Cậu bé tự kỷ được vinh danh “Nhà lãnh đạo cộng đồng”

Qua blog của mình, Lewis Schofield, 14 tuổi, hiện sống ở TP Peterborough (bang Ontario, Canada), cung cấp đến mọi người thông tin xác thực về bệnh tự kỷ (một dạng rối loạn thần kinh ảnh hưởng đến sự phát triển của con người) mà bản thân cậu đang mắc phải.

“Nhà lãnh đạo cộng đồng trẻ tuổi” Lewis Schofield. Với kiến thức về công nghệ, Schofield đã dùng blog để chuyển cho mọi người thông tin về bệnh tự kỷ – Ảnh: CBC News

Những nỗ lực vì cộng đồng của cậu học sinh lớp 9 Trường cấp II Holy Cross được ghi nhận và vinh danh bằng giải thưởng Nhà lãnh đạo cộng đồng trẻ tuổi của Trường đại học Trent (TP Peterborough). Giải thưởng này được Trường đại học Trent trao hằng năm, vinh danh những cá nhân dưới 25 tuổi đóng vai trò dẫn đầu trong cộng đồng.

Bà Elyse Bruce, mẹ Schofield, cho biết con trai bà rất ngạc nhiên khi biết mình được đề cử giải thưởng Nhà lãnh đạo cộng đồng trẻ tuổi. Schofield cũng không ngờ là sau đó mình thật sự giành giải thưởng vinh dự này.

Trả lời phỏng vấn của CBC News, Schofield nói một cách giản dị: “Cháu chỉ làm những gì cháu luôn làm thôi. Cháu luôn cố gắng ở mức tốt nhất. Đó là những gì cháu được bố mẹ nuôi dạy”.

Suốt 9 năm nay, Schofield bị hội chứng Asperger, một dạng của bệnh tự kỷ. Mới đây Schofield còn bị Myasthenia Gravis, một dạng rối loạn thần kinh cơ rất nguy hiểm đến tính mạng, hiện không có biện pháp điều trị triệt để.

Dù bị bệnh hiểm nghèo nhưng Schofield rất say mê công nghệ và thành thạo các kỹ năng đồ họa. Sở thích công nghệ đã khiến Schofield nảy ra ý tưởng chia sẻ những hiểu biết của mình về bệnh tự kỷ nhằm giúp mọi người nắm được sự thật về căn bệnh này.

Schofield thường xuyên online, tải lên blog các video, podcast, hình ảnh đồ họa và bài viết cung cấp thông tin về các bệnh mà cậu mắc phải, trong đó có hội chứng Asperger. Cậu còn tham gia diễn đàn tự kỷ gia đình trên Yahoo.

“Tôi chỉ muốn mọi người biết sự thật về bệnh tự kỷ thay vì những thông tin không chính xác – Schofield lý giải – Tôi nghĩ nếu mọi người đều cố gắng chút ít thì rất nhiều điều sẽ được hoàn thành”.

Bạn không phải làm những gì to tát để mang lại sự thay đổi. Bạn chỉ phải làm một cái gì đó. Không thì sẽ chẳng có gì thay đổi hay trở nên tốt hơn cả“.

“Nhà lãnh đạo cộng đồng” tuổi teen Lewis Schofield

Hội chứng Asperger mà Schofield bị mắc từ khi lên 5 tuổi đã ảnh hưởng đến khả năng giao tiếp và tương tác với người khác của cậu bé. Khi ấy, các bác sĩ đã tiên đoán Schofield khó sống sót. Nhưng thật tuyệt vời là cậu bé đã chung sống với bệnh suốt 9 năm nay và còn mang lại hy vọng cho những người khác thông qua kiến thức về bệnh tự kỷ được cậu chuyển lên blog.

Không chỉ dành thời gian chăm sóc trang blog, Schofield còn quyên góp tiền cho các tổ chức tự kỷ ở Canada và Mỹ bằng cách bán các tấm thiệp cậu thiết kế trên mạng.

