng KTS Nguyễn Trực Luyện Chủ tịch Hội KTS Việt Nam và KTS Hoàng Phúc Thắng (đã mất) và KTS trẻ Nguyễn Hoàng Phương chống lại dự án Thủy cung Thăng Long ở bán đảo Tây Hồ, thì cụ Ngô Thức đã đi xe đạp từ khu tập thể Kim Liên đến Quảng An quận Tây Hồ thăm tôi và động viên tôi hãy dũng cảm, đừng khiếp sợ, vì nhất định chúng tôi sẽ thắng. Sau này chúng tôi hiểu ra: chiến thắng đó không phải do chúng tôi giỏi, càng không phải do chúng tôi mạnh, mà chính là do chữ “thời”. “Thời” đó có thể là một giai đoạn dài, cũng có thể chỉ là phút giây ngắn ngủi, nhưng nếu nắm được nó để làm được việc gì tốt cho xã hội hoặc ngăn cản một sai trái có hại cho đất nước, thì nó sẽ phát huy tác dụng đúng lúc. Vậy là đủ!

Hai năm sau tôi gặp một chuyện buồn và được cụ Ngô Thức chia sẻ.

Thủy cung Thăng Long xong thì tôi bị lừa mất nhà cửa, cha mẹ bị ốm nặng, tiền bạc túng thiếu và đúng trưa Rằm tháng Bảy năm Canh Thìn, đứa con trai thân yêu của tôi qua đời vì bị cảm đột ngột. Cháu lặng lẽ bỏ tôi ra đi ngay trước mặt tôi mà tôi không kịp biết. Đối với tôi trời như đã sập xuống. Toàn thân tôi tê liệt. Hôm sau đến nhà tang lễ khâm liệm cho con mà tôi tưởng như mình nằm trong đó.

Mấy hôm sau nữa cụ Ngô Thức gọi tôi đến nhà. Lúc này cụ đã yếu hơn, tai đã nặng hơn mà chân cũng đã run. Cụ đưa cho tôi mảnh giấy xé trong vở học sinh ghi sẵn những điều sau này tôi cần xem lại, rôì cụ nắm chặt hai bàn tay tôi: “Cháu đi vào giờ chính Ngọ, được nhập mộ. Quẻ này là quẻ Sơn hỏa bí, quẻ trang sức. Đẹp lắm, hình hài nó đẹp, thời tiết đẹp, đám tang cũng đẹp. Nhưng đó là cái đẹp bên ngoài, còn cái đẹp nhân văn ở bên trong thì cha mẹ phải tự tìm để hiểu xem con nó muốn dặn mình điều gì?”

Tôi cầm mảnh giấy về nhà cất đi mà lòng không sao hết tê tái.

Vậy là đã chín năm. Chín năm là thời gian đủ dài để người ta quên đi nhiều thứ. Nhưng tôi lại trải qua nhiều biến động và không thể nào quên con tôi, nếu không nói rằng tôi luôn cảm thấy nó ở bên cạnh mình: Cha mẹ tôi đều đã mất trong năm 2002, cụ ông thọ 88 tuổi và cụ bà thọ 83 tuổi, đó cũng là lẽ thường tình. Nhưng con tôi đã đòi được cho tôi ngôi nhà, một tài sản rất lớn mà có lúc tôi tưởng như mất trắng. Kỳ diệu hơn cả là con tôi đã đưa được thằng em về ở với vợ chồng tôi, một phần thưởng lớn hơn mọi phần thưởng trên đời.

Từ đó tôi có một niềm tin chắc chắn rằng trời có mắt, rằng hãy sống cho có ý nghĩa thì sẽ không bị trời phụ. Từ đó tôi tự tạo cho mình một thói quen, mỗi khi phải suy nghĩ điều gì hệ trọng, thì tôi coi như mình không tồn tại, tôi có thể đứng ngoài bản thân mình phân tích mọi tình huống sẽ xảy đến và tôi dễ dàng tìm ra cách giải quyết gọn nhẹ thông minh nhất.

Ví dụ như hôm thứ Ba vừa rôì, tôi nhận được điện thoại của một cô gái Việt Nam tên là Q.A, số điện thoại là 0988… nói rằng cô là phiên dịch cho một người Hàn quốc ở Liên danh tư vấn quốc tế PPJ. Người đó tên là “Bu”. Cô ta báo anh Bu muốn gặp tôi để trao đổi với tôi về quy hoạch Hà Nội mở rộng. Nghe ra có vẻ rất vì công việc nên lúc đầu tôi tỏ vẻ đồng ý.

Tôi hỏi:

– Cho cô biết gặp để làm gì?

Trả lời

Nghe ý kiến cô về quy hoạch Hà Nội.

