Khạc nhổ có thể mất nhà

Người dân có thể tự mình đánh mất nhà cửa, lâm vào cảnh vô gia cư nếu bị phát hiện khạc nhổ tại nơi công cộng bảy lần. Đây là quy định ở một khu liên hợp nhà ở cho người có thu nhập thấp tại thành phố phía nam Trung Quốc.
a
Ảnh jaunted

Vứt vỏ hoa quả, nhổ kẹo cao su ra đất và tiểu tiện không đúng quy định nơi công cộng… là những hành vi bị cấm được liệt kê trên trang web tại Quảng Châu. Quy định này là một phần đề xuất nhằm tăng cường hành vi cư xử ở dự án nhà ở mới.

Người dân bị ghi 20 điểm phạt trong vòng 2 năm có thể bị mất nhà. Người bị bắt gặp khạc nhổ hoặc tiểu tiện sai quy định nơi công cộng mỗi lần bị ba điểm phạt, bảy lần như vậy sẽ bị “trục xuất”.

Hiện chính quyền địa phương còn đang thu thập phản hồi của người dân về kế hoạch này.

Khạc nhổ nơi công cộng khá phổ biến ở Trung Quốc bất chấp có nhiều chiến dịch phản đối. Trước kỳ Olympic 2008 tại Bắc Kinh, Trung Quốc đã nỗ lực đáng kể để ngăn chặn thói quen xấu này.

  • Kỳ Thư (Theo Vietnamnet)

Advertisements

Không! Chúng ta sẽ không mắc những sai lầm như họ!

HNX: Xem những bức ảnh dưới mà rợn, mà thương. Chúng ta đi sau và học hỏi những điều hay từ họ, nhưng nhất định không thể mắc những lỗi họ đã mắc.

pollution_in_china_01

pollution_in_china_02

pollution_in_china_03

pollution_in_china_04

pollution_in_china_05

pollution_in_china_06

pollution_in_china_07

pollution_in_china_09

pollution_in_china_10

pollution_in_china_11

pollution_in_china_14

pollution_in_china_16

pollution_in_china_18

manila

Manila

citarum_pollution_phiChau

Châu Phi

pollution_in_china_21

pollution_in_china_27

pollution_in_china_24

pollution_in_china_32

pollution_in_china_29

pollution_in_china_33

river in Indonesia

Sông ở Indonesia

pollution_in_china_35

*Những bức ảnh không chú thích chụp ở TQ.

haiz21

Mưa ơi sao khổ thế

HNX: Bài viết nhằm cung cấp thông tin, không có ý phê phán bất kì chính phủ nào. Giảm thiểu khí thải độc hại hiện đang là nhiệm vụ chung của toàn thế giới.

Tưởng Năng Tiến

[…] bây giờ nước suối, hay nước mưa nếu đem pha trà uống xong dám… tắt thở như không –  theo như tường trình của ông Dương Hồng Sơn, Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu Môi trường (“Mưa độc có thể tàn phá hệ hô hấp của con người”) đọc được trên VnMedia, vào hôm 23 tháng 12 năm 2008:

“Ở Việt Nam, lượng mưa axit đã chiếm 30%, có nơi tới 50% số lần mưa… gây tác hại không nhỏ đối với con người, cơ sở hạ tầng, sản xuất… Những báo cáo của mạng lưới quan trắc quốc gia cho thấy, mưa axit từ nước ngoài vào Việt Nam đang tăng lên…”

Ủa, “nước ngoài” là nước nào vậy cà?  Lào Quốc, Miên Quốc hay Trung Quốc?

Người Lào, dù đã vượt quá độ từ tư bản chủ nghĩa sang xã hội chủ nghĩa từ lâu – nghe đâu – vẫn còn đi xe bò lòng vòng trong thành phố, và (vẫn) cưỡi voi dạo chơi tà tà ở trong rừng.