Ngoài ra, từ năm 2006, Schofield là cộng tác viên thường xuyên của tạp chí đa phương tiện Irked. Những bài viết, bài phỏng vấn và những video hài hước của Schofield đã thu hút đông đảo độc giả trên toàn cầu.

Ngày 26-10, Schofield sẽ được trao giải thưởng Nhà lãnh đạo cộng đồng trẻ tuổi tại buổi lễ diễn ra tại Trường đại học Trent.

THƯƠNG VŨ (Theo CBC News/Trentu)/TTO

Làng xanh, làng sạch ở Ấn Độ

TT – Làng Mawlynnong ở phía đông bắc bang Meghalaya được đánh giá là sạch nhất, xanh nhất tại Ấn Độ. Người dân trong làng ai cũng biết đọc, biết viết và mỗi nhà đều có một nhà vệ sinh riêng.

Những dịch vụ cơ bản này tưởng là chuyện bình thường, nhưng lại là bước tiến bộ lớn của ngôi làng này ở một đất nước có hơn 1 tỉ dân mà phần lớn nông dân còn rất thiếu nước sạch và hệ thống vệ sinh.

.

Ngôi làng xanh, sạch đẹp nhờ ý thức của người dân và sự quyết tâm của chính quyền

Môi trường sống tuyệt vời của ngôi làng là do sự góp sức của chính dân làng. Dù hội đồng làng có thuê người quét dọn nhưng các tình nguyện viên trong làng vẫn chung tay dọn dẹp vệ sinh nhiều lần trong ngày “vì không thể trả tiền cho quá nhiều người được” – tình nguyện viên Henry Khyrrum nói.

Các con đường đi lại trong làng luôn sạch sẽ, có những thùng đựng rác bằng tre. Túi nilông bị cấm tuyệt và rác được xử lý theo cách thân thiện với môi trường. Dân làng cho biết các bài học về vệ sinh cùng cách thức giữ môi trường xanh, sạch được bắt đầu từ trường học.

Hội đồng làng cũng rất nghiêm khắc. Trưởng làng Thomlin Khongthohrem cho biết nếu bị phát hiện vứt rác hay chặt cây, người dân sẽ bị phạt khoảng 1 USD. Khoản tiền nhỏ nhưng điều quan trọng là người bị phạt sẽ cảm thấy xấu hổ vì sự vô ý thức và thiếu tôn trọng người khác để lần sau cẩn thận hơn. Hội đồng làng liên tục đi kiểm tra các thiết bị vệ sinh ở mỗi ngôi nhà, tổ chức các đợt thảo luận về giữ gìn vệ sinh…

Các chuyên gia cho rằng Mawlynnong có hệ thống quản lý cấp địa phương rất hiệu quả. Dân cư ở đây yêu thiên nhiên. Họ bảo vệ rừng, chỉ lấy từ rừng những gì cần thiết cho bản thân chứ không buôn bán thương mại lâm sản.

Du khách khắp Ấn Độ đang đến thăm ngôi làng và rất ấn tượng về sự thành công của làng Mawlynnong hoàn toàn từ quyết tâm gìn giữ những tập tục truyền thống tốt đẹp trong bảo vệ môi trường.

  • Hạnh Nguyên (Theo TTO)

Chuyện những người hùng

“Tắt một chiếc đèn không cần thiết sẽ không tạo ra sự khác biệt. Nhưng làm vậy cả đời thì sẽ có một chút ý nghĩa. Và nếu tất cả mọi người cùng làm một điều gì đó thì chúng ta sẽ đi đúng hướng”. Đó là phương châm hành động của Pen Hadow – người đứng đầu nhóm nghiên cứu đo độ dày của băng tại Bắc Cực, một trong những thanh niên được tạp chí Time bình chọn là anh hùng môi trường.

Những người trẻ Như Pen Hadow không chỉ hành động, mà còn tạo cảm hứng để lôi kéo mọi người cùng chung sức, đồng lòng bảo vệ môi trường Trái đất.