Tôi nói:

– Cô phát biểu tại hội nghị phản biện rồi và cũng viết nhiều bài trên báo mạng rồi còn gì?

Trả lời:

Nhưng còn nhiều quan điểm khác, nên anh Bu muốn nghe lại ý kiến cô.

– Bao giờ hả cháu?

Trả lời:

Tùy ở cô, nhưng thứ Sáu, ngày 21/8/2009 phải báo cáo Thường trực Thủ tướng Chính phủ rồi, nên anh Bu muốn gặp cô chiều thứ tư hoặc sáng thứ Năm.

Hỏi:

– Vội thế sao? Vậy gặp ở đâu?

Trả lời:

Tại nhà cô, anh ấy không muốn cô phải đi lại vất vả.

Tôi nói:

– Nhà cô? Để cô xem xem rôì trả lời sau nhé!

Điện thoại tạm ngừng.

Nhà tôi lúc ấy không có ai, tôi nhìn tấm ảnh con trai tôi và “hỏi ý kiến” nó.

Nó bảo: “Không được đâu mẹ ơi, mẹ đang bị chiếu tướng đấy, mà người Hàn quốc lại nổi tiếng trò phong bì đi dưới gầm bàn, họ ký vơí Chính phủ ta hợp đồng vớ bở hơn 6 triệu USD thì họ sẽ đưa cho mẹ không ít đâu, lúc đó mẹ sẽ xử lý thế nào? Hơn nữa, ngày mai là ngày mồng Một tháng Bảy, cho dù không có phong bì mà chỉ có vài quả táo đặt trên ban thờ nhà ta thôi là mẹ coi như thành liệt sĩ rồi!”

Ý kiến của nó đúng quá.

Một lúc sau điện thoại lại reo:

Cô ơi, anh Bu nghe nói cô đồng ý gặp thì anh ấy vui lắm. Anh Bu mời cô chiều mai đến khách sạn Inter-Continental ở gần nhà cô để uống trà.

Thế là họ đã tiến thêm một bước và càng dễ cho tôi từ chối:

– Cháu nói hộ với anh Bu là cô rất cám ơn, nhưng cô không có thói quen làm việc bên bàn trà. Vậy nếu anh ấy muốn nghe ý kiến đóng góp của cô thì gửi cho cô một bộ tài liệu, sau khi đọc kỹ rồi cô sẽ góp ý kiến bằng bài viết. Nếu không, thông qua Chính phủ VN cô sẽ phát biểu ý kiến của mình. Thế thôi nhé, chào cháu!

Chuyện đến đây coi như chưa kết thúc, bởi vì các quan hệ phức tạp vẫn còn tiếp diễn và người ta có thể sẽ còn gặp nhau trong phòng hội nghị hay ở đâu đó với những cái bắt tay, những lời cám ơn và… cả những âm mưu.

Cuộc sống ngày nay là vậy, một thường dân, một mụ già đã bị “vứt vào sọt rác” như tôi mà còn cần tỉnh táo, cần khôn khéo trong ứng xử và cả bản lĩnh biết vượt qua những cái rất tầm thường trong con người mình, thì những người khác với cương vị, với trọng trách đang đảm nhiệm, họ có vượt qua nổi những cái bẫy đang giăng ra với họ hay không? Tôi rất thông cảm với họ và tôi hiểu thật không dễ chút nào, bởi vì trong mỗi con người chúng ta đều có phần “con” tầm thường và phần “người” cao quý, chưa nói đến sự chênh lệch đáng kể về trình độ giáo dục và trải nghiệm cuộc đời. Bởi vậy, ứng xử, tiến lui cho khéo là cả một bài toán khó và rất cần sự trợ giúp của Thánh nhân ở nơi xa và bè bạn ở gần bên. Riêng tôi, tôi muốn khuyên mọi người rằng đừng vội vã kết luận điều gì khi vừa chợt nhìn thấy một hình ảnh chướng mắt, hoặc vừa nghe thấy một tin đồn chưa thuận tai. Hãy tập nén mình lại và hãy “nhìn sâu” vào bên trong, ta sẽ thấy nhiều điều và nắm bắt được cái sẽ đến ngày mai.

Ngày mai mới là quan trọng.

Các cụ có câu rằng “cây ngay không sợ chết đứng”, vậy nếu thấy cái cây chưa thật ngay, ta có để cho nó chết đứng hay không? Hẳn là không. Nếu cứ mặc kệ cho cây chưa ngay chết hết, thì ta là cây ngay, ta đứng lại với ai?

TTV

HC Mạng Bauxite Việt Nam biên tập

*Tiêu đề do HNX thay đổi

haiz2