Còn người Miên, cách đây chưa lâu, họ vẫn còn có thể giết hàng triệu mạng bằng cuốc chim hay chầy vồ gì đó mà khỏi cần tới lò ga hay súng đạn gì ráo. Ðời sống của nhân dân ở hai nước láng giềng anh em, ngoại trừ những lúc nướng khoai, đâu mấy khi có ai đụng chạm gì tới máy móc – sao khói dữ vậy được?

Làm cơn mưa cũng khổ

Làm cơn mưa cũng khổ

Vậy thì khói thải ở đâu ra? Phải có lửa ở chỗ nào đó mới được chớ, đúng không?  Không có lửa sao có khói? Lò dò một chập, tui tìm được xuất xứ của khói lạ (nguyên nhân gây ra “mưa axit từ nước ngoài vào nước ta”) qua một bài viết ngắn, bằng Anh Ngữ: “Transboundary sulfur pollution & Vietnam.”

Tác giả, một chuyên gia về khí quyển hiện sinh sống tại nước Úc, bày tỏ sự quan ngại rằng ở Ðông Nam Á có những quốc gia chỉ tạo ra những lượng lưu huỳnh rất nhỏ nhưng lại phải chịu nhận sự tích tụ của loại hóa chất này (rất lớn) từ những lân bang. Việt Nam và Nepal là hai “nạn nhân” điển hình, trong vùng, về tệ trạng này.

Tài liệu mà tiến sĩ Nguyễn Đức Hiệp trích dẫn (R. Arndt, G. Carmichael, J. Roorda – Seasonal source-receptor relationships in Asia, Journal of Atmospheric Environment, Vol. 32, No. 8, 1988, pp. 1937-1406) được phổ biến từ năm 1988. Hơn hai mươi năm sau, ông Dương Hồng Sơn – Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu Môi trường thuộc Viện Khoa học Khí tượng – mới từ tốn cho công luận biết là  “hiện nay vẫn chưa có nghiên cứu nào đáng giá tổng thể ảnh hưởng của mưa axit,” và chỉ nói xa gần rằng “mưa axit từ nước ngoài vào Việt Nam đang tăng lên…

Trong buổi hội thảo An ninh môi trường và trách nhiệm của ngành Công antổ chức lần đầu tại Hà Nội vào ngày 2 tháng 6 năm 2009 – người ta thấy có sự  tham dự của Trung tướng Đặng Văn Hiếu (Thứ trưởng Bộ Công an), Thiếu tướng TS. Nghiêm Xuân Dũng (Phó Tổng cục trưởng Tổng cục Kỹ thuật) và  đông đảo các cán bộ quản lý đầu ngành tại Bộ Tài nguyên Môi trường, Viện Khoa học và Công nghệ Việt Nam, Đại học Quốc gia Hà Nội, Viện Khoa học Thuỷ lợi Việt Nam và các đơn vị nghiệp vụ trong lực lượng CAND…

Mưa độc có thể tàn phá hệ hô hấp của con người

Mưa axit có thể tàn phá hệ hô hấp của con người

Qua ngày hôm sau, 3 tháng 6 năm 2009, báo Điện tử của ĐCSVN tường thuật rằng: “Các tham luận đều nhất trí quan điểm, an ninh môi trường và an ninh quốc gia có mối quan hệ hữu cơ chặt chẽ. Mất an ninh môi trường có thể trở thành nguy cơ đe doạ an ninh quốc gia.” […]. An ninh môi trường mất lâu rồi, chứ còn “có thể trở thành nguy cơ” gì nữa..?

Chuyện 60 phần trăm số lượng khí thải sulfur từ Trung Hoa – nước có lượng khí thải hàng đầu thế giới – vẫn theo “gió lạ” vào Việt Nam, gây ra những trận “mưa độc” với nồng độ axit mỗi lúc một cao  không được mọi người đề cập tới.

Cho đến thời điểm hiện tại, mưa acid ở Việt Nam (có lẽ) không có ảnh hưởng gì tức thời đến sức khỏe của những ai có khả năng tài chính mua dùng những nước tinh khiết đóng chai.