Valerie Casey – “Công ước Kyoto” cho các nhà thiết kế

Ảnh: Time

Mùa xuân 2007, nhà thiết kế Valerie Casey bất chợt cảm thấy tội lỗi. “Tôi thiết kế rất nhiều sản phẩm, từ tã trẻ em có thiết bị cảm ứng, lò nướng bánh cho tới động cơ tuôcbin và chúng không thể được coi là thân thiện với môi trường xét trên bất cứ khía cạnh nào” – Casey thú nhận. Casey quyết định xây dựng một Công ước Kyoto cho các nhà thiết kế: các biện pháp để ngành công nghiệp thiết kế trở nên thân thiện môi trường.

Trong hai năm qua, khoảng 170.000 hãng thiết kế, tập đoàn, cá nhân… đã tham gia hiệp ước của các nhà thiết kế do Casey tạo ra. Khi tham gia liên minh này, các tổ chức đồng ý thực hiện năm “hướng dẫn xanh”, bao gồm các biện pháp giảm lượng khí cacbon thải ra mỗi năm, giáo dục nhân viên về các vấn đề môi trường và thảo luận chúng với khách hàng. “Tôi coi hiệp ước này là một dự án kéo dài năm năm” – Casey tiết lộ. Cô hi vọng đến khi đó ý thức bảo vệ môi trường đã trở thành một yếu tố không thể thiếu của ngành công nghiệp thiết kế toàn cầu.

Triệu Trung – Người bảo vệ những dòng sông

Ảnh: Time

Nhu cầu khổng lồ của các ngành công nghiệp và nông nghiệp đang đe dọa nguồn nước tỉnh Cam Túc, phía bắc Trung Quốc. Với chính sách ưu tiên phát triển kinh tế, các nhà máy tha hồ gây ô nhiễm mà không phải chịu bất cứ trách nhiệm pháp lý nào.

Nhưng có một thanh niên đang giúp Cam Túc bớt hủy hoại những tài sản thiên nhiên giàu có của tỉnh. Triệu Trung, 27 tuổi, đến Cam Túc từ năm 2004 để làm việc cho Viện Khoa học Trung Quốc, đã thành lập tổ chức Đai lạc đà xanh (GCB) – tổ chức môi trường phi chính phủ đầu tiên tại Cam Túc. Mục tiêu của GCB là nâng cao nhận thức của người dân về các vấn đề môi trường, giám sát các nhà máy gây ô nhiễm và thúc đẩy các chính sách bảo vệ môi trường. Tình nguyện viên của GCB điều tra các nhà máy trong tỉnh xả chất thải và nước thải xuống sông, và điền tên những doanh nghiệp vi phạm vào một bản đồ ô nhiễm nước quốc gia.

Bị sờ gáy, các công ty đa quốc gia có chi nhánh tại Cam Túc buộc phải thay đổi. Hãng bia Carlsberg mới đây đã trang bị cho nhà máy bia của hãng ở Cam Túc một hệ thống xử lý nước thải hiện đại. Còn các công ty nhà nước thì có một “trải nghiệm” mới: bị giám sát. “Các công ty gây ô nhiễm phải chịu nhiều áp lực khi bị đưa vào bản đồ ô nhiễm nước – Triệu Trung khẳng định – Họ bị buộc phải có những biện pháp tức thời và công khai để giải quyết vấn đề”.

Nathan Lorenz và Tim Bauer – Những bếp lò sạch

Với hàng triệu phụ nữ ở các nước đang phát triển, nấu ăn là hoạt động gây nguy cơ môi trường nghiêm trọng. Mỗi lần họ nấu ăn bằng bếp lò than hoặc củi, khói với đầy chất độc hại như benzen, CO hay formaldehyde bay đầy nhà. Chính những chiếc lò cũ kỹ này là thủ phạm giết chết 1,6 triệu người mỗi năm, hơn 85% trong số đó là phụ nữ và trẻ em dưới 5 tuổi.

Khi Nathan Lorenz, 31 tuổi và Tim Bauer, 32 tuổi, tìm hiểu về vấn đề này, họ biết mình có thể tạo sự thay đổi. Năm 2003, cả hai thành lập tổ chức phi lợi nhuận Envirofit, sử dụng nghiên cứu của họ về công nghệ động cơ hai thì sạch giúp tạo ra những chiếc xe lôi tự động thân thiện với môi trường hơn cho người dân Đông Nam Á và Ấn Độ. Năm 2008, Envirofit hợp tác với Tổ chức thiện nguyện Shell Foundation sản xuất loại bếp lò ít khói và đưa đến hàng nghìn gia đình ở Ấn Độ. Thời gian tới, loại bếp lò này sẽ được tung ra thị trường ở hàng loạt nước châu Á, Phi và Mỹ Latin.

Được thiết kế để đốt khí độc trước khi chúng thoát ra ngoài không khí, bếp lò của Lorenz và Bauer giảm lượng khí thải độc hại tới 80%, tiết kiệm 60% mức tiêu thụ nhiên liệu. Với mức giá 17,5-55,6 USD, chúng không quá rẻ đối với các gia đình nghèo ở các nước đang phát triển, nhưng với khả năng tiết kiệm nhiên liệu tối đa thì đó là một sự lựa chọn hoàn hảo. “Chúng tôi muốn sản phẩm của mình phải là thứ mà người chủ tự hào khi có nó ở nhà – Lorenz khẳng định – Một sản phẩm không chỉ cứu sinh mạng của mọi người mà còn cứu cả hành tinh”.

Dorjee Sun – Nhà môi giới cacbon

Ảnh: Time

Trước 30 tuổi, Dorjee Sun, người Úc gốc Tây Tạng, đã kiếm được hàng triệu USD nhờ công ty tuyển dụng việc làm trên Internet. Nhưng đến khi thành lập Hãng Carbon Conservation – hãng môi giới các thỏa thuận đổi khí cacbon để tránh phá rừng – thì Sun, hiện 32 tuổi, mới trở nên cực kỳ bận rộn.

Sun quyết định thành lập Carbon Conservation khi chứng kiến hàng triệu hecta rừng ở Indonesia bị tàn phá mỗi năm. Khi cây bị chặt, khí nhà kính sẽ thoát ra môi trường và hành vi phá rừng tạo ra khoảng 20% lượng khí thải nhà kính toàn cầu mỗi năm.

“Tránh phá rừng” là khái niệm mà theo đó các nước được nhận tiền để ngăn chặn nạn phá rừng. Đối tượng trả tiền là các nước giàu muốn có quota xả khí thải để đáp ứng những thỏa thuận quốc tế như Công ước Kyoto.

Tháng 4-2008, Sun là người môi giới thỏa thuận tránh phá rừng đầu tiên trên thế giới khi thuyết phục Ngân hàng Đầu tư Merrill Lynch chi tiền bảo vệ 770.000ha rừng ở Aceh, Indonesia để đổi lấy quota khí cacbon chứa trong diện tích rừng đó. Sau đó, anh đưa thống đốc Aceh đến California để cùng thống đốc California Arnold Schwarzenegger ký thỏa thuận giữa hai bang về chống nạn phá rừng. Thành công của Sun được ghi lại trong phim tài liệu The burning season (Mùa cháy) và trình chiếu tại Liên hoan phim Tribecca ở New York hồi tháng 4.

Sun hiểu rằng bảo vệ các cánh rừng trên thế giới là nhiệm vụ vô cùng khó khăn. Anh đã phải thuê các tay súng từng tham gia cuộc nội chiến ở Aceh để bảo vệ rừng trước những lưỡi cưa của bọn lâm tặc. “Là người lạc quan nhưng tôi cũng hiểu rằng đó chẳng khác nào là nỗ lực ngăn thủy triều – Sun thừa nhận – Nhưng tôi vẫn quyết tâm 1.000%”.