Còn những người dân nghèo khổ ở thôn quê, những kẻ đang sống ở “những làng ung thư” thì sao?  Câu trả lời có thể tìm thấy trong thư ngỏ của Sơ Trịnh Thị Hồng, đọc được trên web của Hội Bác Ái Phanxicô – Franciscan Charity:

Nước trong cuộc sống là một điều không thể thiếu, và nước sạch lại càng cần thiết trong sinh hoạt hằng ngày giúp con người sống vui sống khỏe. Xin… Quý Ân Nhân Hải Ngoại quan tâm giúp đỡ để người nghèo có được những nhu cầu tối thiểu của con người: GIÚP GIẾNG NƯỚC, $140 USD/ 1 giếng.”

Tôi viết những dòng chữ này khi California đang bước (khẽ) vào Thu. Sáng trời đã bắt đầu se se lạnh, và lất phất mấy hạt mưa bay. Mưa không đủ làm ướt đất, và chắc cũng không làm nhạt được chén nước mắm của những o bán bánh bèo (gánh) ở quê nhà.

Quê hương tôi ở vùng nhiệt đới, nơi đây mỗi năm chỉ có hai mùa: mưa và nắng. Vũ độ hàng năm tính hào phóng theo đơn vị mét (mètre), nghĩa là cả trăm “inches”. Cũng chính đây là nơi xuất xứ của câu thành ngữ “hiền như một ngụm nước mưa.” Vậy mà, mới thoát đói được mười mấy năm, đồng bào tôi –  đã đến lúc – phải ngửa tay đi xin luôn… nước uống. Mưa ơi, sao khổ thế!

HNX biên tập

Nguồn: talawas và bauxitevietnam

Tác giả, một chuyên gia về khí quyển hiện sinh sống tại nước Úc, bày tỏ sự quan ngại rằng ở Ðông Nam Á có những quốc gia chỉ tạo ra những lượng lưu huỳnh rất nhỏ nhưng lại phải chịu nhận sự tích tụ của loại hóa chất này (rất lớn) từ những lân bang. Việt Nam và Nepal là hai “nạn nhân” điển hình, trong vùng, về tệ trạng này.

Tài liệu mà tiến sĩ Nguyễn Đức Hiệp trích dẫn (R. Arndt, G. Carmichael, J. Roorda – Seasonal source-receptor relationships in Asia, Journal of Atmospheric Environment, Vol. 32, No. 8, 1988, pp. 1937-1406) được phổ biến từ năm 1988. Hơn hai mươi năm sau, ông Dương Hồng Sơn – Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu Môi trường thuộc Viện Khoa học Khí tượng – mới từ tốn cho công luận biết là  “hiện nay vẫn chưa có nghiên cứu nào đáng giá tổng thể ảnh hưởng của mưa axit,” và chỉ nói xa gần rằng “mưa axit từ nước ngoài vào Việt Nam đang tăng lên…”

Tràn lan hoa quả sấy khô, ô mai Trung Quốc nhiễm chì

Ngay sau khi Mỹ và Malaysia cảnh báo người tiêu dùng không nên sử dụng xí muội (ô mai) và mứt chủ yếu từ Trung Quốc và lãnh thổ Đài Loan do có chứa hàm lượng chì vượt quá mức cho phép, Sài Gòn Tiếp Thị đã khảo sát về nhóm mặt hàng này.
  Trái cây khô, xí muội Trung Quốc bày bán tại chợ Bình Tây. Ảnh: Hồng Thái

Trái cây khô, xí muội Trung Quốc bày bán tại chợ Bình Tây. Ảnh: Hồng Thái

Qua khảo sát, chúng tôi chưa thể khẳng định sản phẩm của 15 công ty bán sản phẩm chứa hàm lượng chì vượt mức cho phép đã có mặt ở Việt Nam hay chưa do 98% sản phẩm loại này của Trung Quốc đang bán trên thị trường đều không có nhãn mác bao bì.