HIẾU TRUNG (Theo Time)/ TTO

Cụ già 73 tuổi tự nguyện quét rác cho khu phố

Hằng đêm, khi những âm thanh ồn ào, rộn rã của thành phố lặng xuống, mọi người chìm sâu vào giấc ngủ say là lúc ông bắt đầu công việc của mình. Mỗi ngày như mọi ngày, dù mưa gió, lạnh buốt ông vẫn hoàn thành tốt công việc tự nguyện: Quét rác không công. Nhiều người sẽ cảm thấy khó tin khi nghe chuyện một cụ già ngoài 70 tuổi tự nguyện quét đường, dọn rác phố từ 1 giờ đêm đến hơn 4 giờ sáng. Nhưng đó là sự thật và trở thành một nét đẹp trong cuộc sống của chúng ta. Ông tên Nguyễn Văn Nhẹ, có “thâm niên” quét rác ở các hẻm phố hơn 7 năm nay.

Làm theo suy nghĩ…

Đến tổ 26, khu phố 2, phường 9, quận 5 (TPHCM) hỏi “ông già lao công” thì người dân sống ở đây ai cũng biết. Chúng tôi tìm đến ông trong căn nhà cũ nát, đơn sơ được xây cách đây hơn 30 năm, nằm ở cuối hẻm 172 Trần Phú. Một ông già hiện ra trên khuôn mặt đầy nếp nhăn khắc khổ, trên tay đang sửa cây chổi tre, ông vừa làm vừa nói: “Chú ngồi chơi, chờ tôi làm nốt cái cán chổi để tối nay còn đi quét”.

Mỗi ngày như mọi ngày, cụ Nguyễn Văn Nhẹ vẫn tự nguyện dọn rác

Công việc quét đường, dọn rác phố của ông bắt đầu vào một đêm cuối tháng 6-2001, khi đó trên các hẻm phố, đường nhỏ vào sâu bên trong các tổ, phường ngập đầy rác và kim tiêm của tệ nạn ma túy.

Có lần ông tận mắt nhìn thấy nỗi lo lắng đến tuyệt vọng của một cậu sinh viên vừa đi làm thêm về, đạp phải kim tiêm của một kẻ nghiện chích vừa vứt lại bên đường. Từ đó trong ông luôn có một nỗi ray rứt, phải làm gì để phố phường, hẻm ngõ không còn rác, kim tiêm không còn xuất hiện và không tái hiện những cảnh đau lòng như cậu sinh viên kia?

Hàng loạt câu hỏi trong suy nghĩ  làm ông nhiều đêm không ngủ được! Cuối cùng, ông quyết định sẽ đi quét rác hằng đêm. “Lộ trình” quét đường, dọn rác phố của ông diễn ra trên khắp các con hẻm, đường nhỏ ở khu phố 2, phường 9, quận 5.

Những ngày đầu làm công việc tự nguyện, ông luôn phải đối diện với sự cản trở của vợ và các con. Bà Nguyễn Thị Út, vợ ông, tâm sự: “Ổng làm việc đó là tốt cho dân, cho khu phố, có điều với chừng đó tuổi, sức khỏe yếu, đi quét đêm hôm rủi có chuyện gì thì sao? Nhiều đêm mưa gió thấy ổng cầm chổi đi quét đường, xót lắm… Nhưng biết sao được, ổng vẫn một mực với công việc của mình, dần rồi cũng chỉ biết động viên thôi”.

Chưa kể, ông còn phải chịu bao lời dị nghị của người dân khi lần đầu tiên thấy ông quét rác trong đêm. Tuy vậy, “Việc tôi làm tôi biết, ai nói gì kệ người ta, miễn sao mình làm đúng, làm tốt cho dân, cho phố phường là thỏa nguyện rồi”, ông Nhẹ bộc bạch.

Từ ngày ông bắt đầu công việc quét đường tự nguyện, trên các con hẻm, đường nhỏ không còn cảnh nhếch nhác, tràn lan rác thải, đặc biệt nỗi lo sợ từ mối nguy hiểm đạp phải kim tiêm ở những con nghiện không còn ám ảnh người dân mỗi khi đi trên các con hẻm này.

Đầu năm 2008 khi lãnh đạo TPHCM đưa ra chủ trương “Năm thực hiện nếp sống văn minh đô thị” và vận động người dân TP thực hiện tốt, ở địa phương, chính ông là người tiên phong trong vấn đề vận động ý thức. Từng việc làm cụ thể, lời nói thiết thực của ông giúp người dân trong khu phố ý thức hơn trong việc giữ gìn vệ sinh chung, xây dựng khu phố sạch đẹp. Tự hào về ông, bà Nguyễn Kim Phượng, tổ trưởng tổ 26, KP2 cho biết: “Tôi thật sự rất vui mừng khi tổ mình có một công dân tốt như  ông Nhẹ, ông là tấm gương sáng để các hộ dân trong tổ noi theo”.

Tiếng chổi trong đêm

Trong không gian im ắng của trời đêm, tiếng chổi “sột soạt” cứ lần theo các con hẻm… Ông Nhẹ chỉ tay về phía cuối hẻm nói: “Ngày nào tôi còn sống, tôi sẽ không để những con phố này bị ô nhiễm, dơ bẩn vì rác thải, không để cho những người dân đạp phải những kim tiêm độc, tôi sẽ quét đến khi nào kiệt sức mới thôi”.

Công việc cứ diễn ra trong đêm trên suốt các con hẻm. Đủ loại rác: Bao ni lông, giấy, báo, hộp đựng… được ông quét gom và cho vào một bao ni lông lớn để những người lao công đỡ vất vả trong khâu lấy rác.

Dưới ánh sáng mập mờ của bóng điện đường, đôi mắt già kém của ông cụ phải nhìn rất gần mới phân biệt được cây kim tiêm, ông nhặt kim tiêm cho vào một bịch ni lông để sáng mai đưa cho những người lao công xử lý riêng. Sau hơn một giờ đồng hồ ông quét rác trong đêm, con hẻm dài ngoằn ngoèo 172 bỗng trở nên sạch đẹp, không còn một mảnh giấy nhỏ sót lại. Người đã thấm mệt nhưng ông không dừng lại đó mà chuyển sang quét ở hẻm số 5 Trần Nhân Tôn, hẻm 36 Sư Vạn Hạnh và những con hẻm quanh co nối liền các tuyến đường Trần Phú, Trần Nhân Tôn, Sư Vạn Hạnh…

Kết thúc hành trình quét rác trong một đêm, nhìn lại kết quả mình đã làm, ông thở phào “rồi cũng xong…”, lúc này trời cũng đã hừng sáng. Những người dân ở khu phố 2 cảm thấy dễ chịu  khi hẻm phố sạch đẹp. Để có được điều đó, ông cụ 73 tuổi Nguyễn Văn Nhẹ phải bỏ ra bao mồ hôi, công sức, thậm chí phải đối diện với nhiều nguy hiểm. Nếu như mỗi cá nhân, người dân trong TP này đều ý thức và làm được như ông thì phố phường này sẽ sạch đẹp biết bao.

Bà Nguyễn Kim Phượng, tổ trưởng tổ 26, KP2, cho biết: “Gia đình ông cụ Nguyễn Văn Nhẹ nằm trong số những gia đình nghèo khó nhất tổ hiện nay. Từ chỗ hiểu rõ gia cảnh khó khăn, biết được việc làm tự  nguyện cao cả của ông, mỗi tháng lãnh đạo khu phố 2 đã ủng hộ gia đình 5kg gạo, quỹ hỗ trợ ở phường tặng ông 100.000đ. Bên cạnh đó, người dân sống xung quanh có gì cho nấy, cơm khô, rau, thực phẩm… chỉ đủ để ông và người vợ già sống qua bữa trong những tháng ngày còn lại”.

TUẤN VŨ