Muốn mua bao nhiêu cũng có

Tại Bình Tây – đầu mối sỉ phân phối về các chợ lẻ miền Trung và miền Tây – xí muội xuất xứ từ Trung Quốc có mặt trên hầu hết các sạp bán mứt trái cây chế biến. Xí muội của Trung Quốc bán tại đây chủ yếu là dạng không hạt, đóng gói 3kg/bao để tiện cho khách lấy về pha chế nước uống hoặc bán lẻ. Có loại in chữ ngoài bao bì (như Sangxingliang Guoxilie), có loại hoàn toàn không có dòng chữ nào trên bao bì.

Bà Hạnh, chủ sạp chuyên bán mứt trái cây chế biến tại chợ này, giải thích hàng từ Trung Quốc chuyển về đã được đóng gói như vậy, ngay cả hàng đóng trong thùng cactông cũng không có chữ nào ghi trên thùng. “Nguyên liệu làm xí muội từ loại trái cây gì tôi cũng không biết, chỉ biết lấy về bán thôi”, bà Hạnh nói. Bà Hạnh cho biết thêm, cùng là xí muội nhưng hàng Việt Nam thì có giấy tờ chứng minh xuất xứ, còn hàng Trung Quốc thì không có.

Cùng kinh doanh mứt các loại, chủ sạp Dung cho hay, xí muội của Việt Nam không được khách hàng ưa chuộng bằng mặt hàng cùng loại của Trung Quốc vì mặn và đắt hơn hàng Trung Quốc. Chẳng hạn, một ký xí muội có hạt của Việt Nam giá 58.000đ, trong khi hàng Trung Quốc không có hạt giá chỉ 52.000đ. Chủ sạp Dung cam kết: “Cần bao nhiêu hàng Trung Quốc cũng đáp ứng được hết. Hàng loại này đang được khách hàng ở các tỉnh ưa chuộng và mua rất nhiều”.

Tương tự, tại chợ Bến Thành và An Đông, mỗi sạp đều bán khoảng 40 – 60 loại trái cây sấy, xí muội nhập như kiwi, chà là, lý, mận… Tất cả đều được đựng trong hũ hoặc bao nilông lớn, không ghi nguồn gốc, xuất xứ. Bà Ngọc, nhân viên bán hàng ở An Đông cho biết: “Loại nào cũng có mấy vị khác nhau: ngọt đậm, hơi chua hay hơi mặn. Khách Sài Gòn thích nhất loại có vị hơi chua. Còn khách du lịch, Việt kiều mua đủ loại”. Giải thích lý do tại sao không có hàng đóng gói bao bì nhãn mác rõ ràng, cô Ngọc nói: “Mua gói có bao bì giá mắc hơn 50%, nên sạp nào cũng bán như vầy”.

Các chủ sạp thường chia hàng thành hai loại: nguyên quả nguyên hạt còn đẹp bán cho khách mua về dùng. Hàng bị vỡ, giập hay bị thấm nước thì bán giá rẻ hơn cho các tiệm giải khát mua về pha nước xí muội, cắt nhuyễn pha vào kem ly…Theo một số người bán, nhiều loại ô mai, xí muội Hà Nội hiện nay thực ra là hàng Trung Quốc.

Không biết hàng Trung Quốc chứa chất gì

Tại nhiều siêu thị, hầu hết bán ô mai xí muội có ghi nhà phân phối, xuất xứ, nhà nhập khẩu… Nhưng đáng lưu ý là nhiều loại ghi là hàng Hà Nội, nhưng sản phẩm y chang như thế (xí muội không hạt, xí muội khô…) người bán ở chợ Bình Tây nói là hàng Trung Quốc do họ phân phối. Thêm vào đó, cách ghi thành phần trên tem phụ cũng chưa đầy đủ. Chẳng hạn như loại trần bì Taixuan, chỉ ghi có quả mơ, muối, đường…

Đến các tiệm bách hoá thực phẩm ở khu vực Q.1, Q.3 có thể thấy tiệm nào cũng có ít nhất 5 – 7 loại xí muội, trái cây sấy đựng trong hũ bán theo dạng cân trăm gram cho khách mua. Người bán bảo đó là hàng Trung Quốc. Cô Minh Thư, ngụ ở Q.11, người thường xuyên mua của xí muội Trung Quốc bảo: “Từ trước giờ tui thích loại nào thì cân 200g mang về, ăn hết lại mua nữa, chưa bao giờ mua hàng có bao bì nên không rõ lắm trong nó có chứa chất gì, có độc hại hay không. Tui cũng chưa nghe thông tin sản phẩm trên có hàm lượng chì vượt mức cho phép”.

Chủ cơ sở sản xuất bánh mứt Thành Long, với kinh nghiệm trên 30 năm trong nghề cho rằng: xí muội, trái cây làm mứt của Trung Quốc đang bán ở Việt Nam có dùng chất bảo quản. “Hàng của họ mang về để cả năm không hề hấn gì. Vì vậy nếu có chứa chất độc hại cho cơ thể, cũng từ chất bảo quản này mà ra. Bởi nếu chế biến từ muối, đường… được cho phép sử dụng, thì sản phẩm không thể có chì được”, bà quả quyết.

  • Theo SGTT

<img class=”aligncenter size-full wp-image-938″ title=”haiz2″ src=”https://hanoigreen.files.wordpress.com/2009/10/haiz21.jpg&#8221; alt=”haiz2″ width=”57″ height=”26″ /

Than tổ ong: Thủ phạm ô nhiễm khí quyển

Các nhà khoa học Trung Quốc chứng minh: Nếu không đun nấu bằng than tổ ong nữa sẽ giảm được đến 98% tình trạng ô nhiễm khí quyển.
Hàng trăm triệu gia đình ở nông thôn Trung Quốc và một số nước khác vẫn đốt than thô trong những lò nhỏ, hiệu suất thấp để đun nấu và sưởi ấm trong mùa đông.
Các nhà khoa học Trung Quốc vừa đề xuất với Chính phủ nên xem xét để chấm dứt thói quen dùng than tổ ong hoặc than quả bàng làm chất đốt trực tiếp tại hàng trăm triệu hộ gia đình tại nước này.
Họ đề nghị Chính phủ nên ra lệnh thay cách đun nấu và sưởi ấm hiện tại bằng lò cải tiến để giảm hiện tượng gây ô nhiễm trầm trọng cho bầu khí quyển.
Khuyến nghị này bắt nguồn từ một trong những nghiên cứu khoa học đầu tiên chứng minh rằng nếu không đun nấu bằng than tổ ong nữa sẽ giảm được đến 98% tình trạng ô nhiễm khí quyển do những hạt mồ hóng cực nhỏ, rất có hại cho sự hô hấp.
Trong một nghiên cứu mới, Yingjun Chen và các đồng nghiệp cho biết từ lâu họ đã lưu ý Nhà nước rằng nếu dùng than đóng bánh đốt trong các lò cải tiến có thông gió tốt sẽ cắt giảm khí thải nhưng ý kiến của họ hầu như chẳng ai để ý đến.
Bản nghiên cứu của các nhà khoa học Trung Quốc chỉ ra rằng do sự đốt cháy không hoàn toàn tại các lò truyền thống đã khiến Trung Quốc trở thành một trong những nước có bầu khí quyển ô nhiễm nhất thế giới.
Các nhà khoa học so sánh giữa các lò truyền thống và lò cải tiến dùng hoặc than thô hoặc than có chế biến và chứng minh nếu đốt những viên than chế biến trong lò cải tiến thì sẽ giảm được lượng mồ hóng 98% và các khí thải khác 60%.
Bản nghiên cứu chỉ ra sự thay đổi này (cần sự can thiệp của Nhà nước) sẽ mang lại lợi ích cho môi trường, sức khoẻ cùng với sự ổn định về khí hậu.
Bảo Châu (Theo Sciencedaily.com)